Nghĩ thông suốt, Lâm Ngọc Trúc lấy tinh thần, tiếp tục bổ hàng mang bán.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Đợi khi bán xong khu vực thì cũng gần đến giữa trưa. Nàng hiểu rõ đạo lý “tham nhiều thì trọn”, nên khi hai khu, kiếm gần bảy trăm, nàng liền quyết định thu tay, chuẩn về.
Những khu vực còn , để tiếp cũng muộn.
Dù thì ở nhà còn hai vị “mỹ kiều nương” đang chờ nàng trở về.
Nghĩ , Lâm Ngọc Trúc liền bỏ thêm sọt một ít thịt heo, gà đông lạnh cùng chút gạo và bột mì, cưỡi xe đạp, gió lùa phần phật, nhanh ch.óng về Thiện Thủy thôn.
Khi nàng trở về, Vương Tiểu Mai và Lý Hướng Vãn ăn xong từ lâu, còn cố ý để phần cơm, đặt trong nồi cho ấm.
Lúc Lâm Ngọc Trúc bước nhà, Vương Tiểu Mai về phòng nghỉ trưa. Nàng liền đem chìa khóa xe trả cho Lý Hướng Vãn.
Lý Hướng Vãn nhận lấy chìa khóa, vẻ mặt chút kiêu ngạo, ngắn gọn: “Trong nồi cơm.” Ý là tự lấy mà ăn.
Nghe , Lâm Ngọc Trúc liền tít mắt, vui vẻ chạy đến bếp lấy cơm.
Đợi đến khi nàng dọn cơm bàn, bắt đầu ăn, Lý Hướng Vãn mới chậm rãi xuống bên cạnh, giọng thong thả: “Ta định thuê một căn phòng ở trấn, vị trí hẻo lánh một chút.”
Lâm Ngọc Trúc chớp chớp mắt, tò mò hỏi: “Ngươi ý định gì ?”
Lý Hướng Vãn đáp: “Lần đến chỗ Lý Mập Mạp, bọn họ với vài chuyện, ý là hợp tác.”
Nàng quá rõ, nhưng với đầu óc của Lâm Ngọc Trúc thì đủ để hiểu.
Chỉ trong chớp mắt, nàng liền nắm ý của đối phương, hạ giọng hỏi: “Bên phía Mập Mạp cần nhiều hàng đến ?” Nếu hiểu sai, thì Lý Hướng Vãn đang lập một điểm chứa hàng cố định.
Dù thì thể cứ như nàng, ngày nào cũng đeo sọt bán lẻ từng nhà. Làm như vất vả bán bao nhiêu. Nếu một chỗ cố định, thể trữ lượng lớn hàng hóa, để Lý Mập Mạp trực tiếp đến lấy, thì sẽ tiện hơn nhiều.
Chỉ là cách cũng tiềm ẩn ít nguy hiểm.
Lý Hướng Vãn gật đầu xác nhận.
Lâm Ngọc Trúc thầm nghĩ, nếu bên Chương Trình chuyện , e là sẽ tức đến phát điên.
Nàng liền hỏi tiếp: “Vậy bên phía Chương Trình thì ?”
Dù thì chuyện Chương Trình và Lý Hướng Vãn hợp tác trong chợ đen cũng còn là bí mật. Nói cho cùng, ba trong “hậu viện” dường như đang rơi một vòng tròn quen chồng chéo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-352.html.]
Những xung quanh, ai cũng liên hệ với ít nhiều, khiến cho nhiều bí mật, giấu cũng khó mà giấu .
Lý Hướng Vãn cúi đầu, giọng trầm xuống: “Lúc đầu còn cảm thấy là thể kết giao, nhưng về …” Nói đến đây, nàng bật khẽ lắc đầu, vẻ mặt chút châm biếm.
“Người chỉ lòng sâu, mà đối với phụ nữ cũng… khó mà cho rõ. Ngươi thử cách đối xử với Vương Tiểu Mai, cả hôm đó với Hàn Mạn Mạn, nghĩ kỹ thì đều thấy gì đó .”
Nói đến đây, nàng dừng , ánh mắt lộ vẻ khó chịu. Điều quan trọng hơn là, Chương Trình dường như còn ý theo đuổi nàng.
Chuyện khiến Lý Hướng Vãn cảm thấy vô cùng phản cảm. Nàng cũng hiểu nổi đối phương lấy tự tin, một trơn tru lăng nhăng như , nghĩ nàng sẽ để mắt tới?
Nghĩ đến đây, nàng thậm chí còn cảm thấy, thà đầu tìm Lý Hướng Bắc còn dễ chịu hơn nhiều.
Lâm Ngọc Trúc xong liền gật đầu tán thành, : “Hồi năm , Vương Tiểu Mai còn sùng bái , chứng tỏ cũng bỏ ít công sức để lấy lòng. Còn hôm đó với Hàn Mạn Mạn, rõ ràng quan hệ hề đơn giản.”
Nàng dừng một chút, tiếp lời: “Đã , đối với ngươi còn như thế… Cắt đứt quan hệ cũng thôi. Ngay cả đầu gặp , còn đến ngây , đủ thấy cũng chẳng t.ử tế gì.”
Nói đến đây, Lâm Ngọc Trúc bỗng đổi giọng, vẻ mặt đắc ý: “Haiz, cũng tại , xinh quá gì cơ chứ.”
Lý Hướng Vãn đưa tay đỡ trán, tiếp lời câu đùa đó, liền kéo câu chuyện vấn đề chính, hỏi: “Ngươi ở trấn chỗ nào nhà hẻo lánh để thuê ?”
Lâm Ngọc Trúc suy nghĩ một lúc lắc đầu: “Bên buôn bán nhỏ lẻ, cũng nhiều, thật sự để ý chỗ nào nhà cho thuê.”
Nàng thật lòng, hề giấu giếm. Tuy chỗ Lý Tự Lập khá hẻo lánh, nhưng Chương Trình ở đó, nên tiện nhắc đến.
Thời buổi tuy cho thuê nhà, nhưng đa phần đều kín đáo, công khai. Nếu cứ tìm bừa thì cũng dễ gì tìm .
Nghĩ , Lâm Ngọc Trúc liền đề nghị: “Lý Mập Mạp cũng xem như quen rộng ở đó, thì chuyện ngươi thử hỏi xem.”
Lý Hướng Vãn gật đầu, thấy Lâm Ngọc Trúc cúi xuống ăn cơm, hề ý dò hỏi thêm, trong lòng liền hiểu ý mà mỉm .
Nàng thích điểm ở Lâm Ngọc Trúc— chừng mực, hiểu lúc tiến lúc lùi.
Ngược , Chương Trình mới quen nàng bao lâu, mấy bóng gió dò hỏi, cứ như nàng nhận . Nghĩ đến đây, trong lòng nàng khỏi lạnh .
So , Chương Trình còn bằng Vương Tiểu Mai. Người tuy ngốc nghếch một chút, nhưng hỏi nhiều. Có hàng thì nhận, thì tự chợ đen nhập hàng, đơn giản mà dễ chịu.
Cũng chính vì , Lý Hướng Vãn ngày càng cảm thấy quý mến Lâm Ngọc Trúc và Vương Tiểu Mai hơn. Hai thật sự xem nàng như bạn bè mà đối đãi.
Đã là bạn, nàng liền ý đề nghị: “Ngươi lấy hàng từ chỗ đem bán ? Ta thể kiếm một ít hàng giá rẻ.”
Nghe , Lâm Ngọc Trúc lập tức lắc đầu, nghiêm túc : “Ta thật với ngươi, nguồn hàng của là do đồng hương giới thiệu. Nếu đột nhiên cắt đứt, bên đó khó tránh khỏi sinh nghi. Nhỡ theo đầu mối tìm tới ngươi thì .”