Tề Tuấn chuyển thủ thành công.
Hai tình đến lúc nồng đậm, Khương Tú cảm nhận sự đúng của Tề Tuấn, lập tức giống như con bạch tuộc ôm c.h.ặ.t lấy .
Người đàn ông rên lên một tiếng trầm đục, cánh tay ôm lấy vòng eo Khương Tú nổi lên một tầng run rẩy.
Sức lực đàn ông lớn, Khương Tú c.ắ.n c.h.ặ.t răng, tay chân đều dùng sức, chỉ sợ Tề Tuấn vùng vẫy thoát .
Cánh tay cô dán sát tấm lưng cường tráng săn chắc của đàn ông, nhiệt độ nóng rực cho kinh ngạc.
Khương Tú giờ phút vứt bỏ hết thể diện, hôn lên môi , giọng mềm nhũn chịu nổi: “Tề Tuấn, đừng ngoài .”
Câu đặt ở lúc bình thường thì , nhưng trong cảnh mắt , khiến cơ bắp đàn ông trong nháy mắt căng cứng. Gân xanh ngoằn ngoèo uốn lượn cẳng tay giống như dã thú đang ẩn nấp.
Anh giữ c.h.ặ.t vai Khương Tú, gì, nhưng dùng hành động để trả lời cô.
Anh cũng sợ vùng vẫy mạnh bạo sẽ Khương Tú thương.
Có thứ nhất thì sẽ thứ hai.
Khương Tú đêm nay gần như ngủ bao nhiêu, Tề Tuấn lật qua lật hành hạ, mãi cho đến khi trời sắp sáng mới . Giấc ngủ của cô kéo dài đến ba giờ chiều ngày hôm mới dậy. Trong thời gian , Tề Tuấn đưa Niên Niên và Hạ Hạ đến văn phòng, đóng cửa để Khương Tú ngủ bù một giấc thật ngon.
Vì luôn nhớ đến chuyện m.a.n.g t.h.a.i tháng ba, tâm trí Khương Tú mấy ngày nay đều đặt chuyện .
từ đêm Tề Tuấn phá vỡ quy củ đây, về còn dùng b.a.o c.a.o s.u nữa.
Sau khi xuân, đội vận tải bận rộn hơn cả lúc mùa đông.
Tề Tuấn bận rộn liên tục mấy ngày, ngay cả Lâm Duật Thừa và Dương Tiêu cũng mấy khi về.
Tề Tuấn bận rộn mãi đến ngày 15 tháng 3 mới kết thúc.
Tối hôm nay tắm xong, Khương Tú chui chăn đếm kho bạc nhỏ của , Tề Tuấn từ bên ngoài bước . Thấy Khương Tú quỳ giường, mặc bộ đồ ngủ bằng cotton nguyên chất màu vàng nhạt. Bộ quần áo là cô tìm thợ may Đơn may, một kiểu dáng đơn giản, nhưng mặc cô toát thở ngọt ngào đáng yêu.
Tề Tuấn xuống phía Khương Tú, bàn tay to vớt một cái ôm lòng, cúi đầu c.ắ.n một cái lên ch.óp tai cô: “Đếm xong ?”
Khương Tú ngứa ngáy rụt cổ : “Đừng phiền em, em quên mất đếm đến bao nhiêu .”
Tề Tuấn: …
Khương Tú hết cách, đành đếm từ đầu một nữa.
Tề Tuấn gò má trắng trẻo của cô ửng lên một tầng ửng hồng cực nhạt. Lúc đếm tiền, trong mắt nở rộ ánh sáng rực rỡ khác thường, chuẩn xác là một kẻ hám tiền nhỏ. Tề Tuấn cứ thích dáng vẻ linh động hề che giấu của cô. Anh yên lặng đợi Khương Tú đếm xong mới hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
Khương Tú đầu khiếp sợ Tề Tuấn: “Bảy ngàn!”
Trời đất ơi!
Bảy ngàn đồng a!
Khoản tiền là lúc cô và Tề Tuấn kết hôn chuyện thu mua sách, đó nhân lúc kỳ thi đại học mở cửa đem sách bán khắp cả nước. Tề Tuấn thu mua ít sách, trừ tiền cho đàn em và tiền vốn, bảy ngàn đồng là lợi nhuận ròng.
Tối nay Tề Tuấn về giao tiền cho cô, cô đều kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-699.html.]
Cô ngờ thể bán nhiều tiền như .
Tề Tuấn cúi đầu, trán chạm trán Khương Tú: “Ngày mai giúp em gửi tiền sổ tiết kiệm của em, em giữ lấy.”
Khương Tú theo bản năng lắc đầu: “Không cần, em chỉ lấy phần chia mà em đáng nhận là”
Lời còn dứt, cằm Tề Tuấn bóp lấy. Người đàn ông cúi đầu c.ắ.n một cái lên môi cô, đôi mắt đen láy cô: “Em quên lời từng ? Còn phân chia rõ ràng với như ?”
Khương Tú: …
Cô nhớ .
Ngày Tề Tuấn đưa sổ tiết kiệm cho cô từng với cô, của cô là của cô, của cũng là của cô.
Anh tuy như , nhưng cô thể thật sự như .
Sau cô và Tề Tuấn ly hôn, cô hề nghĩ đến việc cuỗm sạch bộ tiền của Tề Tuấn.
Khương Tú đối diện với đôi mắt đen thẳm của đàn ông. Cô thấy đáy mắt đàn ông thấm đẫm vài phần tức giận mỏng manh và sự dò xét cực nhạt. Khương Tú chuyển hướng câu chuyện, đôi mắt cong cong xoay chui lòng Tề Tuấn, hôn lên cằm : “Không quên quên, thể quên chứ, đợi ngày mai chúng gửi tiền.”
Bàn tay Tề Tuấn phủ lên gáy Khương Tú, ngón tay vuốt ve da đầu cô, ánh mắt ẩn giấu sự dò xét ngưng thị sắc mặt của Khương Tú.
Từ lúc Tú Tú chủ động con, luôn cảm thấy, Tú Tú kết hôn với là ôm mục đích.
Anh cảm thấy, mục đích vì nguyên nhân đặc vụ lúc , mà là vì đứa con.
Hoặc là, vì giận dỗi với Tống Tranh.
Tề Tuấn lờ mờ cảm thấy, khả năng vế lớn hơn.
Ý nghĩ một khi cắm rễ trong lòng, giống như dây leo sinh trưởng điên cuồng. Tề Tuấn cúi đầu dùng sức hôn lên môi Khương Tú, lưu luyến bắt cô gọi tên , ý đồ dùng cách để xua đuổi cái tên Tống Tranh khỏi đầu Khương Tú, để cô cả đời đều nhớ đời còn nhân vật Tống Tranh.
Khương Tú chăn từ lúc nào.
Cô chỉ cảm thấy mệt mỏi đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng động đậy một chút.
Tề Tuấn ôm cô lòng, hỏi một câu: “Ngày mai chợ đen, em ?”
Khương Tú nhắm mắt , cho dù mệt đến lả vẫn mở miệng: “Đi!”
Trong cổ họng đàn ông tràn một tiếng trầm thấp: “Được.”
Sáng sớm hôm Khương Tú Tề Tuấn bế lên mặc quần áo. Bọn họ sáu rưỡi sáng xuất phát, khi Tề Tuấn nhờ Hà Mỹ Hoa giúp đỡ trông nom Niên Niên và Hạ Hạ một chút.
Chuyến chợ đen vẫn là mấy bọn họ.
Mấy rời khỏi đội vận tải, trong con hẻm nhỏ đến bến xe khách, Trương Hổ đưa cho Tề Tuấn áo khoác đen, khăn che mặt đen và mũ. Người đàn ông lưu loát mặc chiếc áo dài màu đen , đội mũ đen và khăn che mặt, chỉ lộ một đôi mắt đen nhánh.
Khương Tú thấy mặt của Tề Tuấn, trái tim bình tĩnh bất giác rung động một cái.