Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 603

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:45:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tú nhanh ch.óng buông tay, dây thun đột ngột bật , hòn đá kẹp bên trong "vút" một tiếng bay ngoài, mang theo sức mạnh như chẻ tre xuyên qua khí đ.á.n.h chân con thỏ xám, con thỏ phía xa lập tức ngã xuống đất, Tề Tuấn nắm lấy cổ tay Khương Tú: "Qua đó bắt lấy nó."

Khương Tú Tề Tuấn kéo chạy, cô xuyên qua rừng cây, gió lạnh ẩm ướt phả , mang theo mùi thơm cỏ cây, Khương Tú cảm thấy đều là sức lực, cô nở nụ chạy như bay, chạy đến mặt con thỏ xám thì thở hắt , xổm xuống bắt lấy con thỏ, Tề Tuấn giúp cô tóm lấy chân con thỏ.

"Đây là thỏ rừng, tính khí lớn, tóm lấy chân của chúng, nếu dễ đạp em thương."

Khương Tú nắm lấy chân con thỏ, chân con thỏ đặc biệt lực, đạp liên hồi, cô suýt chút nữa giữ .

Tề Tuấn ý nơi khóe mắt đuôi mày Khương Tú, đôi mắt sáng ngời trong veo của cô, yết hầu chuyển động, gọi cô: "Tú Tú."

Trong mắt Khương Tú dường như chứa đầy trời, ngẩng đầu Tề Tuấn: "Hả?"

Người đàn ông đột nhiên cúi đầu hôn lên môi cô một cái.

Khương Tú:...

Phía xa truyền đến tiếng thỏ kêu chi chít, Khương Tú đầu, thấy Lâm Duật Thừa đang đợi cách đó xa.

Trong tay Lâm Duật Thừa tóm ba con thỏ, ngước mắt về phía cô lạnh lùng thu hồi tầm mắt.

Tề Tuấn nhướng mi mắt liếc Lâm Duật Thừa phía xa, đưa Khương Tú dậy: "Chúng nên xuống núi , bọn trẻ còn ở núi."

Khương Tú gật đầu: "Ừ."

Tề Tuấn hỏi: "Thỏ em cầm cầm?"

Khương Tú đưa cho Tề Tuấn: "Anh cầm ."

Cô sợ cầm chắc để thỏ chạy mất, đây chính là một con thỏ béo lớn, to nặng.

Lúc lên núi, Lâm Duật Thừa .

Lúc xuống núi, Lâm Duật Thừa vẫn .

Khương Tú bóng lưng cao lớn của đàn ông, dời tầm mắt con thỏ xám lớn trong tay Tề Tuấn.

Tề Tuấn dắt tay cô xuống núi, đến bên bờ suối, Dương Tiêu vót xong lao xiên cá, Niên Niên và Hạ Hạ thấy thỏ trong tay Lâm Duật Thừa, "oa" một tiếng: "Thỏ con!"

Hai đứa chạy tới dính lấy Lâm Duật Thừa đòi sờ thỏ.

Khương Tú : "Niên Niên, Hạ Hạ, mau xem thỏ béo lớn và chú Tề bắt ."

Hai đứa trẻ đặc biệt phối hợp vỗ tay, thật lợi hại, đến mức Khương Tú tự hào một cách khó hiểu.

Tề Tuấn dáng vẻ đắc ý nhỏ của Khương Tú, gần cô, hỏi: "Muốn bắt cá ?"

Khương Tú: "Muốn!"

Niên Niên và Hạ Hạ cũng : "Chúng cháu cũng bắt cá!"

Tề Tuấn: "Đi, chú đưa các cháu bắt cá."

Dương Tiêu: "Niên Niên, chú Dương bế cháu, đưa cháu xiên cá."

Niên Niên chạy tới nhận lấy cái lao nhỏ Dương Tiêu đưa cho , để bế đến chỗ nước nông, Lâm Duật Thừa cầm một cái lao tới, thấy Dương Tiêu đưa Niên Niên xiên nửa ngày xiên cá, Dương Tiêu ngại ngùng một cái: "Mấy năm xiên cá , tay nghề lụt ."

Dương Tiêu là thành phố, thành thạo mấy cái lắm.

Lâm Duật Thừa thì khác, từ nhỏ đến lớn, dựa bản tự lực cánh sinh mới sống đến bây giờ.

Người đàn ông Niên Niên đang nhíu mày nhỏ, đôi mắt giống hệt Khương Tú của Niên Niên, đưa tay về phía Niên Niên: "Chú Lâm bế cháu xiên cá nhé?"

Mắt Niên Niên sáng lên, vươn cánh tay nhỏ về phía Lâm Duật Thừa: "Chú Lâm bế."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-603.html.]

Dương Tiêu:...

Anh vỗ m.ô.n.g nhỏ của Niên Niên: "Cái đồ nhóc con vô lương tâm , thấy chú Dương xiên cá là bỏ rơi chú Dương ngay."

Ai ngờ Niên Niên đầu hôn lên má Dương Tiêu một cái: "Chú Dương đừng nản chí, Niên Niên nếu xiên cá, sẽ chia cho chú Dương một con ."

Nói đến mức Dương Tiêu tít mắt.

Lâm Duật Thừa bế Niên Niên giữa dòng suối, dạy cách dùng lao, dạy cách tập trung tinh thần, khi thấy một con cá bơi qua, đàn ông hạ thấp giọng: "Chính là lúc ."

Niên Niên nhíu c.h.ặ.t mày nhỏ, tập trung tinh thần chằm chằm mặt nước, khi Lâm Duật Thừa lên tiếng, hai tay nhỏ của nắm lấy lao đ.â.m xuống, vì Lâm Duật Thừa bế, khi Niên Niên dùng sức xuống , nửa và nửa sắp gập với .

Một lớn một nhỏ hai cái lao xiên trúng một con cá lớn.

Niên Niên kinh hỉ trừng to mắt, khiếp sợ Lâm Duật Thừa: "Chú Lâm, cháu xiên ."

Lâm Duật Thừa "ừ" một tiếng.

Niên Niên vui vẻ hôn lên má Lâm Duật Thừa một cái: "Chú Lâm thật lợi hại."

Thân hình Lâm Duật Thừa cứng đờ, đôi mắt sáng ngời của Niên Niên, thu hồi tầm mắt, vung con cá lên bờ: "Tiếp tục."

Niên Niên nghiêm túc gật đầu: "Vâng ạ!"

Bên Niên Niên xiên một con cá , Khương Tú vẫn đang bờ.

Cô xắn ống quần lên, đang định cởi giày, Tề Tuấn ngăn .

Khương Tú khó hiểu ngẩng đầu: "Làm gì thế?"

Người đàn ông liếc đôi chân trắng nõn của cô: "Em sắp đến tháng , hai chân đừng dính nước lạnh."

Khương Tú ngẩn : "Sao ?"

Đỉnh mày Tề Tuấn nhướng lên: "Hôm em chuyển đến đội vận tải em với ."

Khương Tú:...

Anh nhắc, cô cũng quên mất chuyện .

Khương Tú Lâm Duật Thừa bế Niên Niên xiên cá, cô cũng xiên cá, hạng mục xiên cá dã ngoại từng trải nghiệm.

Tề Tuấn cởi giày, xắn ống quần, đến mặt Khương Tú xổm xuống: "Leo lên lưng , cõng em xiên cá."

Khương Tú: "Thế còn Hạ Hạ?"

Tề Tuấn: "Anh bế."

Khương Tú: "Không cần , em ."

Cô đang chuẩn lùi một bước, ai ngờ động tác của đàn ông nhanh hơn, bàn tay vớt lấy chân cô kéo về phía , hình Khương Tú vững, lập tức bò lên lưng Tề Tuấn, đàn ông thuận thế cõng cô dậy, đầu cô: "Hai chân kẹp lấy eo , rảnh tay bế Niên Niên."

Tề Tuấn xong, vành tai leo lên màu đỏ cực nhạt.

Vành tai Khương Tú cũng đỏ bừng trong nháy mắt, kéo theo cả cổ cũng đỏ một mảng.

Cô nhớ tới giấc mơ đêm qua.

Trong mơ cô đối mặt với Tề Tuấn, ép kẹp lấy eo đàn ông.

Khương Tú xuống, đàn ông thả cô xuống, thậm chí giọng điệu cứng rắn : "Chúng tháng Mười là kết hôn , gì mà ngại, lời."

 

 

Loading...