Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 657

Cập nhật lúc: 2026-03-24 18:59:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn tối xong, Niên Niên chủ động cầm đồ dùng vệ sinh cá nhân của sang nhà bên cạnh tìm Lâm Duật Thừa và Dương Tiêu.

Khương Tú dẫn Hạ Hạ và bọn Hà Mỹ Hoa nhà tắm, lúc họ tắm xong ngoài, bọn Niên Niên tắm xong . Khương Tú lau khô tóc cho Hạ Hạ, vuốt vuốt mái tóc ướt sũng của , khỏi cửa sang phòng bên cạnh.

Cửa phòng bên cạnh mở, Niên Niên ở phòng ngoài xem Lâm Duật Thừa đồ chơi nhỏ.

Cô đưa tay nhẹ nhàng gõ cửa: "Niên Niên, đến giờ về nhà ngủ ."

Niên Niên: "Vâng ạ."

Thằng bé nhảy từ chiếc ghế đẩu nhỏ xuống: "Chú Duật Thừa, chúc ngủ ngon."

Lâm Duật Thừa "Ừ" một tiếng, ngẩng đầu liếc Khương Tú ngoài cửa. Cô mặc chiếc áo sơ mi nhỏ màu trắng, mái tóc thường ngày buộc lên lúc xõa tung vai và lưng, tóc ướt sũng, đuôi tóc đang nhỏ những giọt nước, đôi mắt nước thấm ướt giống như điểm xuyết ánh cơn mưa, khiến một cái liền vô cớ cảm giác hoảng hốt chìm đắm.

Người đàn ông v.út một cái dời tầm mắt, tiếp tục món đồ nhỏ trong tay.

Dương Tiêu từ trong phòng , hì hì một tiếng, gọi: "Chị dâu."

Khương Tú gật đầu một cái, lúc sắp liếc Lâm Duật Thừa, do dự một chút, vẫn vọng trong phòng: "Lâm Duật Thừa, tiện ngoài một chút ? chuyện hỏi ."

Lâm Duật Thừa nhấc mắt liếc Khương Tú, thấy cô ở cửa phòng, đôi mắt độ cong tuyệt đang chằm chằm .

Người đàn ông đặt đồ trong tay xuống dậy theo Khương Tú ngoài mái hiên.

Khương Tú liếc cái sân nhỏ, nền đất trong sân hôm qua khô , cũng cần dẫm lên gạch nữa, hơn nữa gạch trong sân từ sáng nay biến mất, ai dọn .

Cô ngẩng đầu Lâm Duật Thừa, thẳng vấn đề: "Gạch trong sân chính là lát, đúng ? Anh cần thừa nhận, hỏi Trương Hổ , Trương Hổ tối hôm thím Ngụy đều thấy lát gạch trong sân."

Thân hình Lâm Duật Thừa khẽ chấn động một cái khó mà nhận .

Anh ngờ Khương Tú hỏi nhiều như .

Anh Khương Tú, tầm mắt bóng cây đối diện, yết hầu chuyển động, : "Chắc là thím Ngụy nhầm , ."

Khương Tú:...

Lâm Duật Thừa: "Trời còn sớm nữa, ngủ ."

Nói xong thẳng về phòng.

Khương Tú:...

Không tại , cô luôn cảm thấy Lâm Duật Thừa thật.

hiểu, nếu , tại thừa nhận?

Khương Tú đầu liếc cánh cửa phòng khép hờ , rối rắm một lúc cũng về phòng.

Thôi bỏ , tìm bụng đó thì tìm nữa.

Cô cũng cứ mãi rối rắm chuyện buông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-657.html.]

Ngoài việc Lâm Văn Triều qua đây, Khương Tú ngoài một , thì từng rời khỏi đại đội vận tải, liên tiếp mấy ngày, ngày nào cũng ở trong khu gia thuộc, Tề Tuấn nhiều nhất sáu ngày là thể về.

Tối nay khi ngủ Khương Tú liếc tờ lịch, Tề Tuấn chắc sáng ngày mốt là thể đến đại đội vận tải.

Cô ngủ đến nửa đêm khát tỉnh, đang chuẩn dậy uống nước thì loáng thoáng thấy phòng bên cạnh tiếng gõ cửa, ngay đó thấy một giọng quen thuộc.

"Dương Tiêu, mở cửa."

Khương Tú:?

Sao là giọng của Tề Tuấn?

Không ngày mốt mới về ?

Khương Tú nhanh ch.óng xỏ giày bật đèn, đến cửa sổ vén một góc rèm nhẹ nhàng gõ gõ bên ngoài, nhỏ giọng gọi một câu: "Tề Tuấn, là ?"

Vừa dứt lời, trong cái sân đen kịt sáng đèn, cửa sổ quả nhiên xuất hiện bóng dáng của Tề Tuấn.

Mắt Khương Tú sáng lên: "Sao về sớm ?"

Tề Tuấn cách cửa sổ phụ nữ khiến ngày nhớ đêm mong bên trong, rõ ràng chỉ mới năm ngày gặp, cảm thấy như qua lâu .

Vì để gặp cô, ngày đêm lái xe, chỉ để thể về sớm một chút.

Vừa nãy đến khu gia thuộc, gõ cửa phòng cô, ôm lấy cô, nhưng sợ đ.á.n.h thức cô, cũng tìm cô lấy chìa khóa, định tối nay ngủ tạm bên phòng Dương Tiêu một đêm.

Tề Tuấn chằm chằm Khương Tú, sâu trong đáy mắt cuộn trào sự lưu luyến đậm đặc.

Anh hỏi: "Làm xong việc thì về sớm, đ.á.n.h thức em ?"

Khương Tú lắc đầu: "Không , em dậy uống nước, thấy tiếng của . Anh đợi chút, em lấy chìa khóa cho ."

Cô buông rèm xuống, lấy chìa khóa phòng Tề Tuấn từ trong ngăn kéo , mở hé cửa phòng ngoài một khe hở, thò cánh tay đưa chìa khóa ngoài: "Chìa khóa của đây."

Khương Tú chỉ mặc chiếc áo ba lỗ nhỏ và quần đùi, một đoạn cánh tay trắng trẻo thon thả, chút báo đập mắt Tề Tuấn. Người đàn ông cách khe cửa cánh tay để trần của Khương Tú, lúc ngước mắt lên, thấy bờ vai trắng ngần và nửa vòng eo thon nhỏ của cô.

Làn da trắng như tuyết trong đêm tối kích thích thị giác của , cũng khiến d.ụ.c vọng luôn kìm nén đáy lòng đột nhiên phá vỡ van xả. Yết hầu đàn ông nhanh ch.óng lăn lộn vài cái, rũ mắt liếc chiếc chìa khóa móc đầu ngón tay Khương Tú, đồng thời đưa tay nhận lấy chìa khóa, một tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô.

Bàn tay đàn ông to lớn thon dài, lòng bàn tay ấm áp khô ráo, khoảnh khắc nắm lấy cô, cũng khiến trái tim Khương Tú đập mạnh một cái.

Cô khó hiểu ngẩng đầu : "Anh ?"

Tề Tuấn chằm chằm đôi môi đỏ mọng lúc đóng lúc mở của cô, lúc cô ngẩng đầu , độ cong tuyệt của chiếc cổ ngửa lên, bất luận là mặt nào, đều khiến say mê. Đầu gối đàn ông đột nhiên đẩy mạnh tấm cửa gỗ, mắt Khương Tú lập tức trợn tròn xoe, cô ép lùi về một bước, Tề Tuấn thuận thế lách , tiện tay đóng cửa , những ngón tay vốn đang nắm lấy cổ tay cô đột nhiên dùng sức kéo mạnh một cái.

"Á da "

Khương Tú kinh hô một tiếng, nhào thẳng lòng Tề Tuấn. Anh bóp lấy hai má cô nâng lên, cúi đầu nhanh ch.óng hôn lên môi cô.

Bàn tay của quấn lấy eo của cô, lòng bàn tay áp eo cô.

 

 

Loading...