Xuyên thư thập niên 70: Nhật ký sinh tồn của ăn dưa quần chúng [Xuyên thư x Tùy thân không gian x Hóng drama] - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-03-17 19:25:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiệu trưởng câu đó thì lập tức nghiêm mặt . Ông sang bà cụ, thái độ vẫn kính trọng, chậm rãi hỏi:

 

“Lão nhân gia, bà nghi ngờ gì thì cứ .”

 

Lý lão thái thái liếc mắt thôn trưởng một cái. Thôn trưởng vẫn yên ở bên cạnh, gương mặt bình tĩnh như . Hai trong chốc lát, tuy gì nhưng dường như trong lòng đều hiểu ý đối phương.

 

Sau đó Lý lão thái thái đảo mắt một vòng, tiếp tục :

 

“Thanh niên trí thức mấy đứa đó học, thi thì còn hiểu . thanh niên trong thôn chúng , mà cũng ít đứa thi điểm tuyệt đối. Ta thấy chuyện hợp lý. Quan trọng hơn là… những đứa điểm tuyệt đối đó đều mang họ Vương.”

 

Những dân làng phía thì sắc mặt dần trở nên kỳ quái.

 

Ban đầu vài nghĩ nhiều, nhưng đến lúc cũng bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.

 

Lâm Ngọc Trúc thấy liền nhảy chân sáo chạy tới xem bảng điểm. Cô lướt qua phía , quả nhiên – mấy cái tên đầu đều họ Vương.

 

Trong đó thậm chí còn cả Vương Hoa Hoa, mà điểm cũng là tuyệt đối.

 

Lâm Ngọc Trúc đưa tay lau mồ hôi trán, trong lòng khỏi thầm nghĩ:

 

Đại đội trưởng đúng là gan hơn cả bọn họ.

 

Nếu cô đoán nhầm, đại đội trưởng hẳn cũng tìm đề thi từ .

 

Không chỉ , thể ông còn để của đạt điểm cao, chen hết cả thanh niên trí thức xuống .

 

Bởi vì bên phía thanh niên trong thôn, đạt điểm tuyệt đối thật sự ít.

 

Hiệu trưởng liếc mắt đại đội trưởng một cái, đó liền thu ánh mắt .

 

Ông trầm ngâm một lúc, nở nụ ôn hòa, với Lý lão thái thái:

 

“Đại nương , kỳ thi giám sát ngay tại chỗ. Trong phòng thi chắc chắn chuyện gian lận.”

 

Lý lão thái thái liếc Lâm Ngọc Trúc cùng mấy một cái. Trong lòng bà vẫn cảm thấy chuyện thể nào trùng hợp đến . Nghĩ đến thôn trưởng là thông gia của đưa đề thi cho nhà xem , bà khỏi khịt mũi khinh thường.

 

“Nhất định là lộ đề thi.” Lý lão thái thái chắc chắn.

 

Ngay khi bà xong, những dân làng phía lập tức đồng thanh phụ họa.

 

, chắc chắn là lộ đề!”

 

“Chuyện thể bình thường !”

 

Chỉ trong chốc lát, tiếng của dân làng dâng lên ầm ĩ, rõ ràng họ đều phục kết quả kỳ thi .

 

Mấy vị lãnh đạo trong thôn bên cạnh thì ai nấy đều lộ vẻ khó xử.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

 

Hiệu trưởng im lặng khá lâu. Bỗng nhiên ông đầu về phía Lâm Ngọc Trúc, hỏi:

 

“Tiểu đồng chí, cô thử xem… đề thi độ khó thế nào?”

 

Lâm Ngọc Trúc ngờ hiệu trưởng hỏi thẳng .

 

đó, mặt đỏ, tim cũng chẳng đập nhanh, bình thản đáp:

 

“Rất đơn giản.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-284.html.]

Ngoại trừ phần trích lời của vĩ nhân khiến cô trở tay kịp, thì những kiến thức khác đối với Lâm Ngọc Trúc thật sự gì khó.

 

Kỳ thi cũng khiến cô tự nhắc nhở bản một điều: những thứ mang đậm đặc trưng của thời đại nhất định học thuộc thật kỹ. Hiện giờ quyển sách trích lời của vĩ nhân gần như cô lật đến sờn cả mép.

 

Còn những câu hỏi khác, thật là quá đơn giản.

 

Hiệu trưởng xong liền gật đầu, đó vẫn giữ thái độ kính trọng với Lý lão thái thái:

 

“Lão nhân gia, đề thi đơn giản như thì đạt điểm tuyệt đối cũng là chuyện bình thường.”

 

Lý lão thái thái lập tức khạc một tiếng “phi”, vẻ mặt vui, lớn tiếng :

 

“Ta hiểu . Các đều cùng một phe với . Bây giờ nghi ngờ rằng thanh niên trí thức cũng đề thi!”

 

Lời , sắc mặt thôn trưởng lập tức đen sầm .

 

Còn dân làng thì đồng loạt đầu về phía Lâm Ngọc Trúc cùng mấy đạt điểm tuyệt đối.

 

Lâm Ngọc Trúc vẫn yên, gương mặt bình tĩnh như .

 

Lý Hướng Vãn thì ngẩng đầu lên trời, giả vờ như chẳng liên quan.

 

Vương Tiểu Mai cúi đầu xuống đất, rõ ràng dính chuyện .

 

Trên mặt hiệu trưởng vẫn treo nụ quen thuộc, nhưng trong đáy mắt lộ một tia ý vị khó đoán.

 

Ông đầu Lâm Ngọc Trúc nữa, chậm rãi hỏi:

 

“Tiểu đồng chí, vị lão nhân gia chỉ rằng các cô gian lận. Vậy cô lời gì ?”

 

Lâm Ngọc Trúc đầu về phía Lý lão thái thái. Chỉ thấy bà cụ đang cách đó xa, đôi mắt tam giác hẹp dài chằm chằm chớp, ánh mắt sắc như d.a.o, rõ ràng là dùng khí thế để dọa .

 

dọa Lâm Ngọc Trúc thì dễ như .

 

Cô khẽ ho một tiếng, bình tĩnh đưa đề nghị:

 

“Hay là… thi một . Lần thể tăng độ khó của đề lên một chút.”

 

Nói thẳng thì đề thi chỉ ngang mức lớp bảy mà thôi.

 

Hiệu trưởng xong thì hiền hòa, gật đầu đồng ý, đó sang hỏi ý kiến những thí sinh khác.

 

Những thi đương nhiên thi . những thí sinh thi đậu thì nóng lòng cơ hội nữa. Hơn nữa, trong lòng họ vốn cũng nghi ngờ tính chân thật của kỳ thi .

 

họ lập tức liên kết với dân làng, cùng hô to ầm ĩ:

 

“Thi ! Thi !”

 

Tiếng hô “thi ” vang lên liên tiếp, càng lúc càng lớn.

 

Những thí sinh họ Vương đạt điểm tuyệt đối thì sắc mặt lập tức khó coi. Nhìn dáng vẻ của họ là trong lòng thi .

 

bọn họ đủ tự tin để phản đối.

 

Lâm Ngọc Trúc vốn là thích chỗ nào náo nhiệt thì chen , thấy dân làng hô lớn như , cô cũng giơ cao tay lên, hòa đám đông mà la theo:

 

“Thi ! Thi !”

 

Loading...