Tề Tuấn: "Chú Tề lừa cháu bao giờ ?"
Niên Niên quỳ đùi Tề Tuấn, hai cánh tay nhỏ ôm cổ Tề Tuấn hôn lên má một cái: "Cháu thích chú Tề nhất."
Tề Tuấn vỗ m.ô.n.g nhỏ Niên Niên: "Không đưa cháu gặp bố là thích chú Tề nữa ?"
Niên Niên vội vàng lắc đầu: "Mới ."
Thằng bé nhíu mày nhỏ, hỏi: "Chú Tề, hai bố cháu đều thể gặp ạ?"
Tề Tuấn:...
"Bố Tống còn đang bắt về, hôm nay chú Tề đưa gặp bố ruột của cháu."
Nghe bố Tống vẫn về, Niên Niên thất vọng cúi đầu, nhưng thấy thể gặp bố , thằng bé liên tục gật đầu: "Vâng ạ!"
Khương Tú xong cơm, Hạ Hạ cũng dậy .
Tề Tuấn bếp bưng cơm, Khương Tú cầm bát đũa ngoài, lúc đặt lên bàn, ngẩng đầu Tề Tuấn.
Cô gọi : "Tề Tuấn."
Tề Tuấn kéo ghế đẩu, nhấc mi mắt Khương Tú: "Hả?"
Khương Tú: "Lát nữa đến mười giờ, đưa con cùng gặp Chu Bắc."
Ý nhàn nhạt trong mắt đàn ông vụt tắt.
Anh nhướng mày: "Hôm qua ? Sao hôm nay bỗng nhiên đổi ý?"
Khương Tú xuống, dùng đũa khuấy cháo: "Muốn với Chu Bắc vài chuyện."
Thần sắc Tề Tuấn căng thẳng, lông mày nhíu c.h.ặ.t thêm vài phần.
Anh bỗng nhiên hiểu lúc cửa tại Khương Tú thấy chột .
Cô gặp Chu Bắc .
Tim Tề Tuấn như đứt phựt một sợi dây, một sợi dây thể đứt bất cứ lúc nào.
Anh sợ Khương Tú tìm Chu Bắc chuyện tái hôn.
Có cô hối hận vì tái hôn với Chu Bắc ?
Cho nên, cô đổi ý ?
Bữa sáng ngoại trừ Niên Niên và Hạ Hạ chuyện, Tề Tuấn và Khương Tú gì mấy.
Cũng Khương Tú , mà là hổ.
Hôm nay cô thấy Tề Tuấn là nhớ tới câu tối qua của Niên Niên.
Của chú Tề to ơi là to.
Khương Tú thậm chí còn chút dám thẳng Tề Tuấn.
Quả nhiên trẻ con kiêng kỵ, nhưng hổ là lớn.
Nếu thể thuận lợi kết hôn với Tề Tuấn, hy vọng chỉ cái mã chứ dùng , quan trọng, thể để cô thuận lợi sinh con ly hôn rời là .
Tề Tuấn nhấc mắt, mấy thấy Khương Tú chột dám .
Gân xanh trán đàn ông nổi lên, giật giật liên hồi.
Anh tại cô ngủ một đêm bỗng nhiên đổi ý gặp Chu Bắc.
Cũng rốt cuộc cô đổi ý .
Anh chỉ , cho dù cô , cũng sẽ để cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-573.html.]
Khi cô lúc đầu chọn theo đến đội vận tải, nghĩ đến chuyện buông tay.
Đây là Tề Tuấn trầm mặc nhất kể từ khi ăn cùng bàn với Khương Tú, trầm mặc đến mức Khương Tú cũng chút quen, nếu là Tống Tranh trầm mặc thế cô ngược thấy lạ, dù Tống Tranh giờ vẫn ít .
Khương Tú chột ngẩng đầu Tề Tuấn một cái, thấy rũ mắt ăn cơm, lông mày Khương Tú giật giật, một cái.
Người đàn ông dường như nhận tầm mắt của cô, nhấc mi mắt cô: "Sao thế?"
Giọng trầm thấp bọc một lớp khàn khàn cực nhạt.
Khương Tú húp một ngụm cháo, chút thắc mắc: "Anh thế? Có gặp chuyện gì phiền phức ?"
Tề Tuấn chằm chằm mắt Khương Tú, khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú treo nụ nhạt, nhưng đáy mắt lạnh băng: "Tại hỏi ?"
Khương Tú đ.á.n.h giá từ xuống , đó chỉ mặt : "Anh từ lúc ở đây sắc mặt đúng lắm, lạnh băng, dọa lắm."
Niên Niên phụ họa: "Chú Tề, sắc mặt chú lạnh lắm."
Hạ Hạ gật gật cái đầu nhỏ: " ạ, chú Tề đều ."
Tề Tuấn sờ má Hạ Hạ, khóe môi nhếch lên: "Bây giờ chú Tề ."
Cái miệng nhỏ của Hạ Hạ toét , hì hì : "Chú Tề lên thật ."
Tề Tuấn:...
Anh Khương Tú: " , ăn cơm ."
Khương Tú: "Ồ."
Ăn sáng xong Tề Tuấn và Khương Tú thu dọn bát đũa bếp, đàn ông lấy cái giẻ lau trong tay cô: "Để rửa cho."
Khương Tú: "Không cần, tự ."
Tề Tuấn giơ tay cầm giẻ lau lên, cúi đầu nhướng mày: "Ăn chực bữa sáng chỗ em, rửa cái nồi cái bát tính là gì."
Khương Tú:...
Cô mang theo con còn đang ở nhờ đội vận tải của đấy.
Hơn nữa đây cô và con ăn chực bữa sáng của bao nhiêu ?
Khương Tú cũng tranh với , cô lau thớt ngoài.
Tề Tuấn rửa xong nồi bát , thấy Khương Tú bàn phòng ngoài vẽ bản mẫu quần áo, đến lưng Khương Tú cúi bức vẽ giấy: "Sắp vẽ xong ?"
Giọng đàn ông bất ngờ vang lên đỉnh đầu, Khương Tú giật thon thót, nghiêng ngẩng đầu Tề Tuấn đỉnh đầu, đàn ông cúi đầu, khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú gần như ngay trong gang tấc.
Anh cách cô gần, cơ thể hai chỉ cách cách nửa cánh tay.
Hơi nóng mãnh liệt đàn ông xuyên qua quần áo đ.â.m , Khương Tú cảm giác sắp nóng toát mồ hôi.
"Sao một tiếng động thế? Dọa giật cả ."
Tề Tuấn dường như một cái: "Là em vẽ quá chăm chú, thấy tiếng bước chân của ."
Tầm mắt lướt qua cái cổ đang ngẩng lên của Khương Tú, đôi mắt nhiễm tính xâm lược ma sát qua cằm, má, ch.óp mũi cô, cuối cùng rơi đôi môi đang khẽ mở .
Ngón tay Tề Tuấn chống bên hông vân vê một chút, đầu ngón tay dường như sinh xúc cảm nóng bỏng ẩm ướt đó, mềm mại, mang theo ý ướt át tì lên đầu ngón tay , thở đàn ông thắt , yết hầu lăn lộn nhanh vài cái, chủ động hỏi vấn đề nghẹn trong lòng cả buổi sáng: "Hôm qua là đưa Niên Niên gặp Chu Bắc ? Sao hôm nay đổi ý?"
Nhắc đến chuyện Khương Tú nhớ tới câu tối qua của Niên Niên.
Cô hổ đầu bản vẽ, dáng vẻ rơi mắt Tề Tuấn, thành dáng vẻ chột lảng tránh.
Tề Tuấn đỉnh đầu và hai vai mỏng manh của Khương Tú, ngón tay chống bên hông siết c.h.ặ.t thêm vài phần, giam lòng, loại bỏ Chu Bắc và Tống Tranh khỏi đầu cô.