Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 700

Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:00:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ngây ngốc Tề Tuấn gần trong gang tấc, ngay cả lúc đàn ông đeo khẩu trang cho cô cũng hồn.

Hàng lông mày Tề Tuấn nhướng lên, khom lưng b.úng một cái lên ch.óp mũi cô, giọng trầm thấp cách lớp vải đen thêm một tầng cảm giác mờ ảo: “Nghĩ gì ?”

Khương Tú hồn, vội vàng lắc đầu: “Không nghĩ gì cả.”

Tề Tuấn khẽ nhướng mày, thần sắc thêm vài phần dò xét.

Khương Tú sợ Tề Tuấn sự bối rối của cô, hai tay ôm lấy cánh tay kéo : “Đi thôi thôi, muộn kịp xe bây giờ.”

Tề Tuấn: …

Bọn Trương Hổ phía bọn Tề Tuấn.

Trương Hổ và Dương Tiêu liếc hai lúc nào cũng dính lấy , chút nỡ .

Lâm Duật Thừa Khương Tú hai tay ôm lấy cánh tay Tề Tuấn, gần như cả đều treo Tề Tuấn.

Chút trọng lượng của Khương Tú đối với Tề Tuấn mà áp lực. Người đàn ông rũ mắt liếc Khương Tú chỉ lộ một đôi mắt, hỏi: “Đói ?”

Khương Tú: “Hơi đói, lên xe ăn nhé.”

Trạm đầu tiên bọn họ đến một huyện thành khác. Đến nơi tiên đến tiệm cơm quốc doanh ăn sáng, tiếp theo chợ đen xử lý công việc. Từ đầu đến cuối Tề Tuấn nắm tay Khương Tú buông, cho dù đến trong sân nhỏ của chợ đen, cũng để Khương Tú bên cạnh . Khương Tú những đó khiêng rương tới.

Rương mở , một rương là bảo bối.

Đi liên tục hai chợ đen, chợ đen thứ ba là huyện Oa Dương. Lúc theo bên cạnh cô và Tề Tuấn chỉ còn một Trương Hổ.

Ba ăn trưa ở tiệm cơm quốc doanh xong mới chợ đen.

Hôm nay chợ đen huyện Oa Dương cực kỳ đông. Tề Tuấn ôm vai Khương Tú, bảo vệ trong lòng khác chen lấn. Đi đến cuối hẻm, Khương Tú liếc mắt một cái liền thấy Vương ca đang chuyện với khác. Vương Quần cũng thấy bọn họ, hai cùng kinh ngạc một chút, vội vàng đón tới.

“Thất ca.”

Mấy đồng thanh gọi một tiếng.

Tề Tuấn “Ừ” một tiếng.

Vương Quần thêm vài Khương Tú đeo khẩu trang bên cạnh Thất ca. Anh lập tức nhận lông mày và đôi mắt của cô, là cô vợ nhỏ ủ rượu. Chưa đợi Vương Quần lên tiếng, Tề Tuấn mở miệng : “Gọi chị dâu.”

Vương Quần:?

Hai cùng Vương Quần:?

Khương Tú quen .

Sáng nay hai chợ đen khác, câu đầu tiên Tề Tuấn gặp tiếp ứng ở chợ đen cũng là giới thiệu cô với khác.

Vương Quần ngơ ngác gọi một tiếng: “Chị dâu.”

Anh kinh ngạc đến mức chuyện cũng chậm nửa nhịp.

Anh nhớ rõ ràng, cô vợ nhỏ ủ rượu đó từng hai chồng, hơn nữa hai đời chồng đều từng gặp, mặc dù tại cô vợ nhỏ ủ rượu ly hôn.

Thất ca là chồng thứ ba thấy bên cạnh cô vợ nhỏ ủ rượu .

Vương Quần: …

Chậc, hy vọng thấy chồng thứ tư bên cạnh cô vợ nhỏ ủ rượu nữa.

Vương Quần dẫn bọn Tề Tuấn trong sân nhỏ. Anh thỉnh thoảng liếc Thất ca đối xử với cô vợ nhỏ ủ rượu như bảo bối nắm tay buông. Khương Tú bên cạnh Tề Tuấn lật xem một món đồ nhỏ kỳ lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-700.html.]

Tề Tuấn rũ mắt: “Thích ?”

Khương Tú gật đầu: “Thích.”

Người đàn ông một cái, đối chiếu sổ sách xong, thấy Khương Tú định bỏ món đồ trong tay về rương, cản cô : “Thích thì mang về.”

Đôi mày thanh tú của Khương Tú động đậy: “Thật ?”

Tề Tuấn b.úng trán cô: “Anh lừa em bao giờ ?”

Vương Quần liếc Thất ca. Nói thật, hôm nay nếu cô vợ nhỏ ủ rượu, thật đúng là thấy mặt của Thất ca.

Khương Tú cất đồ . Trước khi riêng với Vương Quần hai câu, Tề Tuấn kéo lòng. Cô nhíu mày : “Anh ? Em chỉ với Vương Quần hai câu thôi.”

Tề Tuấn: …

“Em chuyện với còn tránh mặt ?”

Khương Tú: …

Vương Quần: …

Khương Tú: “Vậy thì .”

Cô dứt khoát trực tiếp hỏi Vương Quần mặt Tề Tuấn: “Lâm Văn Triều dạo bán rượu thế nào ?”

Lông mày Tề Tuấn nhíu , ngón tay luồn kẽ tay Khương Tú bất giác siết c.h.ặ.t vài phần lực đạo.

Khương Tú đau đến mức “Xuy” một tiếng. Người đàn ông , nới lỏng lực đạo.

Vương Quần “Ủa” một tiếng, chút kinh ngạc Khương Tú, đến mức Khương Tú chút khó hiểu.

Cô hỏi: “Sao ?”

Vương Quần: “Cô và Lâm Văn Triều là chị em ruột ?”

Khương Tú:?

Cô sửng sốt một chút mới nhớ , lúc cô và Lâm Văn Triều đến chợ đen, đối ngoại là quan hệ chị em ruột. Sau đó cô đến chợ đen nữa, mỗi gặp Vương Quần, cũng nhắc đến chuyện , ngờ vẫn còn hiểu lầm.

Chưa đợi Khương Tú lên tiếng, Tề Tuấn u ám mở miệng: “Ừ, rể của Lâm Văn Triều.”

Khương Tú: …

Vương Quần ngược chút thắc mắc, một chị ruột, một rể ruột, nhà Lâm Văn Triều xảy chuyện.

Khương Tú hỏi: “Sao đột nhiên hỏi như ?”

Vương Quần liếc Tề Tuấn và Khương Tú, trong ánh mắt giấu vài phần kỳ quái, nhưng vẫn thành thật : “Nhà Lâm Văn Triều xảy chuyện , bà nội mất .”

Sắc mặt Khương Tú biến đổi, trong đầu cũng lập tức xẹt qua khuôn mặt hiền từ hòa ái của bà cụ nhà họ Lâm. Cô cứng đờ há miệng: “Chuyện khi nào ?”

Vương Quần: “Chuyện ba ngày .”

Bà cụ Lâm qua đời là điều Khương Tú bao giờ ngờ tới.

Nghĩ đến bà cụ hiền từ tường hòa lúc , trong lòng Khương Tú nhất thời cũng chút khó chịu.

Lâm Văn Triều từ nhỏ cuộc sống dễ dàng. Cô từng trong đại đội sản xuất kể về chuyện nhà họ Lâm. Năm Lâm Văn Triều tám tuổi, trong nhà xảy biến cố long trời lở đất, ba đều mất, ông nội cũng mất, chỉ còn bà nội sống nương tựa lẫn . Những năm nay Lâm Văn Triều vì chữa bệnh cho bà nội, chịu ít khổ cực.

Người thiết nhất cũng , Khương Tú dám nghĩ Lâm Văn Triều sẽ khó chịu đến mức nào.

Trong mắt cô, cô luôn cảm thấy Lâm Văn Triều vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Loading...