Anh khựng : "Tú Tú vẫn khỏe chứ ạ?"
Tống Kiến Thành lau nước mắt: "Khỏe lắm, con bé và bọn trẻ đều khỏe. Tiểu Tranh, là con về thành phố Phụ Lâm , bố và con đều nhớ con ."
Tống Tranh: "Con đến thành phố Vân Mẫn đón... Hạ Hạ, đưa Hạ Hạ cùng về."
Điện thoại cúp máy, bên tai còn âm thanh từ đầu dây bên , bốn bề chìm sự tĩnh lặng như tờ.
Tống Tranh rời khỏi phòng gác cổng, về phía bóng tối sâu thẳm.
Khu chiến dịch thành phố Miên Châu mưa rả rích suốt một ngày, đến tối mưa tạnh, nhưng nổi gió.
Gió rít gào cuốn theo ẩm trong khí táp đàn ông, thổi tung ống quần bay phần phật. Anh đến bãi cát cạn kiệt khô cằn trải dài vô tận, ánh mắt tròng kính đám mây đen đang sà xuống phía chân trời.
Tú Tú, em hận ?
Câu đè nén trong lòng Tống Tranh suốt tám tháng.
Tiếng của Tú Tú cũng vang vọng trong tâm trí suốt tám tháng.
Người đàn ông lấy từ trong túi quần một chiếc khăn lụa màu xanh đậu, chất liệu khăn lụa mát lạnh áp da. Đây là chiếc khăn mua cho Tú Tú năm đó khi và cô ở chỗ Lão thủ trưởng cùng thím Liêu tòa nhà bách hóa. Chiếc khăn lụa vẫn luôn giữ bên , Tú Tú từng .
Khăn lụa vướng đầu ngón tay, gió thổi bay phấp phới.
Tống Tranh nắm c.h.ặ.t chiếc khăn lụa, yết hầu nhô cao lăn lộn nhanh ch.óng vài cái.
Anh nhớ Tú Tú, nỗi nhớ ăn sâu tận xương tủy, nhưng nghĩ đến việc Tú Tú và Chu Bắc tái hôn, nỗi nhớ đó giống như một con d.a.o găm sắc nhọn từng nhát từng nhát đ.â.m tim , kéo theo cả lục phủ ngũ tạng cũng đau thắt .
Anh, chính tay đẩy Tú Tú đến bên cạnh Chu Bắc.
Anh hối hận .
Anh cướp Tú Tú .
Thành phố Miên Châu đến nửa đêm đổ mưa to, ngược thành phố Vân Mẫn trời quang mây tạnh.
Khương Tú hôm qua Tề Tuấn hành hạ từ bốn giờ chiều đến tận tối, cô thậm chí buổi tối là mấy giờ, chỉ Tề Tuấn bế cô một vòng trong phòng, giường, bàn, tủ quần áo, thậm chí cửa sổ đều một lượt.
Người đàn ông đ.â.m cực kỳ tàn nhẫn, nhưng cố ý trừng phạt cô.
Mỗi cô sắp sửa run rẩy mê man, đều sẽ mang theo ác thú vị mà dừng động tác tồi tệ đó, c.ắ.n tai cô hỏi: "Tú Tú, còn gặp riêng Lâm Văn Triều nữa , còn riêng với Lâm Duật Thừa nữa , còn giấu gặp Chu Bắc nữa ? Tú Tú, , cho , là ai?"
Khương Tú từng Tề Tuấn xa đến .
Giấc ngủ cô ngủ lâu, mãi đến ba bốn giờ chiều hôm mới tỉnh. Tỉnh dậy xương cốt giống như tháo rời, động đậy một chút cũng thấy mệt, quả thực ứng nghiệm với câu của Tề Tuấn.
Để cô xuống giường .
Niên Niên và Hạ Hạ tưởng Khương Tú ốm, hôm nay đều ngoài chơi, ở bên cạnh cô.
Hạ Hạ dỗ dành đôi mắt đỏ hoe hỏi: "Mẹ ơi, ?"
Mắt Niên Niên cũng đỏ: "Mẹ khó chịu ?"
Khương Tú gắng gượng đưa tay xoa đầu hai đứa trẻ: "Mẹ ." Cô bịa một lời dối: "Hôm qua lúc về cẩn thận ngã một cái, cho nên mới giường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-711.html.]
Niên Niên và Hạ Hạ ôm lấy Khương Tú, Hạ Hạ cọ cọ đầu n.g.ự.c Khương Tú: "Mẹ ơi, đường chậm một chút, đừng để ngã nữa, nếu Hạ Hạ sẽ đau lòng lắm."
Niên Niên: "Niên Niên cũng ."
Khương Tú cảm thấy ấm áp vì cặp con trai con gái : "Được, hứa với các con."
Tề Tuấn bưng cơm canh nấu xong bước , Khương Tú thấy liền đầu sang một bên thèm để ý.
Tên đàn ông ch.ó má, cũng lấy tinh lực sung mãn đến .
Hàng mày Tề Tuấn nhếch lên nghiêng nghiêng, liếc vẻ mặt tức giận phồng má nơi đáy mắt Khương Tú, khóe môi ngậm một nụ cực nhạt. Anh đặt cơm canh lên chiếc bàn nhỏ, tiến lên bế Niên Niên và Hạ Hạ : "Được , hai đứa tìm chị Tiểu Thải chơi , bố đút cơm cho ."
Hai đứa trẻ .
Tề Tuấn dỗ dành: "Các con ở đây, chỉ lo cho các con, chịu ăn cơm đàng hoàng."
Hai đứa trẻ , lúc mới lưu luyến Khương Tú: "Mẹ ơi, con và em gái tìm chị Tiểu Thải đây."
Khương Tú mỉm : "Đi ."
Bọn trẻ , nụ mặt Khương Tú liền tắt ngấm, đầu Tề Tuấn.
Tề Tuấn sắc mặt nhợt nhạt của Khương Tú, hôm qua quá trớn. Trước đây đều kiềm chế, sợ thời gian dài Tú Tú chịu nổi, hôm qua cũng là vì Tú Tú chọc tức.
Người đàn ông lật chăn lên, Khương Tú yếu ớt nắm lấy góc chăn, khóe mắt vẫn còn vương vài phần đáng thương kiều diễm: "Anh gì?!"
Hàng mày Tề Tuấn nhướng lên, cô nghĩ lệch , buồn b.úng nhẹ lên trán cô: "Bế em mép giường ăn cơm."
Khương Tú:...
Cô buông góc chăn : "Em tự xuống ." Khựng một chút: "Em còn rửa mặt đ.á.n.h răng."
Cô để ý đến Tề Tuấn, tự xỏ giày , kết quả lên, chân mềm nhũn phịch xuống mép giường. Trong nháy mắt cảm giác nhức mỏi vô lực lan tỏa khắp , ngay cả nơi yếu ớt nhất cũng cảm thấy chút khô khốc. Cũng hôm qua quá trớn , khiến cơ thể cô hôm nay trở nên cực kỳ nhạy cảm, quần lót bên trong khẽ cọ xát một chút, liền cảm thấy một luồng tê dại khác lạ xông thẳng lên đỉnh đầu.
Khương Tú:...
Cô thực sự một cước đạp Tề Tuấn văng ngoài!
Tề Tuấn bế Khương Tú lên: "Đừng cậy mạnh nữa, bế em ngoài đ.á.n.h răng rửa mặt."
Khương Tú:...
Người đàn ông đặt cô lên sô pha, dùng nước ấm giặt ướt khăn mặt giúp cô lau mặt và ngón tay.
Động tác của thể là dịu dàng, nhưng lời khiến sống lưng Khương Tú tê rần.
"Tú Tú, ."
"Nếu còn , sẽ còn quá đáng hơn bây giờ."
Khương Tú thèm để ý đến , như dỗi hờn mà rút tay về, đôi mắt xinh trừng , lời nào, chỉ dùng ánh mắt để lên án hành vi tồi tệ của . Tề Tuấn dường như mỉm , cúi áp sát cô, hôn lên ch.óp mũi cô một cái: "Súc miệng ăn cơm."