Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 674

Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:00:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tú nên lời, mở miệng ngoại trừ tiếng hừ hừ thì tìm thấy một âm tiết rõ ràng nào.

Đồ khốn nạn!

Đồ ch.ó!

Đồ đàn ông ch.ó má!

Trong lòng Khương Tú mắng Tề Tuấn xối xả.

trò của Tề Tuấn nhiều như , lông vũ thì là vòng tay gỗ, hoặc là thắt lưng, cô thật dùng thắt lưng trói hai tay Tề Tuấn , đó dùng một cái thắt lưng khác của hung hăng quất một trận cho hả giận!

Trận ‘chiến tranh’ kết thúc khi bụng Khương Tú kêu gào đòi ăn.

Ngón tay cái của đàn ông lau giọt nước mắt nơi đuôi mắt cô, ghé tai cô tiếp tục hỏi: “Tú Tú, là ai?”

Khương Tú nuốt nước miếng, giọng bắt nạt thấp mềm: “Tề Tuấn.”

Tề Tuấn cô gọi tên , nhớ tới tối hôm qua lúc Tú Tú ngủ, ngừng gọi tên Tống Tranh, một mùi giấm nồng nặc lan tỏa, ôm lấy cô, ngón tay vuốt ve những sợi tóc bên má cô, dụ dỗ cô: “Tiếp tục gọi tên .”

Khương Tú: …

Không , Tề Tuấn và Tống Tranh đều sở thích gì ?

Sao đều thích bắt cô gọi tên bọn họ?

Động tác của Tề Tuấn ngừng, thúc giục cô: “Gọi tên .”

“Tề Tuấn Tề Tuấn Tề Tuấn Tề Tuấn ”

Đầu ngón tay Khương Tú đặt vai đàn ông dùng sức cấu, trong giọng đứt quãng ngừng vang lên tên ‘Tề Tuấn’, cho đến khoảnh khắc cuối cùng, cánh tay Tề Tuấn dùng sức siết c.h.ặ.t eo của Khương Tú, ngay khoảnh khắc cô ngửa cổ đồng t.ử mất tiêu cự, ghé tai cô thấp giọng hỏi một câu: “Tú Tú, và Tống Tranh, em thích ai hơn?”

Khương Tú:!

Kết hôn ngày đầu tiên, chồng thứ ba trong lúc ân ái hỏi cô, cô thích chồng nào hơn, cô bao giờ nghĩ tới sẽ gặp loại Tu La Tràng cấp sử thi .

Khương Tú cách nào trả lời.

Nói thích Tề Tuấn hơn, hơn hai năm với Tống Tranh trong mắt khác tính là gì?

Nói thích Tống Tranh hơn, Tề Tuấn chừng sẽ chuyện gì.

Thôi, mặc kệ, cứ là Tề Tuấn .

Ai bảo hiện tại cô và Tề Tuấn là vợ chồng, cô còn thuận lợi vượt qua hơn hai năm đây.

Chỉ là đợi cô chuyện, đàn ông c.ắ.n lên vai cô một bước, Khương Tú “hít” một tiếng, liền Tề Tuấn : “Câu hỏi đơn giản như Tú Tú còn cần suy nghĩ lâu thế ?”

Khương Tú vội vàng lắc đầu, mái tóc đen dài đung đưa lưng cô.

“Tề Tuấn!”

Thấy đàn ông , Khương Tú mang theo đôi mắt ướt sũng, giơ tay nâng mặt Tề Tuấn, lặp : “Anh, Tề Tuấn.”

Hô hấp Tề Tuấn cứng , yết hầu lăn lộn cực nhanh.

Tuy lời của Tú Tú là qua loa lấy lệ với , dỗ dành , nhưng giờ khắc chỉ chìm đắm trong lời dối của Tú Tú.

“Tú Tú, tặng em một món đồ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-674.html.]

Tề Tuấn ôm cô đùi , từ trong ngăn kéo lấy một chiếc hộp nhỏ màu đỏ. Lúc Khương Tú mềm nhũn sức lực, cả dựa trong lòng Tề Tuấn, mí mắt rũ xuống đàn ông mở chiếc hộp nhỏ , chỉ thấy bên trong một chiếc nhẫn, hơn nữa còn là nhẫn vàng.

Vòng nhẫn vân sóng, bên chạm khắc hình hoa nhỏ tinh xảo.

Khương Tú:?

Vãi chưởng!

Đây chính là năm 1977, nhiều ngay cả ăn no cũng là một chuyện xa xỉ, Tề Tuấn thể tùy tiện lấy một món đồ vàng.

Khương Tú thật sự tò mò rốt cuộc bao nhiêu gia sản.

Tề Tuấn đeo nhẫn ngón áp út tay của Khương Tú, nắm tay cô hôn lên mu bàn tay một cái, đó nhướng mi mắt cô: “Tú Tú thích ?”

Khương Tú hồn, hỏi mua ở , lời đến bên miệng biến thành: “Thích.”

Tề Tuấn xoa xoa đầu cô: “Anh lấy chút nước cho em rửa mặt, đến giờ ăn cơm trưa .”

Khương Tú: …

Anh còn !

Khương Tú trốn trong chăn, đợi Tề Tuấn lấy nước tới rửa sạch sẽ, quần áo sạch, cô kéo rèm cửa , mở cửa sổ, thấy mấy chị dâu đang gốc cây cách đó xa. Đường Tiểu Thúy thấy động tĩnh, đầu sang, “Hây dô” một tiếng: “Cô dâu mới dậy .”

Ngay đó một đám trẻ con đang chơi trong sân cũng theo Đường Tiểu Thúy ồn ào: “Cô dâu mới dậy , cô dâu mới dậy .”

Khương Tú: …

Cô vội vàng xoay , thẹn hổ trừng mắt Tề Tuấn .

Đôi lông mày đàn ông nhướng lên: “Tú Tú như gì? Chẳng lẽ còn

Khương Tú sợ lời hổ báo cáo chồn gì đó, lê đôi chân mệt mỏi chạy qua vội vàng bịt miệng , thuận thế đá hai cái bắp chân : “Anh đừng chuyện nữa!”

Tiếng trầm thấp của đàn ông tràn từ kẽ ngón tay cô: “Được.”

Khương Tú buông tay, hỏi: “Bố và con qua đây ?”

Tề Tuấn ôm vai Khương Tú đỡ cô xuống ghế sô pha phòng ngoài: “Không qua, lát nữa đón con.”

Bụng Khương Tú kêu “ùng ục” một tiếng.

Tề Tuấn lấy từ trong tủ một hộp bánh quy kẹp kem, lấy một hộp bánh sữa đưa cho cô: “Ăn chút gì lót , lát nữa Dương Tiêu đưa cơm tới .”

Khương Tú cả vô lực dựa lưng ghế sô pha, Tề Tuấn xổm chân cô, giúp cô bóp bắp chân dịu sự mệt mỏi , một màn trong nháy mắt kéo Khương Tú trở về lúc ở bên Tống Tranh, mỗi khi ân ái, đàn ông cũng sẽ giúp cô bóp huyệt vị bắp chân để giải tỏa mệt mỏi.

Đang nghĩ ngợi, cửa phòng ngoài khép hờ gõ vang từ bên ngoài.

Tề Tuấn nhàn nhạt : “Vào .”

Khương Tú tưởng là Dương Tiêu đưa cơm trưa tới, ai ngờ ngẩng đầu, thấy đẩy cửa là Lâm Duật Thừa, miếng bánh quy nuốt xuống suýt chút nữa nghẹn ở cổ họng.

Lâm Duật Thừa xách hộp cơm cửa, rũ mắt Tề Tuấn đang xổm ghế sô pha bóp bắp chân cho Khương Tú.

Người đàn ông ngước mắt lên, bất ngờ chạm ánh mắt đang sang của Khương Tú.

Khương Tú vội vàng dời tầm mắt, mất tự nhiên cúi đầu xuống, đó nỗ lực nuốt miếng bánh quy trong cổ họng xuống. Tề Tuấn buông bắp chân cô , nắm lấy cánh tay cô đỡ cô dậy: “Tú Tú, ăn cơm.”

Khương Tú: “Ồ.”

Lâm Duật Thừa đặt hộp cơm xuống, xoay lướt qua vai Khương Tú, khóe mắt thấy vài vết đỏ lấp ló nơi cổ áo phụ nữ, bước chân khựng khó phát hiện, đó nhanh ch.óng khỏi phòng.

Loading...