Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 642

Cập nhật lúc: 2026-03-24 18:59:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tú đến bàn cầm một quả trái cây c.ắ.n trong miệng, cô thấy Tề Tuấn đến cửa sổ, đàn ông nắm lấy một góc rèm cửa soạt một cái kéo rèm .

Khương Tú:?

"Anh kéo rèm gì?"

Tề Tuấn xoay , đôi mắt đen vành mũ liếc Khương Tú: "Ánh sáng ch.ói mắt."

Khương Tú:...

Người đàn ông kéo ghế dựa một chút xuống, ngoắc ngoắc ngón tay với Khương Tú: "Tú Tú, đây, cho em một bí mật."

Mắt Khương Tú sáng lên, tưởng chuyện bát quái gì, ghé sát Tề Tuấn ôm ngang đặt lên đùi, cô kinh hô một tiếng, trái cây trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

Lúc cô mới hiểu Tề Tuấn kéo rèm gì.

Khương Tú theo bản năng cửa phòng, cửa phòng đóng từ lúc nào.

Tề Tuấn nhéo hai má cô, đàn ông khẽ: "Không cần , cửa đóng ."

Khương Tú:...

trong lòng Tề Tuấn, đàn ông mặc áo khoác dài màu đen, đội mũ đen, mặt che khăn đen, Khương Tú đôi mắt đen rũ xuống , sống lưng mạc danh dâng lên một luồng tê dại.

Tề Tuấn che mặt, cô luôn một loại cảm giác kích thích diễn tả .

"Chúng còn chợ đen."

Khương Tú hai tay đẩy , giọng chút căng thẳng.

Người đàn ông cúi đầu cọ cọ lên ch.óp mũi cô, vải vóc trơn nhẵn lạnh lẽo dán ch.óp mũi, lớp vải là thở nóng rực của đàn ông, hai tay cô còn đang đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c Tề Tuấn, mặt , nhưng nhéo hai má động đậy nửa phần.

Tề Tuấn thấp một tiếng: "Giờ còn sớm, chợ đen muộn một chút cũng ."

Khương Tú:...

"Tú Tú."

Giọng đàn ông vốn trầm thấp dễ , lúc che khăn mặt, âm sắc càng thêm vài phần gợi cảm nồng đậm.

Anh hỏi: "Trái cây ngọt ?"

Khương Tú máy móc : "Ngọt."

Tề Tuấn một cái: "Thế ? Vậy nếm thử."

Anh kéo khăn che mặt xuống, khăn đen dồn cổ, một khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng hoang dã xuất hiện mắt Khương Tú, xương lông mày đàn ông cứng rắn, sống mũi cao thẳng, đường viền hàm sắc bén lạnh lùng, mỗi một chỗ đều lộ vẻ tuấn ngông cuồng.

Tay đàn ông đang nhéo hai má cô buông , đầu ngón tay lấy trái cây trong tay cô đưa tới bên miệng cô.

"Há mồm."

Khương Tú sửng sốt, hiểu gì, nhưng vẫn theo bản năng há mồm.

Tề Tuấn đưa vải thiều trong miệng cô, thu tay về, lòng bàn tay ấn lên cằm cô.

Tề Tuấn giữ cằm, buộc c.ắ.n vỡ quả vải trong miệng.

Tề Tuấn đến đáy mắt nóng lên, cúi đầu, phủ lên môi Khương Tú, cuốn trái cây c.ắ.n vỡ trong miệng cô.

Lúc xe Tú Tú ăn đào, như .

Khương Tú:!

Bây giờ cô mới hiểu ý của Tề Tuấn!

Hai tay Khương Tú chống lên cơ n.g.ự.c sung huyết của Tề Tuấn, cô buộc ngửa đầu, má đàn ông nhéo, động đậy mảy may.

Giọng trầm thấp của Tề Tuấn khàn đến c.h.ế.t : " ngọt."

Anh lấy hai quả trái cây từ trong đĩa, Khương Tú vội vàng mím c.h.ặ.t môi, cho đưa miệng nữa.

Đỉnh mày Tề Tuấn nhướng lên, đặt trái cây lượt hõm xương quai xanh của Khương Tú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-642.html.]

"Đừng "

Khương Tú hừ một tiếng, đợi cô từ chối, cánh tay đàn ông đang ôm cô nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t hai cổ tay cô, khiến cô thể động đậy...

Tề Tuấn về phía Khương Tú, mắt cô mờ mịt sương mù, khẽ: "Vẫn là vải thiều trong miệng Tú Tú ngọt hơn."

Khương Tú:...

Trong căn phòng kéo rèm ngột ngạt gần nửa tiếng đồng hồ.

Đợi Khương Tú nhận thì muộn .

Bên ngoài rèm cửa thể thấy tiếng động trong sân, thỉnh thoảng qua, chuyện.

Khương Tú thậm chí thấy sân, đang chuyện chợ đen, chuyện xảy ở chợ đen hai ngày nay, cô còn thấy giọng của Lâm Duật Thừa.

Bên ngoài giọng lạ hỏi: "Anh Hổ, Thất ca ?"

Khuôn mặt nhỏ của Khương Tú căng thẳng, cô rèm cửa đang kéo, bỗng nhiên một loại cảm giác mãnh liệt, dường như Lâm Duật Thừa thể xuyên qua rèm cửa bên trong.

Nhìn thấy cô và Tề Tuấn...

Mí mắt Khương Tú giật một cái, căn phòng mờ tối chút căng thẳng.

Giọng Tề Tuấn ngay bên tai: "Cửa đóng, ai dám ."

Khương Tú:...

Cô sợ cái ?!

Hình như cũng , cô đúng là sợ cái .

thấy Trương Hổ với nọ: "Thất ca việc, chuyện gì với cũng thế."

Khương Tú thấy tiếng sột soạt trong sân, bao lâu sự chú ý Tề Tuấn khống chế.

Không qua bao lâu, đại não mơ hồ của Khương Tú mới tỉnh táo .

Đợi cô phản ứng , hình như kịp nữa .

Tiếng chuyện bên ngoài vẫn tiếp tục, trong phòng cũng tiếng chuyện là giọng điệu tức giận của Khương Tú.

bên cạnh ghế dựa, đỏ mặt đá Tề Tuấn một cái, khóe môi đàn ông ngậm , .

Khương Tú càng càng giận, đá hai cái.

Nếu tại , hổ thế ?!

Khương Tú bây giờ cũng nên thế nào nữa.

Cô còn ngoài thế nào đây?!

Tề Tuấn nắm tay Khương Tú kéo lòng, khẽ: "Để ôm một lát, lát nữa về lấy quần áo sạch cho em."

Tề Tuấn ôm một hồi lâu mới buông cô .

Anh ôm Khương Tú dậy, cởi áo khoác trải lên ghế, để Khương Tú lên ghế dựa: "Đưa chìa khóa cho , về lấy quần áo cho em."

Khương Tú nghĩ tới Tề Tuấn giúp cô lấy quần áo lót, lập tức lắc đầu: "Không cần, em tự về !"

Tề Tuấn chống tay lên ghế dựa và mặt bàn, cúi mổ lên môi cô một cái: "Em chắc chứ? Từ đây đến đại đội vận tải mất một tiếng."

Khương Tú:...

Tề Tuấn: "Anh nhanh, về về nửa tiếng là thể mang tới cho em."

Khương Tú:...

Cuối cùng cô cam lòng tình nguyện đưa chìa khóa phòng cho Tề Tuấn, cúi đầu đỏ mặt chỗ để quần áo của , Tề Tuấn xoa xoa đầu cô: "Anh về nhanh thôi, khi về sẽ để phiền em."

 

 

Loading...