Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 638

Cập nhật lúc: 2026-03-24 18:59:25
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Hạ , cũng ôm lấy cánh tay Tề Tuấn: "Bố, Hạ Hạ cũng bay cao cao."

Hai một tiếng bố hai tiếng bố, gọi đến mức mi mắt Tề Tuấn đều là ý nồng đậm.

"Được, bố đưa các con bay cao cao!"

Tề Tuấn đặt Niên Niên và Hạ Hạ lên hai vai trái của , đàn ông vóc dáng cao lớn, khi dậy, tầm của Niên Niên và Hạ Hạ bỗng chốc kéo một độ cao với mặt đất, hai đứa kích động vỗ tay: "Bay cao cao ! Bay cao cao !"

Khương Tú chút sợ hãi: "Anh thể ôm chúng nó ? Đừng để ngã đấy."

Tề Tuấn nhướng mày cô: "Thêm cả em nữa cũng thành vấn đề."

Khương Tú nghiêng đầu, cố ý trêu : "Thật ? Vậy em ?"

Tề Tuấn: "Cưỡi lên cổ , ôm hai đứa con bay."

Khương Tú:...

Khương Tú đùa thôi, nhưng Tề Tuấn tưởng thật, đàn ông thật sự định bế cô, để cô cưỡi lên cổ .

"Em cần! Em cưỡi!"

chạy , Tề Tuấn giữ c.h.ặ.t eo Niên Niên và Hạ Hạ, khóe môi ngậm : "Đi thôi, chúng đuổi theo nào."

Hạ Hạ khanh khách: "Đuổi theo !"

Tề Tuấn bế con chạy cũng nhanh, Khương Tú chạy phía , đuôi ngựa cao cao lắc lư lưng, dáng nhỏ nhắn mảnh mai từng khung hình khắc sâu mắt Tề Tuấn, hai đuổi chạy về đại đội vận tải.

Bên ngoài đại đội vận tải đỗ một chiếc xe của xưởng than.

Chu Bắc trong xe, trong kính chiếu hậu.

Khương Tú cong mi mắt, chạy lùi về phía , khiêu khích mặt quỷ với Tề Tuấn: "Ê, các đuổi kịp , đuổi ."

Tề Tuấn si mê một mặt của Tú Tú, thả Niên Niên và Hạ Hạ xuống, chạy nước rút vài bước đuổi kịp Khương Tú, Khương Tú kinh hô một tiếng, kịp xoay chạy cánh tay mạnh mẽ của Tề Tuấn siết c.h.ặ.t eo dán lòng , đàn ông cúi đầu hôn lên môi cô một cái, đỉnh mày nhướng lên, trêu chọc: "Đuổi kịp ?"

Khương Tú:...

"Mẹ, bố!"

Niên Niên và Hạ Hạ đuổi tới từ phía , hai đứa chạy gọi, vui vẻ khanh khách.

Chu Bắc xuyên qua kính chiếu hậu Tề Tuấn ôm Tú Tú, hai đứa trẻ chạy tới gọi bố , n.g.ự.c đàn ông đau âm ỉ, dời mắt cảnh , nhưng tầm mắt khống chế rơi Tú Tú, hai má cô ửng hồng vì chạy bộ, dáng vẻ e thẹn của cô khi Tề Tuấn ôm lòng.

Chu Bắc cố gắng để dời mắt , đàn ông mở bàn tay dùng sức day day hai bên thái dương.

Anh mở cửa xuống xe, bốn đang về phía bên .

Khương Tú thấy Chu Bắc cách đó xa, bước chân khựng , cô khỏi nhớ tới bóng dáng Chu Bắc thấy trong con hẻm ngày đính hôn với Tề Tuấn, Khương Tú bỗng chốc đối mặt với Chu Bắc thế nào, Tề Tuấn nhận sự đổi của Khương Tú, buông tay Khương Tú , giơ tay giữ vai cô siết lòng.

Khương Tú ngẩng đầu , chút khó hiểu.

Tề Tuấn rũ mắt, ngón tay nhéo nhéo vai cô, giọng đè xuống cực thấp, mang theo mùi giấm nồng đậm: "Em cứ chằm chằm Chu Bắc gì?"

Khương Tú:...

chằm chằm lúc nào?

Niên Niên thấy Chu Bắc, vui vẻ chạy tới: "Bố!"

Hạ Hạ , cũng gọi bố chạy tới, Tề Tuấn một phen bế lên, Hạ Hạ đá đá chân, chu cái miệng nhỏ Tề Tuấn: "Hạ Hạ tìm trai!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-638.html.]

Tề Tuấn nhẹ nhàng nhéo ch.óp mũi Hạ Hạ: "Tìm trai thành vấn đề, nhưng Hạ Hạ thể gọi chú Chu là bố, đó là bố của trai."

Hạ Hạ nghiêng đầu : "Vậy bố của Hạ Hạ ?"

Tề Tuấn nhướng mày: "Chính là ." Anh nhéo nhéo má Hạ Hạ: "Sau gọi sai nữa đấy."

Hạ Hạ hì hì: "Vâng ạ!"

Tề Tuấn một tay bế Hạ Hạ, một tay ôm Khương Tú, hai về phía Chu Bắc.

Chu Bắc bế Niên Niên lên, hai bố con chuyện vài câu, Niên Niên ôm cổ Chu Bắc hôn hôn mặt , miệng cực kỳ ngọt : "Bố, Niên Niên nhớ bố , nhớ lắm nhớ lắm."

Chu Bắc : "Bố cũng nhớ Niên Niên ."

Niên Niên nghiêng đầu, một bộ dạng ngây thơ: "Vậy bố nhớ ?"

Yết hầu Chu Bắc chuyển động, ngước mắt về phía Khương Tú đang tới, chữ 'nhớ' lăn lộn trong cổ họng một vòng một vòng, vẫn .

Sao thể nhớ.

Ngày ngày ở xưởng than, đêm đêm ngủ trong căn phòng và Tú Tú từng cùng chung sống, mỗi tối nhắm mắt, mắt đều là hình bóng của Tú Tú.

Có đôi khi cả đêm trong mơ đều là bóng dáng Tú Tú, đến mức buổi sáng tỉnh , từng cảm thấy Tú Tú đang ở ngay bên cạnh .

, cô vẫn còn ở đây.

Cả nhà ba bọn họ vẫn giống như .

Chu Bắc rũ mắt xuống, che sự nóng bỏng và đỏ ngầu chực trào nơi đáy mắt.

Tề Tuấn tới, hỏi: "Hôm nay rảnh rỗi qua đây thế?"

Chu Bắc: "Qua đón Niên Niên về xưởng than ở vài ngày." Anh về phía Khương Tú, dịu dàng hỏi: "Tú Tú, ?"

Khương Tú Chu Bắc hỏi đến mức cảm giác áy náy trong lòng càng nặng hơn.

Niên Niên rõ ràng cũng là con của , hỏi cô hỏi đến cẩn thận từng li từng tí.

Tề Tuấn Chu Bắc một tiếng Tú Tú hai tiếng Tú Tú, trong lòng dù khó chịu cũng gì.

Khương Tú về phía Niên Niên: "Em đều , nhưng hỏi Niên Niên , xem Niên Niên ."

Chu Bắc nhéo nhéo tay Niên Niên đang ôm cổ , hỏi: "Niên Niên, về ở với bố vài ngày ?"

Niên Niên do dự một chút, hỏi: "Bố, bên đó bạn nhỏ chơi với con ?"

Chu Bắc: "Có, Tráng Tráng và đều nhớ con, con về thể chơi cùng các ."

Anh Tráng Tráng là ai Niên Niên sớm quên , năm bé rời khỏi xưởng than mới tám tháng tuổi.

Niên Niên ôm cổ Chu Bắc, gật gật đầu: "Niên Niên về với bố."

Chu Bắc : "Được."

Hạ Hạ đưa tay về phía Chu Bắc: "Em cùng trai, em trai! Em ở cùng trai!"

Hạ Hạ xong sức đạp chân, sốt ruột chạy qua, sợ Chu Bắc và Niên Niên lập tức ngay đưa cô bé theo, thậm chí tủi bắt đầu rơi nước mắt, nhất quyết ở cùng trai, Chu Bắc về phía Hạ Hạ, hỏi Khương Tú: "Anh thể đưa cả Hạ Hạ ? Anh sẽ chăm sóc hai đứa trẻ."

 

 

Loading...