"Tao lừa đấy."
Quả nhiên, sắc mặt Tống Tranh càng thêm đen kịt âm u.
Những lời Tề Tuấn chuyên đ.â.m tim Tống Tranh: "Tú Tú thích mạo hiểm, thích tự do, thích ăn buôn bán, những thứ tao đều thể cho cô , mày ngoài việc mỗi ngày trói cô bên cạnh mày, chạy tới chạy lui giữa khu gia thuộc và bệnh viện, thể đưa cô nhiều việc cô thích như ?"
"Những thứ mày cho , Chu Bắc cũng cho ."
"Chúng mày chỉ mang đến nguy hiểm cho cô , chỉ vì trách nhiệm vai mà vứt bỏ con cô ."
" tao vĩnh viễn sẽ !"
Từng chữ Tề Tuấn đập vành tai Tống Tranh, những từ ngữ 'mạo hiểm, tự do, buôn bán' giống như một con d.a.o cùn mài da thịt . Tề Tuấn nhân lúc Tống Tranh hoảng hốt trong nháy mắt, một cùi chỏ giáng mạnh xương sườn , Tống Tranh lùi về hai bước.
Tề Tuấn ép tới hai tay túm lấy cổ áo : "Tú Tú cô bây giờ là vợ tao, trong bụng m.a.n.g t.h.a.i giống của tao, cho dù Tống Tranh mày ngàn vạn cam tâm, cũng đổi sự thật , mày đừng hão huyền Tú Tú còn thể tái hôn với mày, cô năm xưa tái hôn với Chu Bắc, bây giờ càng sẽ tái hôn với mày."
Thực trong lòng Tề Tuấn cũng chắc chắn.
So với Chu Bắc, càng kiêng dè Tống Tranh hơn.
Anh luôn cảm thấy tình cảm của Tú Tú đối với Tống Tranh khác biệt, kết hôn mấy tháng nay, từ lúc đầu cô ngày nào cũng gọi tên Tống Tranh ban đêm, đến bây giờ thỉnh thoảng ban đêm sẽ gọi tên Tống Tranh, mỗi gọi, đều khiến trong lòng ghen thêm một phần.
Trong những ngày Tống Tranh trở về, hy vọng Tống Tranh thể bình an trở về, sợ Tống Tranh trở về, Tú Tú sẽ rời bỏ chạy về phía Tống Tranh.
Không ngờ ngày vẫn đến .
Vừa nãy lao đến phòng bệnh, đẩy cửa phòng thấy khoảnh khắc Tống Tranh ôm Khương Tú, trong lòng sinh sự sợ hãi.
Sợ Tú Tú sẽ đề nghị ly hôn với .
Những lời Tề Tuấn Tống Tranh .
Vừa nãy khi Tề Tuấn đến, Tú Tú đều với .
Hai dường như đ.á.n.h mệt , hoặc là đ.á.n.h nữa, bầu khí giương cung bạt kiếm trong văn phòng dần tan biến, hai dựa lưng tường bệt xuống đất.
Tống Tranh dùng ngón cái lau mạnh vết m.á.u nơi khóe môi.
Tề Tuấn thì thô lỗ dùng mu bàn tay lau mạnh vết m.á.u nơi khóe môi, co hai chân lên, cùi chỏ lười biếng gác lên đầu gối, lạnh lùng vị trí bàn việc.
Trước đây vị trí đó chỉ là của Tống Tranh, mà còn là của Tú Tú. Anh đến nhiều , mỗi đều thể thấy Tú Tú ở vị trí đó, ôm truyện tranh liên , mà bên cạnh cô, luôn luôn Tống Tranh đó.
May mà, Tú Tú bây giờ là của , cũng chỉ thể là của .
Tống Tranh co chân trái lên, cùi chỏ gác lên đầu gối, giống như Tề Tuấn vị trí bàn việc.
Một lát , cúi đầu, bàn tay tách bóp mạnh hai bên trán, cố gắng đè nén sự nóng rực nơi đáy mắt.
Trong phòng bệnh tĩnh lặng lâu, chỉ tiếng thở dốc nặng nề của hai .
"Tề Tuấn, chúng chuyện quyền nuôi dưỡng Hạ Hạ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-721.html.]
Sắc mặt Tề Tuấn trầm xuống, gì.
Anh suýt chút nữa quên mất, Tống Tranh là bố ruột của Hạ Hạ.
Nếu Tống Tranh giành quyền nuôi dưỡng Hạ Hạ, chuyện thực sự dễ giải quyết, thể là, cách giải quyết.
Tống Tranh ngửa đầu, gáy tựa tường, lên trần nhà: "Mày hẳn Hạ Hạ ý nghĩa thế nào đối với Tú Tú, nếu tao cướp quyền nuôi dưỡng Hạ Hạ, mày nghĩ Tú Tú chịu nổi ?"
Tề Tuấn lạnh lùng , hỏi ngược một câu: "Vậy mày nỡ ?"
Sao thể nỡ chứ?
Năm xưa Chu Bắc đưa Niên Niên , suýt chút nữa lấy nửa cái mạng của Tú Tú.
Vì Tú Tú, bất đắc dĩ thỏa hiệp với Chu Bắc, mà hôm nay, cũng Tề Tuấn thỏa hiệp với .
Tống Tranh ánh mắt bình tĩnh , bình tĩnh đến mức Tề Tuấn mảy may khác thường nào từ nét mặt .
Anh : "Người sớm tối chung đụng với Tú Tú là mày, tao."
Tề Tuấn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Tống Tranh tiếp: "Năm xưa Chu Bắc trở về đưa Niên Niên , Tú Tú liên tục mấy ngày ăn uống, suýt chút nữa hỏng cơ thể, tao tìm Chu Bắc chuyện quyền nuôi dưỡng Niên Niên, mày đoán xem Chu Bắc đưa yêu cầu gì với tao?"
Chuyện Tề Tuấn thực sự .
Sau khi Tú Tú kết hôn với , Chu Bắc nhiều nhất là đón Niên Niên và Hạ Hạ về xưởng than ở vài ngày.
Tống Tranh dường như cũng mong đợi Tề Tuấn trả lời, tự tiếp: "Anh đưa yêu cầu với tao, mỗi tháng ba ngày để Tú Tú và Niên Niên ở riêng với , để Niên Niên cảm nhận những ngày tháng bố ruột ở bên cạnh."
Ngón tay Tề Tuấn siết c.h.ặ.t kêu răng rắc, xương khớp ngón tay đều bắt đầu trắng bệch.
Tống Tranh dậy, giọng bình tĩnh gợn sóng: "Tề Tuấn, tao cho mày một ngày để suy nghĩ, nếu mày đồng ý, tao sẽ giành quyền nuôi dưỡng Hạ Hạ. Tao thời gian tới rảnh, ngại ngày nào cũng dẫn Hạ Hạ đến đội vận tải của chúng mày thăm Tú Tú, cơm thì cần mày lo, tao tự mang theo lương thực."
Tề Tuấn lập tức dậy, một tay túm lấy cổ áo Tống Tranh hung hăng giáng cho một đ.ấ.m: "Mẹ kiếp mày đủ tàn nhẫn!"
Tống Tranh nghiêng đầu, đầu lưỡi đẩy đẩy khóe môi dính m.á.u, một nụ gần như bệnh hoạn.
Anh từng nghĩ, một ngày sẽ rơi cảnh của Chu Bắc năm xưa.
Lợi dụng đứa trẻ đe dọa chồng của Tú Tú.
Chỉ để thể gian riêng với Tú Tú, gian riêng tư ai thể quấy rầy.
Trong phòng bệnh, Lý Tĩnh vẫn đang ở cùng Khương Tú.
Cũng do yếu tố m.a.n.g t.h.a.i , Khương Tú rõ ràng khẩu vị gì, nhưng thức ăn miệng liền cảm thấy cơn đói cồn cào mãnh liệt. Cô buổi sáng ăn ít, mãi đến khi ăn xong Tề Tuấn vẫn qua.
Khương Tú nghĩ đến việc nãy Tề Tuấn và Tống Tranh đ.á.n.h to trong phòng bệnh, tư thế đó hận thể đ.á.n.h c.h.ế.t đối phương.