Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 687

Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:00:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba gật đầu: “Được!”

Khương Tú khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Từ bên trái ngõ nhỏ, hơn hai mươi phút mới thấy dòng phía dần dần nhiều lên, mắt Hà Mỹ Hoa sáng lên: “Có chúng đúng ?”

Đường Tiểu Thúy và Ngô Tiểu Ngọc cũng đặc biệt kích động, Đường Tiểu Thúy: “Đi , chúng chạy nhanh qua xem thử là .”

Chị vội c.h.ế.t, một tay kéo Ngô Tiểu Ngọc, một tay kéo Khương Tú chạy, Hà Mỹ Hoa theo bên cạnh bọn họ, mấy chạy đến lối chợ đen, quả nhiên thấy tiểu thương bày sạp bên trong. Hà Mỹ Hoa nắm lấy tay Khương Tú, cảm giác đôi mắt hưng phấn của chị sắp trợn tròn: “Khương Tú, vẫn là em nha, tùy tiện chỉ một cái là chỉ đúng đường , chúng mau xem .”

Khương Tú một cái: “Được.”

Nếu là một cô, cô chắc chắn dám tới chợ đen, mắt ba chị dâu cùng, đông ngược .

Khương Tú kéo kéo khăn quàng cổ, che kín mặt, cùng Hà Mỹ Hoa bọn họ chợ đen.

Lâm Duật Thừa theo cách đó xa, ánh mắt vẫn luôn dừng bóng dáng màu trắng .

Lông mày đàn ông nhíu khó phát hiện, ngay đó cúi đầu dùng sức xé vạt áo dài tay màu đen bịt lên mặt, tiểu thương chợ đen cơ bản đều quen , mấy chị dâu ở đây, như thích hợp.

Cho dù là mùa đông, chợ đen vẫn náo nhiệt.

Hơn nữa trong chợ đen cơ bản là chen , mua hàng bán hàng đặc biệt nhiều.

Khương Tú thỉnh thoảng kéo khăn quàng cổ một cái, để tránh khăn quàng cổ lỏng lộ mặt .

“Chỗ chỗ .”

Hà Mỹ Hoa thấy đồ , kéo Khương Tú qua, Đường Tiểu Thúy và Ngô Tiểu Ngọc theo phía .

Khương Tú thỉnh thoảng thoáng qua xung quanh, cô chú ý tới góc tường phía xa mấy đàn ông mặc áo bông màu xám đó, đội mũ dưa hấu, hai tay đút trong hai ống tay áo, đôi mắt gian xảo tứ phía, trong bốn hai Khương Tú gặp vài .

Là bọn buôn ở chợ đen.

Khương Tú vội vàng thu hồi tầm mắt, sợ cứ chằm chằm bọn buôn sẽ gây sự chú ý của bọn chúng.

Hà Mỹ Hoa bọn họ là đầu tiên tới chợ đen, thấy cái gì cũng hiếm lạ, chợ đen lớn, mấy dạo thật lâu cũng đến cùng, cuối cùng bọn họ dừng một sạp vải. Hà Mỹ Hoa và Đường Tiểu Thúy Ngô Tiểu Ngọc hỏi giá vải, mỗi loại vải một thước đều đắt hơn hợp tác xã cung tiêu hai hào, nhưng chỗ cần phiếu vải.

Đường Tiểu Thúy bọn họ mỗi xé mấy thước vải, Khương Tú cũng xé chút vải màu vàng ngỗng, định một chiếc áo bông màu vàng ngỗng.

“Chỗ vải, mua cho con chút vải, em cho nó một bộ quần áo mới để dành tết mặc.”

Phía truyền đến giọng của một phụ nữ, ngay đó là giọng quen thuộc của một đàn ông: “Chúng xem giá vải .”

Giọng quen tai thế nhỉ?

Hà Mỹ Hoa bọn họ đang cất vải, chú ý , Khương Tú chú ý tới.

đầu thoáng qua, khi thấy Lý Đại Mậu cách đó xa thì ngẩn một chút, trong lòng Lý Đại Mậu ôm một đứa bé, qua đen đen béo béo, chắc nịch lắm, bên cạnh một phụ nữ lạ mặt theo, là gương mặt lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-687.html.]

Lông mày Khương Tú nhướng cao, một ý nghĩ đột nhiên xông trong lòng.

Lý Đại Mậu ở bên ngoài chỉ , ngay cả con trai cũng ?

Nhìn vóc dáng đứa bé , chừng năm sáu tuổi.

Chưa đợi Khương Tú nghĩ kỹ, trong đám bỗng nhiên bùng nổ tiếng kêu liên tiếp: “Có dân quân! Dân quân tới ! Nhanh nhanh nhanh! Chạy mau a!”

Khương Tú:!

Không chứ?

Ông trời thể chơi cô như !

Sao cô cùng Tề Tuấn tới chợ đen thì , hễ một tới chợ đen, chắc chắn đụng dân quân.

Chưa đợi Khương Tú phản ứng , đám vốn đông đúc lập tức vỡ tổ, Đường Tiểu Thúy và Hà Mỹ Hoa bọn họ đều chen lấn tản , Khương Tú cũng một đám chen lấn lùi về phía , cô thấy Hà Mỹ Hoa đang gọi tên Đường Tiểu Thúy Ngô Tiểu Ngọc còn tên cô.

Giọng của Khương Tú chìm nghỉm trong đám .

Mọi dường như đều lạc .

Khương Tú lo lắng thoáng qua bốn phía, liếc mắt là đầu đen nghịt, cô chạy về hướng ngược , kết quả chen lấn chỉ thể theo hướng đông đúc, mấy bước, bỗng nhiên cổ tay một bàn tay to mạnh mẽ nắm lấy. Sắc mặt Khương Tú đổi, theo bản năng cho rằng là bọn buôn , sợ tới mức ngừng đ.á.n.h tay nọ.

“Anh buông tay! Buông !”

“Buông tay a!”

Khương Tú sợ vội, đang định cúi đầu c.ắ.n mu bàn tay nọ, bỗng nhiên thấy đỉnh đầu truyền đến giọng trầm thấp nặng nề của Lâm Duật Thừa: “Chị dâu, là .”

Khương Tú ngẩn , kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy mặt Lâm Duật Thừa bịt vải đen, vải đen là một đôi lông mày đen thẫm, đàn ông kéo vải đen mặt xuống, một khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng lộ trong mắt Khương Tú.

Cô chớp mắt, hậu tri hậu giác : “Lâm Duật Thừa, ở a!”

Không ai dùng sức chen một cái, bên cạnh mắt thấy sắp đ.â.m Khương Tú, Lâm Duật Thừa mắt nhanh tay lẹ kéo Khương Tú trong lòng, đàn ông buông bàn tay đang nắm cổ tay cô , cánh tay mạnh mẽ ôm lấy vai cô, giam c.h.ặ.t trong lòng: “ đưa chị ngoài.”

Khương Tú ngờ Lâm Duật Thừa xuất hiện ở đây, còn trùng hợp cứu cô một mạng.

Nơi biển chen chúc, cô Lâm Duật Thừa ôm c.h.ặ.t lòng bảo vệ, rốt cuộc khác chen lấn xô đẩy nữa. Cánh tay đàn ông cứng như kìm sắt, cho dù cách lớp áo bông, cô vẫn cảm nhận sức mạnh cường hãn của đối phương.

Đây là thứ hai cô và tiếp xúc gần gũi như .

Lần đầu tiên là ba năm , cô Lâm Duật Thừa kéo cầu thang ở bệnh viện. Sức lực mạnh mẽ của đối phương khiến cô thể vùng vẫy thoát , bịt miệng cô , khiến cô thể phát một chút âm thanh nào.

Lúc Khương Tú tâm trí để nghĩ xem việc tiếp xúc gần gũi với Lâm Duật Thừa như ảnh hưởng đến cốt truyện .

 

 

Loading...