Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 726

Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:03:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối ngày hai mươi, Khương Tú từ miệng Tề Tuấn, cục thành phố yêu cầu vận chuyển đồ vật đặc biệt quan trọng, với tư cách là đại đội trưởng đội vận tải đích xuất xe, bảy giờ sáng ngày hai mươi mốt xuất phát.

Khương Tú đó chuyện xuất xe ngày hai mươi mốt, nhưng vẫn chút tò mò, hỏi: "Lần vận chuyển cái gì?"

Mà bắt buộc đại đội trưởng đích xuất xe.

Tề Tuấn tì cằm lên đỉnh đầu Khương Tú, đưa tay xoa xoa vành tai cô: "Vật tư quân dụng."

Thảo nào.

Tề Tuấn buông Khương Tú , hai tay nâng mặt cô lên cô: "Tú Tú, ngày mai bảo chị Hà và chị Đường luân phiên đến chăm sóc em, ba ngày ở đây, em giống như mấy ngày nay giữ cách với Tống Tranh, đừng để chạm em."

Người đàn ông cúi đầu c.ắ.n lên môi cô một cái: "Nghe thấy ?!"

Khương Tú:...

Cô vội vàng gật đầu: "Nghe thấy ."

Cho dù , cô cũng sẽ tiếp xúc quá nhiều với Tống Tranh, nhỡ tiếp xúc với nhiều, ảnh hưởng đến tiến độ nhiệm vụ của cô thì ?

Còn hơn bốn năm nữa là cô thể kết thúc nhiệm vụ về nhà , tuyệt đối thể xảy bất kỳ sai sót nào thời điểm mấu chốt .

"Tú Tú."

Tề Tuấn mổ nhẹ lên môi Khương Tú, nỡ cô.

Người đàn ông nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dán c.h.ặ.t môi lên môi cô, đầu lưỡi tách mở môi cô thâm nhập trong.

Kể từ điên cuồng hôm đó, dám chạm Tú Tú nữa.

Tề Tuấn hôn dịu dàng, hôn cảnh cáo: "Tú Tú, nếu để em nhân lúc nhà mà mật với Tống Tranh, đợi về, nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t , để hai âm dương cách biệt."

Khương Tú:...

Cô vỗ một cái vai Tề Tuấn, định chuyện thì ngậm lấy lưỡi.

Khương Tú rúc trong lòng Tề Tuấn động đậy , khuôn mặt nhỏ nhắn ép ngửa lên, chịu đựng nụ hôn dần trở nên điên cuồng của Tề Tuấn, cửa phòng bệnh đang đóng c.h.ặ.t bỗng nhiên đẩy từ bên ngoài , một bóng đen từ khe cửa nghiêng , Khương Tú lưng về phía cửa phòng bệnh thấy, nhưng Tề Tuấn thấy.

Anh nhướng mi mắt Tống Tranh đang đẩy cửa định , một tay đang nâng mặt Khương Tú vòng qua eo cô, ấn mạnh cô lòng sâu thêm nụ hôn , còn ánh mắt khiêu khích Tống Tranh đang ngoài cửa phòng bệnh.

Tay Tống Tranh nắm c.h.ặ.t lấy tay nắm cửa, đôi mắt đen láy lạnh lẽo chằm chằm Tề Tuấn.

Bốn mắt , trong mắt hai đều lộ sự lạnh lùng tàn nhẫn g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương.

Môi Tề Tuấn rời , rũ mắt Khương Tú, hỏi: "Tú Tú, em còn nhớ chuyện đồng ý với ?"

Khương Tú thật sự .

đồng ý với Tề Tuấn nhiều chuyện như , ai đến chuyện nào.

cô vẫn gật đầu: "Nhớ chứ."

Tề Tuấn xoa đầu cô: "Vậy em xem, em đồng ý với chuyện gì?"

Khương Tú:...

Tề Tuấn thấy sự chột nơi đáy mắt Khương Tú liền cô e là chỉ chuyện nào.

Cái đồ vô lương tâm , thích lừa nhất.

Anh hảo tâm nhắc nhở: "Em em vĩnh viễn sẽ tìm Tống Tranh nữa, cho dù tìm em, em cũng sẽ ở bên , Tú Tú, đây là điều em đồng ý với ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-726.html.]

Hóa là chuyện .

Khương Tú lập tức gật đầu: "! Cho nên cứ yên tâm , từ ngày ly hôn với em, em và còn khả năng nào nữa , em bây giờ là vợ của , trong bụng m.a.n.g t.h.a.i con của , chúng sống những ngày tháng của chúng ."

híp mắt ôm cổ Tề Tuấn, sợ còn túm lấy chuyện buông, bèn hôn liên tiếp mấy cái lên môi : "Tề Tuấn, em đợi về."

Người đàn ông : "Được."

Anh ôm lấy Khương Tú, ấn phụ nữ trong lòng, đồng thời ngẩng đầu khiêu khích Tống Tranh vẫn đang đó.

Ánh mắt Tống Tranh rơi bóng lưng mảnh mai của Khương Tú, từng câu từng chữ cô giống như một con d.a.o, cứa mạnh da thịt , đột nhiên nhớ , năm xưa khi Chu Bắc trở về tìm cô, sợ Tú Tú bỏ rơi tìm Chu Bắc, cũng bắt Tú Tú những lời .

Lúc đó Chu Bắc đang ở ngoài nhà, Chu Bắc đều thấy.

Anh là cố ý.

Còn bây giờ, Tề Tuấn cũng cố ý như .

lời Tú Tú là giả.

Tống Tranh ngẩng đầu đối diện với ánh mắt khiêu khích lạnh lùng của Tề Tuấn, thèm để ý đến nữa, đóng cửa về văn phòng, đàn ông ghế, lưng đập lưng ghế, ngẩng đầu nhắm mắt, ấn đường nhíu c.h.ặ.t, một cảm giác đau đớn giằng xé mãnh liệt lan từ tim tứ chi bách hài.

Cơn đau đó quặn thắt tâm phế , đau đến mức thở nổi.

Mấy tháng nay lúc nào là nhớ đến Tú Tú.

Giọng lóc cầu xin của Tú Tú trong cuộc điện thoại năm đó đến giờ vẫn còn nhớ như in, mỗi khi đêm về, trong đầu đều vang lên tiếng của Tú Tú, cô cầu xin trở về, cầu xin đừng giống như Chu Bắc bỏ rơi cô và các con.

Tú Tú.

Tú Tú của .

bây giờ còn là của nữa .

"Bác sĩ Tống."

Cửa văn phòng đẩy từ bên ngoài , Trương Trạch vội vội vàng vàng .

Tống Tranh ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn tú căng cứng, con ngươi mắt kính đỏ ngầu dọa .

Trương Trạch sững sờ một chút.

Bác sĩ Tống ?

Hình như là , đôi mắt đỏ hoe thế .

Tống Tranh tháo kính xuống, cúi đầu dùng khăn tay kẻ sọc đen lau mắt kính, ngẩng đầu lên: "Tìm việc gì?"

Giọng trầm thấp của đàn ông thể vài phần khàn đặc.

Trương Trạch thở dài trong lòng, thể hiểu cho bác sĩ Tống, vì đại nghĩa quốc gia mà vùng trong hang ổ địch, kết quả suýt chút nữa hại c.h.ế.t vợ con, hẳn là ôm quyết tâm c.h.ế.t mới ly hôn với vợ, kết quả sống sót trở về, nhưng vợ tái giá .

Chuyện đặt lên ai cũng chịu nổi.

Bác sĩ Tống là như , xưởng trưởng Chu năm xưa cũng là như .

Trương Trạch : "Mọi trong bệnh viện đều về, hỏi tối nay rảnh , mời ăn bữa cơm."

 

 

Loading...