Khương Tú cố ý tránh Tề Tuấn giữa bọn trẻ và Tần Ngữ.
Tề Tuấn một cái, gì, đối diện Khương Tú.
Trong lúc ăn cơm, Tần Ngữ với Khương Tú một chuyện đính hôn, bảo cô đừng căng thẳng, Khương Tú : "Mẹ, con căng thẳng."
Tần Ngữ : "Còn gọi dì ? Từ hôm nay con đổi giọng , nên gọi là ."
Tề Thịnh Quốc về phía Khương Tú, khuôn mặt nghiêm túc nghiêm nghị lộ một nụ : "Tú Tú, con đúng đấy, con nên đổi giọng ."
Nói xong, ông lấy từ trong túi một phong bao đỏ đặt bên tay Khương Tú: "Đây là lì xì bố cho con, tiền đổi cách xưng hô, con cầm lấy."
Tần Ngữ dậy về phòng một chuyến, lúc trong tay cũng cầm một phong bao đỏ đặt bên tay Khương Tú: "Đây là tiền đổi cách xưng hô cho con, từ hôm nay đừng gọi cô chú nữa."
Khương Tú theo bản năng về phía Tề Tuấn, Tề Tuấn hất cằm về phía phong bao đỏ, khóe môi ngậm : "Tiền đổi cách xưng hô bố cho em, em cất kỹ ."
Khương Tú , gọi một tiếng bố .
Hai đồng thanh đáp một tiếng.
Tề Thịnh Quốc với Niên Niên và Hạ Hạ: "Sau cứ gọi ông nội bà nội, đừng gọi ông Tề bà Tần nữa, xa lạ lắm."
Tần Ngữ : " , cứ gọi ông nội bà nội."
Niên Niên và Hạ Hạ tuy hiểu ý nghĩa cụ thể của ông Tề và ông nội, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ!"
Hạ Hạ cũng gật đầu theo: "Vâng ạ!"
Tần Ngữ: "Ăn cơm ăn cơm, ăn xong còn việc bận nữa."
Bà bóc trứng gà cho Niên Niên Hạ Hạ, đó cảnh tượng cả nhà hòa thuận vui vẻ, trong lòng đừng nhắc tới ấm áp bao, cảnh tượng cả nhà yên lặng ăn bữa cơm thế bà mong mỏi hai mươi năm , từ khi Tiểu Tuấn năm tuổi lão Tề đưa đến quân đội, cả nhà ba bọn họ từng cùng bàn hòa thuận ăn một bữa cơm.
Mỗi đều là giương cung bạt kiếm, hai bố con đều hận thể lật tung bàn cơm lên.
Bà nhớ tới lời Đặng Khiết Linh đó, lúc Tú Tú gả đến nhà họ Tống, Tiểu Tranh và bọn họ cũng chẳng mấy khi cùng hòa thuận ăn cơm, mỗi đều tan rã trong vui, từ khi Tú Tú gả đến nhà họ Tống, Tiểu Tranh chỉ hàng năm đưa Tú Tú và con về, nó còn thể giúp Đặng Khiết Linh nấu cơm, hai con thỉnh thoảng cũng thể tâm sự.
Bà liền nghĩ Tiểu Tuấn cũng thể cưới một vợ như Tú Tú, xoa dịu mâu thuẫn giữa hai bố con.
Không ngờ cưới thì cưới , nhưng cưới con dâu nhà họ Tống qua đây.
Ăn sáng xong, Tần Ngữ và Tề Thịnh Quốc đưa bọn trẻ ngoài xem chuyện tiệc rượu đính hôn, Tề Thịnh Quốc bảo Tề Tuấn kê thêm ba bàn nữa, của ba bàn là mấy bạn trong quân khu của ông, lúc Tiểu Tuấn đính hôn với Tú Tú, ông gọi điện thoại thông báo cho mấy chiến hữu cũ từng một, để bọn họ xem xem, con trai lão Tề ông cũng sắp kết hôn , ông còn một cháu trai và cháu gái nữa!
Tề Thịnh Quốc và Tần Ngữ ngoài tiếp đãi chiến hữu cũ, đưa đến văn phòng Tề Tuấn.
Tề Tuấn đang thu dọn nồi bát bữa sáng, suốt bữa sáng, Khương Tú thèm Tề Tuấn lấy một cái, gần như ăn xong bữa sáng cô liền chạy về phòng , chốt cửa , đề phòng Tề Tuấn .
Cô phong bao đỏ chú Tề và dì Tần cho, mở , thấy mười tờ Đại đoàn kết bên trong thì kinh ngạc.
Tổng cộng hai trăm đồng.
Đặt ở thời đại , tiền đổi cách xưng hô coi là một khoản tiền khổng lồ.
Khương Tú cất tiền , lấy bộ quần áo sáng nay lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-632.html.]
Thân là một chiếc áo sơ mi ngắn tay hoa nhí nền trắng, áo sơ mi kiểu chiết eo, thắt lưng phối một chiếc thắt lưng màu trắng, cổ áo kiểu cổ , tôn lên cần cổ càng thêm thon dài, tay áo kiểu bo , quần là quần ống màu kaki, tôn lên đôi chân Khương Tú thon và thẳng, cô đôi giày da nhỏ mũi tròn màu trắng cất giữ từ lâu.
Cách phối đồ đặt ở thập niên 70 tuyệt đối là thời thượng, ở thế giới mới, là phong cách retro đậm chất.
Khương Tú buộc tóc đuôi ngựa cao, tết tóc rủ lưng thành b.í.m tóc xương cá lỏng lẻo, ở đuôi b.í.m tóc kẹp một cái kẹp hình cánh hoa nhỏ màu vàng, là đồ trang sức nhỏ cô tự .
Khương Tú gương trong gương.
Sắc mặt hồng hào, tóc tai bóng mượt chải chuốt gọn gàng, làn da đều là màu sắc khỏe mạnh, cô một nữa thấy sức sống khỏe mạnh từ cơ thể .
"Cốc cốc"
Tiếng gõ cửa từ bên ngoài truyền đến, giọng của Tề Tuấn cũng theo đó mà đến: "Tú Tú, thu dọn xong ? Anh đưa em phía gặp bạn bè của bố ."
Khương Tú khựng một chút mới mở cửa.
Khoảnh khắc cửa phòng mở , ánh mắt Tề Tuấn lập tức trong phòng thu hút.
Khương Tú dám Tề Tuấn, thấy là nhớ tới chuyện tối qua.
Cô cúi đầu tránh ánh mắt : "Anh tránh , em ngoài."
Trong tầm mắt cô đôi chân dài thẳng tắp lùi mà còn tiến tới, Khương Tú gần như theo bản năng lùi về một bước tránh , tay đang định đóng cửa bàn tay trái của đàn ông nắm lấy.
Anh tới gần cô, Khương Tú giống như con chim cút, nhịn khẽ: "Cứ trốn gì?"
Khương Tú:...
Biết rõ còn hỏi!
Khương Tú giãy giãy tay , thoát .
Cô tay Tề Tuấn, khớp xương ngón tay thon dài, mu bàn tay ẩn hiện gân xanh mạch m.á.u, cổ tay đeo chuỗi hạt gỗ, tay áo sơ mi xắn lên, lộ một đoạn cẳng tay rắn rỏi đầy sức mạnh, bàn tay rõ ràng nhiệt độ cao, cũng dùng sức gì, nhưng Khương Tú cứ cảm thấy lòng bàn tay đàn ông nóng hổi ẩm ướt/nhầy nhụa.
"Anh buông tay, em tự ."
Cô giãy tay.
Tề Tuấn buông, nhẹ nhàng kéo một cái liền kéo trong phòng .
Khương Tú bất ngờ đ.â.m lòng n.g.ự.c Tề Tuấn, đàn ông trở tay nắm lấy cô, ngón tay nhanh ch.óng chen kẽ tay cô nắm c.h.ặ.t, khiến cô hất cũng hất .
Khương Tú:...
Tay của Tề Tuấn giúp cô đóng cửa khóa cửa, liền mạch lưu loát.
Anh : "Chúng thôi."
Khương Tú: "Ồ."
Cô hiếm khi yên lặng bên cạnh Tề Tuấn, Tề Tuấn cúi đầu vành tai đỏ hồng của Khương Tú.