Đối với cô mà , chỉ cần kỳ thi thật sự công bằng, thì cô sợ. Mà cho dù công bằng… cô cũng chẳng gì lo.
Thôn trưởng bên cạnh Lâm Ngọc Trúc, nhất thời gì. Tính cách của Lâm thanh niên trí thức , ông hiểu quá rõ .
Hiệu trưởng cũng cô thêm mấy , ánh mắt dừng cô gái trẻ nhảy nhót, thích náo nhiệt .
Sau đó ông giơ tay hiệu cho yên lặng một chút. Chờ đến khi dân làng còn ồn ào nữa, ông mới chậm rãi lên tiếng:
“Trong thôn chúng ai là học sinh nghiệp sơ trung năm nay ?”
Câu hỏi đưa , dân làng lập tức khó hiểu. Có còn đoán rằng chẳng lẽ hiệu trưởng định tuyển thẳng học sinh nghiệp năm nay.
Một vài hiểu chuyện thậm chí còn mừng thầm, trong lòng bắt đầu tính toán.
nghĩ kỹ thì… nhà ai nghiệp năm nay.
Thế là vui mừng hụt một phen.
Sau khi hỏi rõ, mới cả thôn ai là học sinh nghiệp sơ trung năm nay.
Hiệu trưởng liền lập tức đưa quyết định: lấy đề thi nghiệp sơ trung của năm , dùng đề để thi một .
Nghe quyết định xong, dân làng mới tạm thời yên tâm hơn một chút.
Cả buổi sáng cứ thế trôi qua trong ồn ào và tranh luận.
Việc lấy đề thi cũng cần thời gian, nên hiệu trưởng đề nghị giải tán , đợi đến buổi chiều sẽ thi .
một dân làng đồng ý. Họ lo rằng trong thời gian lộ đề thi.
Thôn trưởng thì tức đến mức mắng , nhưng dân làng chịu ông nữa.
Không ai lén truyền tin rằng thôn trưởng nhận quà của thanh niên trí thức. Bây giờ thành tích của mấy thanh niên trí thức cao như , càng khiến nhiều nghi ngờ trong đó điều mờ ám.
Cuối cùng, còn cách nào khác, hiệu trưởng cùng hai cán sự từ công xã ở luôn trong phòng của thôn ủy, ngoài nửa bước.
Như thì dân làng cũng thể gì thêm.
Thậm chí còn vài trong thôn tự chia canh gác, phiên ngoài trông chừng, sợ rằng xảy chuyện lộ đề.
Hiệu trưởng cùng hai cán sự công xã cảnh đó mà nên nên .
Hiệu trưởng vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa, môi luôn treo nụ nhẹ. hai cán sự trẻ thì rõ ràng bắt đầu mất kiên nhẫn, sắc mặt trở nên u ám.
Thôn trưởng đành che mặt gượng, liên tục nhận cho dân làng.
Hiệu trưởng hiền hậu, xua tay :
“Không , . Dân làng nóng ruột một chút cũng là chuyện dễ hiểu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-285.html.]
Thôn trưởng liền vội vàng thêm:
“Các đồng chí chịu khó thông cảm giúp. sẽ bảo bà nhà thịt hai con gà đem hầm, nấu xong sẽ mang tới ngay. Dù buổi trưa cũng thể để các đồng chí bụng đói việc .”
Hiệu trưởng lập tức khách sáo xua tay, : “Không cần, cần , chỉ cần lo bữa cơm thường ngày đơn giản là .”
Thôn trưởng thể coi lời khách sáo là thật. Ông lập tức xua tay, nghiêm mặt : “Sao mà . Các ngươi vất vả xuống tận đây, còn vì chuyện trong thôn mà bận rộn như , chúng thể chỉ đãi một bữa cơm qua loa cho xong chuyện. Các ngươi cứ nghỉ ngơi cho , về nhà sắp xếp một chút .”
Nói xong, ông ngay, bước chân vội vã như sợ gọi .
Hiệu trưởng còn kịp mở miệng giữ thì thôn trưởng xa. Ông theo bóng lưng ngày càng nhỏ dần của đối phương, chỉ đành sang hai tiểu cán sự bên cạnh, bất đắc dĩ :
“Vị thôn trưởng đúng là thật thà, việc cũng quá nhiệt tình. Hai cũng thông cảm cho ông một chút.”
Hai tiểu cán sự vốn dĩ trong lòng chút vui, sắc mặt mới dịu đôi phần, cũng thêm lời oán trách nào nữa.
Dù trong lòng họ vẫn cảm giác giống như giữ chân ở đây, gò bó khó chịu, nhưng nghĩ thì ít nhất cũng thịt gà để ăn, nên đành tạm nhịn .
Bên , thôn trưởng về tới nhà liền vội vàng bảo vợ chuẩn g.i.ế.c gà đãi khách.
Nghe g.i.ế.c hai con, vợ thôn trưởng lập tức nhíu c.h.ặ.t mày, hỏi: “Không lúc đầu chỉ g.i.ế.c một con để đãi khách là đủ ?”
Ở trong thôn, hễ cán sự công xã xuống kiểm tra việc, nhà nào tiếp đãi cũng thường chuẩn thịt cá một bữa cho t.ử tế, chuyện đó vốn là điều bình thường. g.i.ế.c tới hai con gà, vợ thôn trưởng lập tức hiểu ngay rằng chắc chắn xảy chuyện gì đó .
Thôn trưởng thở dài nặng nề, ánh mắt liếc sang phía con dâu đang lén dựng tai ngóng. Ông hừ lạnh một tiếng, đem bộ chuyện xảy trong ngày hôm nay kể một lượt.
Lý Tú Tú bên cạnh, đôi mắt nhỏ cứ đảo qua đảo liên hồi. Còn đợi vợ thôn trưởng kịp gì, nàng vội vàng hỏi :
“Cha, cha cũng đưa đề thi cho Lâm thanh niên trí thức với Vương thanh niên trí thức ?”
Nghe xong câu , thôn trưởng chỉ cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, suýt nữa đưa tay ôm n.g.ự.c.
Nếu cái chức thôn trưởng của ông mà mất thật, thì nhà họ Lý sống . Vậy mà con dâu vẫn còn hiểu mức độ nghiêm trọng của chuyện .
Vợ thôn trưởng bên cạnh cũng cạn lời. Bà thật sự còn thêm với con dâu câu nào nữa.
Bà thở dài, phất tay :
“Đã bảo cha ngươi bản lĩnh lớn như . Mau g.i.ế.c gà , đừng đây linh tinh nữa.”
Lúc cũng lúc để tranh cãi với con dâu.
Đợi Lý Tú Tú khỏi phòng g.i.ế.c gà, vợ thôn trưởng mới sang chồng, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi nhỏ:
“Chuyện … rốt cuộc nghiêm trọng lắm ?”
Thôn trưởng hừ lạnh một tiếng :
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
“Vương Thiên Tường lúc chắc còn sốt ruột hơn nhiều. Họ Vương bên đó gần như cả một dòng họ đều thi điểm tuyệt đối.”