Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 682

Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:00:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mí mắt Khương Tú run lên, cảm giác Tề Tuấn càng ngày càng quá đáng.

Khương Tú giơ chân đá cánh tay , trong mắt ẩn hiện nước mắt sinh lý: “Tề Tuấn! Anh là đồ l.ừ.a đ.ả.o!”

Hô hấp Tề Tuấn càng thêm nặng nề, cúi đầu vùi hõm cổ Khương Tú, giọng khàn khàn lợi hại: “Đừng động, để hoãn một lát.”

Khương Tú sợ tới mức lập tức dám động đậy.

Tối nay cô cái gì cũng , chỉ ngủ một giấc thật ngon.

Tề Tuấn lời giữ lời, thật sự chạm cô, giúp cô bôi t.h.u.ố.c xong liền tắm rửa. Khương Tú cả cuộn tròn trong chăn, tiếng nước ào ào truyền đến từ bên ngoài chăn, bao lâu Tề Tuấn dội nước xong khiêng thùng gỗ ngoài, đổ nước bên trong rãnh mương bên ngoài nhà tắm.

Sau khi Tề Tuấn trở về, Khương Tú mặc xong áo ba lỗ nhỏ và quần đùi.

Người đàn ông cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ màu đen tới, ôm cả lẫn chăn của cô trong lòng, hôn lên vành tai cô một cái: “Tú Tú, cho em xem một thứ.”

Khương Tú thoáng qua chiếc hộp gỗ nhỏ trong tay : “Cái gì?”

Khóe môi Tề Tuấn ngậm , mở hộp gỗ nhỏ , bên trong đặt ba cuốn sổ tiết kiệm.

Khương Tú gần như theo bản năng cho rằng ba cuốn sổ tiết kiệm là của cô và Chu Bắc Tống Tranh.

Tề Tuấn cầm một cuốn sổ tiết kiệm nhét tay Khương Tú: “Đây là tiền mừng chúng kết hôn thu , đều ở trong , em giữ lấy.”

Khương Tú:?

thoáng qua Tề Tuấn, nhớ tới lúc Tống Tranh cũng giao tiền mừng kết hôn cho cô.

Đôi lông mày đàn ông nhướng lên: “Mở xem .”

Thật Khương Tú cũng tò mò thu bao nhiêu tiền mừng, Tề Tuấn đám cưới lớn, một trăm bàn, cả ngàn , tiền mừng chắc chắn ít. Cô mở xem, khi thấy con bên , trong nháy mắt kinh ngạc.

Vãi chưởng!

Nhiều như !

Khương Tú dám tin con sổ tiết kiệm.

Năm nghìn ba!

Đặt ở thập niên 70, thể thu nhiều tiền mừng như , đó là chuyện khác cả đời nghĩ cũng dám nghĩ, nhưng ở chỗ Tề Tuấn chân chân thật thật xảy , Khương Tú khiếp sợ ngẩng đầu Tề Tuấn: “Nhiều như a?!”

Tề Tuấn một cái: “Bên trong còn tiền mừng chúng đính hôn thu , gộp chừng .”

Trong lòng Khương Tú kinh thán.

Vậy cũng ít a!

Chậc chậc chậc.

Năm nghìn ba, chắc là bù chi phí kết hôn của Tề Tuấn nhỉ?

Tề Tuấn đôi mắt sáng lấp lánh của Khương Tú, nhịn hôn lên ch.óp mũi cô một cái, thích nhất bộ dạng tiểu tài mê của Tú Tú: “Cho em xem cuốn sổ tiết kiệm khác.”

Người đàn ông cầm cuốn sổ tiết kiệm thứ hai đưa cho cô: “Đây là tiền sính lễ dùng danh nghĩa của cho em.”

Khương Tú:?

Tống Tranh cũng từng cho cô tiền sính lễ, cô vốn định cất hết tiền đó , đợi khi ly hôn với Tống Tranh, sẽ trả sổ tiết kiệm của Tống Tranh và tiền sính lễ cho cô, ngờ cô một đồng cũng trả , tất cả tiền của Tống Tranh đều lưu trong tay cô.

Trước nghĩ kỹ , nếu Tống Tranh bình an trở về, cô sẽ trả đồ của nguyên vẹn.

Cánh tay Tề Tuấn ôm cô siết c.h.ặ.t thêm vài phần: “Nghĩ gì thế?”

Khương Tú dám cô đang nghĩ đến Tống Tranh.

Cô chớp mắt, vẻ mặt kinh ngạc: “Không nghĩ gì cả, chỉ là bất ngờ sẽ cho em tiền sính lễ.”

Đôi lông mày tuấn tú của Tề Tuấn nhướng lên: “Anh cưới em về nhà, quy trình cần giống nào cũng sẽ thiếu.”

Khương Tú: “Ồ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-682.html.]

Tề Tuấn hất cằm: “Mở xem .”

Khương Tú mở sổ tiết kiệm , khi thấy con bên , sổ tiết kiệm trong tay suýt chút nữa cầm chắc rơi xuống chăn.

Mẹ ơi!

Một vạn!

Tối nay cô khiếp sợ bao nhiêu , đôi mắt sáng ngời gần như trợn tròn chằm chằm Tề Tuấn: “Sao nhiều như ?!”

Cằm Tề Tuấn gác lên hõm cổ Khương Tú, giọng trầm thấp lộ sự dịu dàng quyến luyến: “Anh vui lòng.”

Khương Tú: …

Đây chính là thập niên 70 a!

Đây chính là một vạn a!

Một vạn a!

Năm tháng một vạn giá trị thế nào cô rõ hơn ai hết.

Khương Tú vạn ngờ Tề Tuấn tay hào phóng với cô như .

Chưa đợi cô hồi thần từ trong khiếp sợ, đàn ông nhét cuốn sổ tiết kiệm cuối cùng trong hộp gỗ tay cô: “Đây là sổ tiết kiệm của nhà chúng , từ bây giờ giao cho em bảo quản.”

Đầu óc Khương Tú còn đang mơ hồ, cô máy móc mở cuốn sổ tiết kiệm cuối cùng , khi thấy con bên , thể dùng từ khiếp sợ để hình dung nữa.

Tề Tuấn là một đại lão siêu cấp, đặc biệt tiền, nhưng nghĩ tới tiền như .

Bảy vạn.

Cái đặt ở thập niên 80, chính là bảy cái hộ vạn tệ.

Còn tính tiền sính lễ cho cô.

Giọng của Tề Tuấn truyền đến bên tai: “Nhà chúng còn chút vốn lưu động để ở chợ đen, còn nhiều hàng tồn đọng tay, đợi hàng đó tay , giao tiền cho em.”

Khương Tú: …

Cô ngập ngừng hỏi một câu: “Khoảng bao nhiêu?”

Tề Tuấn: “Khoảng ba vạn.”

Khương Tú:!

Quá trâu bò !

Tề Tuấn tiếp: “Dưới danh nghĩa còn mười mấy căn nhà, hôm nào thời gian đưa em xem.”

Khương Tú: …

Bỗng nhiên liều mạng với mấy tiền .

Tề Tuấn lấy một chùm chìa khóa từ trong ngăn kéo bỏ hộp gỗ: “Những chìa khóa đều giao cho em.”

Khương Tú bỗng nhiên cảm thấy hai tay nặng trĩu.

Cô bảo quản nổi a.

Cũng bảo quản.

Cô và Tề Tuấn nhiều nhất chỉ hai năm rưỡi thời gian, tiền của Tề Tuấn cô động , nhưng mắt nhận . Khương Tú ba cuốn sổ tiết kiệm trong tay, thôi bỏ , cô cứ bảo quản , đợi hai năm rưỡi ly hôn với Tề Tuấn, trả đồ của nguyên vẹn.

Cô ở thế giới nhiều nhất còn thể ở sáu năm, sáu năm thể về nhà .

Tề Tuấn thấy Khương Tú cúi đầu chằm chằm hộp gỗ trầm mặc , bóp má Khương Tú nâng lên, Khương Tú bóp đến môi chu lên, nghi hoặc chớp mắt Tề Tuấn, giọng lanh lảnh tràn từ khóe môi: “Anh bóp em gì?”

 

 

Loading...