" mới"
Vương Mỹ Phượng hết câu, mặt đột nhiên ăn một cái tát, cái tát đó tát đến mức nửa bên mặt bà tê rần, bà khiếp sợ Khương Tú đang thu tay về, lập tức giống như châm ngòi thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g xông tới, Tề Tuấn vung tay hất bà sang một bên, Niên Niên chạy tới bảo vệ Hạ Hạ, tức giận trừng mắt Vương Mỹ Phượng.
Lâm Duật Thừa và Dương Tiêu tới, che chở Niên Niên và Hạ Hạ ở phía .
Hà Mỹ Hoa và Đường Tiểu Thúy chạy đến bên cạnh Khương Tú, hỏi cô xảy chuyện gì.
Khương Tú tiến lên vài bước, lạnh lùng Vương Mỹ Phượng: "Biết tại đ.á.n.h bà ? Bà mắng , thể tính toán với bà, nhưng bà vu khống con gái , hắt nước bẩn lên một đứa trẻ hơn một tuổi thì đáng đ.á.n.h! Là lớn bà gương mà ăn lung tung, bản chiếm tiện nghi liền thẹn quá hóa giận, bà lấy mặt mũi mà giở thói chanh chua mặt ?"
Tề Tuấn bên cạnh, vì tức giận, sắc mặt ửng hồng.
Lâm Duật Thừa đầu Khương Tú một cái, quen lâu như , đây là đầu tiên thấy cô tức giận.
Ngay cả Hà Mỹ Hoa và Đường Tiểu Thúy cũng kinh ngạc, chung sống mấy ngày nay trông tính tình khá ôn hòa dễ gần, ngờ lúc tức giận lên lợi hại như , nhưng Vương Mỹ Phượng quả thực đáng đ.á.n.h.
Vương Mỹ Phượng ôm mặt những xem náo nhiệt trong đại viện, mặt lúc xanh lúc trắng.
Khương Tú hề cho bà cơ hội chuyện, hất cằm lạnh lùng tiếp: " sẽ lặp nguyên văn câu của bà, để xem, rốt cuộc là sống nửa đời như bà đang dối, là con gái đang dối!"
Sắc mặt Vương Mỹ Phượng biến đổi.
Bà ngờ tính tình Khương Tú cứng rắn như , mấy ngày nay thấy cô ở trong đại viện đối xử với ai cũng hòa nhã, chuyện gì cũng híp mắt, ngờ khó chung sống như .
Khương Tú mặt trong đại viện sai một chữ bộ những lời Vương Mỹ Phượng với cô, đến mức Hà Mỹ Hoa, Đường Tiểu Thúy và Ngô Tiểu Ngọc đều nhịn nhíu mày.
Ánh mắt Khương Tú lạnh lùng chằm chằm bà , đến mức sắc mặt Vương Mỹ Phượng trắng bệch: "Nguyên văn câu bà mắng là: Có gì mà kiêu ngạo chứ, giúp còn như , thấy đỏ mặt vì hổ . Chị Vương, còn đến bảy tám mươi tuổi, tai điếc, bà mắng thừa nhận, còn ăn cướp la làng hắt nước bẩn lên con gái , hôm nay bà mà xin con gái , chuyện để yên cho bà !"
Hà Mỹ Hoa mắng: "Bà cần mặt mũi hả Vương Mỹ Phượng, bản bà chiếm tiện nghi của Khương Tú, chiếm thì mắng , còn hắt nước bẩn lên đứa trẻ con."
Đường Tiểu Thúy "phi" một tiếng về phía Vương Mỹ Phượng: "Mẹ kiếp thật hổ, phi! phi phi phi!"
Ngô Tiểu Ngọc cũng chướng mắt: "Vương Mỹ Phượng, đây chính là bà đúng , bà mặt mũi một đứa trẻ con chứ, đều thấy đỏ mặt vì hổ bà."
Mọi mỗi một câu, đến mức sắc mặt Vương Mỹ Phượng ngày càng trắng.
Vương Mỹ Phượng là thế nào trong đại viện đều , nhưng đều là hàng xóm láng giềng, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, đều quan hệ quá căng thẳng, hôm nay là Vương Mỹ Phượng quá đáng , bắt nạt đến đầu một đứa trẻ con, hơn nữa còn là gia đình đội trưởng Tề đặc biệt quan tâm.
Tề Tuấn ánh mắt lạnh lẽo Vương Mỹ Phượng, lời ít ý nhiều một câu: "Xin Khương Tú và Hạ Hạ!"
Niên Niên ôm Hạ Hạ, tức giận trừng mắt Vương Mỹ Phượng: "Bà xin và em gái cháu!"
Hạ Hạ nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày nhỏ, hung dữ trừng mắt Vương Mỹ Phượng, trong đôi mắt xinh ứa đầy nước mắt, giống như chỉ cần thì khí thế sẽ yếu , cô bé cố nhịn để nước mắt rơi xuống, giọng non nớt hét lên: "Bà xin cháu! Bà mắng cháu chính là đúng!"
Vương Mỹ Phượng ôm mặt, với Khương Tú và Hạ Hạ một câu: "Xin ." Quay đầu liền bỏ chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-588.html.]
Xui xẻo!
Khương Tú thật sự cảm thấy xui xẻo!
Nhớ còn híp mắt với liền cảm thấy buồn nôn.
Tề Tuấn Khương Tú khuôn mặt nhỏ nhắn căng cứng, thấp giọng hỏi: "Còn ?"
Khương Tú: "Không ."
Hà Mỹ Hoa và Đường Tiểu Thúy tiến lên an ủi Khương Tú, bảo cô đừng tức giận, tức giận với loại như Vương Mỹ Phượng cần thiết.
Khương Tú : " tức nữa."
Cô tức Vương Mỹ Phượng mắng cô, tức là Vương Mỹ Phượng vu khống Hạ Hạ, nếu hôm nay chuyện rõ cho Hạ Hạ mặt , khác nghĩ về Hạ Hạ thế nào?
Liên quan đến danh dự của con , Khương Tú sẽ nhượng bộ nửa bước.
Khương Tú dắt Niên Niên và Hạ Hạ về phòng, bên ngoài cũng tản gần hết.
Trong phòng, Hạ Hạ trong lòng Khương Tú, hai tay ôm lấy khuôn mặt Khương Tú, hôn một cái lên má Khương Tú: "Mẹ, chúng tức giận, Hạ Hạ cũng tức giận."
Khương Tú sờ sờ khuôn mặt Hạ Hạ: "Mẹ tức giận, Hạ Hạ của chúng hôm nay thật dũng cảm, bảo vệ ."
Hạ Hạ hì hì: "Anh trai cũng lợi hại, trai bảo vệ Hạ Hạ."
Niên Niên ngoan ngoãn bên cạnh Khương Tú, hai bàn tay nhỏ nắm lấy bàn chân nhỏ của Hạ Hạ, ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ : "Bố từng , con là tiểu nam t.ử hán, con bảo vệ và em gái."
Khương Tú xoa đầu Niên Niên: "Niên Niên của chúng cũng lợi hại."
"Cốc cốc"
Tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài, Niên Niên chạy mở cửa, Khương Tú thấy Niên Niên gọi một tiếng "chú Tề".
Tề Tuấn mày mắt mang ý : "Mẹ và em gái ?"
"Ở trong phòng ạ."
Niên Niên dắt tay Tề Tuấn .
Hạ Hạ thấy Tề Tuấn, vặn vươn tay về phía Tề Tuấn: "Chú Tề bế."
Tề Tuấn quỳ một gối xuống ôm Hạ Hạ lòng, để Hạ Hạ đùi đang gập , với Hạ Hạ vài câu xong, đàn ông ngước mắt Khương Tú đang gấp quần áo bên mép giường.