Niên Niên nắm lấy tay Chu Bắc: "Bố, Niên Niên đúng ?"
Chu Bắc xoa đầu Niên Niên: "Ừ, chúng cùng bảo vệ và em gái."
Nói xong, ngẩng đầu Khương Tú một cái.
Khương Tú né tránh ánh mắt của Chu Bắc: "Chúng lên bờ thôi, đói ."
Chu Bắc: " đưa ăn."
Anh bế Niên Niên và Hạ Hạ dậy, chân trái bước một bước liền giẫm lên bờ, nghiêng đặt bọn trẻ lên bờ, xoay đưa tay về phía Khương Tú. Khương Tú lề mề tiến lên nắm lấy cánh tay Chu Bắc, đàn ông bóp lấy eo cô, lúc bế cô rời khỏi mặt thuyền, trong lòng nảy sinh một ý niệm đê tiện đáng hổ.
Anh ôm c.h.ặ.t Tú Tú, cũng để Tú Tú ôm lấy .
Ý niệm lóe lên trong đầu, cái chân Chu Bắc giẫm thuyền để dấu vết mà lắc lư một cái, thể cũng trong nháy mắt nghiêng về phía mặt nước một chút.
"Ái da"
Khương Tú kinh hô, tưởng sắp ngã xuống nước, ngón tay trong nháy mắt bám lấy cổ Chu Bắc nhào lòng , cánh tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ Chu Bắc. Chu Bắc buông bàn tay đang bóp eo Khương Tú , lực cánh tay thu ôm trọn cô lòng.
Người quen thuộc lòng, l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng ba năm của Chu Bắc trong khoảnh khắc lấp đầy.
Để Khương Tú ôm lấy , đầu tiên trong đời loại chuyện dơ bẩn khiến khinh bỉ .
Gốc tai Chu Bắc đỏ, chuyện xong đỏ mặt vì hổ.
Anh ho một tiếng, bế Khương Tú lên bờ, khi ôm c.h.ặ.t cô một cái liền buông , nhẹ nhàng vỗ lưng cô một cái: "Chúng lên ."
Khương Tú , trong nháy mắt rút khỏi vòng tay Chu Bắc, chút sợ hãi thở hổn hển một .
Chu Bắc cúi đầu cởi áo phao cứu sinh, : "Xin , em sợ ."
Khương Tú lắc đầu: "Không , cũng để ý."
Chu Bắc mất tự nhiên dời tầm mắt, giúp Niên Niên và Hạ Hạ cởi áo phao cứu sinh giao cho nhân viên công tác.
Niên Niên và Hạ Hạ dắt tay Chu Bắc và Khương Tú, bốn lúc ngang qua đám đông ồn ào bên , Hạ Hạ chun mũi hừ mạnh một tiếng về phía đó, dáng vẻ đó đáng yêu dễ thương.
Bốn bộ về Thành phố Vân Mẫn, đến một tiệm cơm quốc doanh gần nhất để ăn cơm.
Chu Bắc gọi vài món ăn, đều là món Khương Tú thích ăn.
Anh , Tú Tú cay là vui.
Cũng Tú Tú thích ăn thịt kho tàu và ớt da hổ.
Chu Bắc gọi bốn món mặn một món canh, hai món cay, hai món cay, món cay Niên Niên và Hạ Hạ thể ăn, còn ba bát cơm trắng.
Khương Tú thấy nhiều cơm trắng như , đôi lông mày thanh tú nhíu : "Lấy hai bát cơm trắng là , và Niên Niên Hạ Hạ ăn một bát, ăn hết."
Chu Bắc: "Ăn hết để thừa cũng ."
Khương Tú:...
Lãng phí lương thực là đáng hổ.
Chu Bắc chia cơm trắng cho Niên Niên và Hạ Hạ thành hai bát, cơm trắng của hai đứa trẻ là bát nhỏ, chia một chút chỉ còn một ít.
Cơm trắng của Khương Tú và Chu Bắc quả thực cùng một lượng.
Cô thở hắt , cắm cúi bắt đầu ăn cơm, một miếng cơm một miếng thức ăn, non nửa bát cơm trắng xuống bụng no , nhưng vẫn còn hơn nửa bát cơm trắng, Khương Tú ăn mà thấy khó chịu vô cùng, cảm giác nhét thêm nữa, cơm ăn đều trào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-581.html.]
"Bố, con ăn hết ."
Hạ Hạ đặt đũa xuống, vỗ vỗ cái bụng của , trong bát cô bé còn thừa hai miếng cơm nhỏ.
Niên Niên ngược sắp ăn xong .
Chu Bắc hề chê bai đổ cơm thừa của Hạ Hạ bát , về phía Khương Tú: "Có ăn vô nữa ?"
Khương Tú cậy mạnh, sợ hỏng dày của : "Ừm."
Người đàn ông hai lời lấy bát của cô cắm cúi ăn.
"Ê"
Khương Tú lên tiếng, thậm chí còn kịp ngăn cản, Chu Bắc ăn ngay mép bát cô chạm .
Khương Tú:...
Cô thực sự nghĩ , Chu Bắc, Tống Tranh, Tề Tuấn ba từng từng một đều thích ăn cơm thừa như .
Chu Bắc ăn hết cơm thừa của ba con, dẫn họ rời khỏi tiệm cơm quốc doanh, đến công viên gần đó dạo tiêu thực.
Trong công viên xích đu đơn giản, Khương Tú để Niên Niên và Hạ Hạ chơi ở đó, cô chuyện riêng với Chu Bắc một lát.
Hai cách bọn trẻ xa, tầm mắt Chu Bắc tuy khóa c.h.ặ.t bọn trẻ, nhưng sự chú ý phân tán, luôn quan sát động tĩnh xung quanh. Anh về phía Khương Tú, đợi cô chuyện.
Khương Tú tựa cây: " chuyện với về chuyện của Niên Niên."
Ngực Chu Bắc căng thẳng, đợi cô tiếp.
Anh mong đợi Tú Tú chuyện với , nhưng cũng sợ Tú Tú chuyện cho gặp Niên Niên nữa.
Khương Tú : "Niên Niên bây giờ ba tuổi rưỡi , cũng đang dần hiểu chuyện, thằng bé là con trai, một chuyện như tiện cho thằng bé , dạy thằng bé, nhưng thì thể, cho nên , mỗi tháng bớt vài ngày đón Niên Niên đến xưởng than dẫn dắt thằng bé, dạy thêm cho thằng bé thuật phòng , hai cũng thể liên lạc tình cảm cha con nhiều hơn."
Chu Bắc là chuyện , sợi dây căng thẳng trong lòng lập tức buông lỏng.
Anh : "Được."
Khi Khương Tú ' như cô tiện cho Niên Niên', Chu Bắc liền hiểu.
"Mẹ, bế Hạ Hạ chơi xích đu."
Hạ Hạ chạy tới ôm lấy chân Khương Tú: "Mẹ, chơi xích đu."
Chu Bắc: "Em bế Hạ Hạ, đẩy hai ."
Khương Tú do dự một chút: "Làm phiền ."
Sắc mặt Chu Bắc khựng , đáy mắt lộ vài phần tổn thương: "Tú Tú, cho dù bây giờ chúng là vợ chồng, cũng cần xa lạ đến mức ."
Khương Tú "ừm" một tiếng, gì thêm.
Cô bế Niên Niên xích đu, Chu Bắc lưng cô, bờ vai mỏng manh gầy gò của Khương Tú, thấp giọng : " đẩy đây."
Khương Tú: "Được."
Cô một tay nắm lấy xích đu, một tay ôm Niên Niên, bàn tay to lớn của Chu Bắc nhẹ nhàng đặt lên vai Khương Tú, dùng sức đẩy cô ngoài, Hạ Hạ vui vẻ vỗ tay: "Hạ Hạ bay cao !"
Khương Tú thích cảm giác kích thích khi đu lên , nhịn : "Chu Bắc, dùng thêm chút sức , cao hơn một chút nữa."