Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 565

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:44:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vui thế ?"

Khương Tú ngẩng đầu: " ." Cô híp mắt: "Chuyện mấy chị kể thú vị quá, càng nghĩ càng ."

Cô ngẩng cao cằm, cúc áo cùng cài, lộ hai xương quai xanh mảnh khảnh và hõm xương quai xanh sâu hoắm, tầm mắt Tề Tuấn quét qua cái cổ trắng nõn thon dài của phụ nữ, nhớ tới thịt bắp chân trắng mềm trong lòng bàn tay tối qua.

Yết hầu đàn ông chuyển động, hỏi: "Hôm nay em chạy bao nhiêu chuyến mới đổ đầy lu nước?"

Khương Tú: "Không xách nước, là Lâm Duật Thừa, qua đưa bữa sáng thấy đang xách nước, thuận tay giúp một cái."

Lông mày Tề Tuấn nhướng lên: "Là ?"

Khương Tú gật đầu: " ."

hỏi: "Sáng sớm gì thế?"

Tề Tuấn: "Đến đại viện Ủy ban thành phố họp."

Hai đến tòa nhà văn phòng phía , văn phòng, Khương Tú tò mò hỏi: "Anh món đồ cho xem, là đồ gì ?"

Tề Tuấn kéo ghế xuống, gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: "Ngồi."

Khương Tú kéo ghế dựa bên cạnh Tề Tuấn, khó giấu vẻ tò mò mặt, cô Tề Tuấn lấy từ trong ngăn kéo một chiếc hộp vuông nhỏ đặt mặt cô, đầu ngón tay gõ gõ lên đó: "Mở xem ."

Hộp vuông lớn, màu trắng bạc.

Khương Tú nghi hoặc Tề Tuấn một cái, đó mở hộp , thấy bên trong đặt một chiếc đồng hồ đeo tay.

Là một chiếc đồng hồ màu vàng hồng, dây đồng hồ mảnh, mặt đồng hồ cũng lớn, bộ nhỏ nhắn tinh xảo, là một chiếc đồng hồ nữ cực kỳ xinh , bất kể là chất liệu kiểu dáng, trông đều đắt tiền.

Khương Tú ngẩn ngẩng đầu: "Anh tặng đồng hồ gì?"

Tề Tuấn lười biếng dựa lưng ghế, ngón trỏ và ngón cái ngừng vân vê.

Anh liếc hai cổ tay trống trơn của Khương Tú, lắc lắc tay của : " giờ thích nợ ân tình khác, em tặng vòng tay gỗ, tặng em một chiếc đồng hồ, coi như hòa ."

Khương Tú:...

Cô chẳng hy vọng Tề Tuấn phân rõ giới hạn với cô chút nào, cô chỉ mong hai rõ ràng, cô mới thể nhân cơ hội đề cập chuyện kết hôn, nhưng Tề Tuấn nào cũng chặn đường lui của cô .

Chân dài Tề Tuấn vắt chéo, rũ mắt cô: "Kiểu dáng đồng hồ thích ?"

Khương Tú cầm lên xem, chất liệu đồng hồ mát lạnh, kim giây tích tắc tích tắc chạy, màu vàng hồng khiêm tốn sang trọng, và chiếc đồng hồ dây mảnh màu đỏ sẫm Tống Tranh tặng cô là hai phong cách khác .

một cái, "ừ" một tiếng.

Tề Tuấn cầm lấy chiếc đồng hồ trong tay cô: "Đưa tay đây, đeo cho em."

Khương Tú "ồ" một tiếng, đưa tay trái , Tề Tuấn cúi đầu, đầu ngón tay thon dài cài đồng hồ lên cổ tay Khương Tú.

Chất liệu mát lạnh dán lên da thịt, mang theo một trận lạnh lẽo, Khương Tú chống cằm, tầm mắt rơi đốt ngón tay Tề Tuấn.

Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Tề Tuấn : "Vào ."

Người bên ngoài đẩy cửa bước , bóng đó đến bàn, đặt đơn hàng lên bàn: "Đội trưởng Tề, hàng đối xong ."

Là giọng của Lâm Duật Thừa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-565.html.]

Mí mắt Khương Tú giật một cái, theo bản năng ngẩng đầu Lâm Duật Thừa, đàn ông rũ mắt cô.

Anh rũ mắt, tùy ý quét qua chiếc đồng hồ Tề Tuấn đang đeo cho Khương Tú.

Tề Tuấn chiếc đồng hồ tỉ mỉ chọn lựa đang đeo cổ tay mảnh khảnh của Khương Tú, cảm thấy cả l.ồ.ng n.g.ự.c đều nóng hổi.

Anh dựa lưng ghế, khóe môi nhếch lên: "Cũng khá hợp, xem mắt của tệ."

Khương Tú giơ cánh tay lên , đúng là .

dậy : " về xem Niên Niên và Hạ Hạ đây."

Tề Tuấn gật đầu: "Ừm."

Khương Tú dám ở cùng Lâm Duật Thừa thêm một giây nào, cô dậy với Tề Tuấn một tiếng "Cảm ơn" , bước chân cực nhanh, cứ như lưng ch.ó đuổi .

Tề Tuấn cất đơn hàng ngăn kéo, ngẩng đầu Lâm Duật Thừa đối diện bàn: "Chuyện sáng nay cảm ơn ." Anh bổ sung một câu: "Chuyện xách nước ."

Lâm Duật Thừa: "Tiện tay thôi."

Đội vận tải hôm nay bận rộn như hôm , đối xong đơn hàng xuất thêm hai xe hàng nữa là xong việc.

Khương Tú cả buổi chiều đều ở cùng Hà Mỹ Hoa và Đường Tiểu Thúy, Đường Tiểu Thúy hỏi Khương Tú: "Khương Tú, ngày mai bên phố Thanh Hà hội, cô ? và Mỹ Hoa định qua đó lượn lờ, một năm mới một , thì tiếc lắm."

Khương Tú thấy hứng thú: "Hội gì? Cụ thể là gì?"

Cô ở thành phố Vân Mẫn ba năm, nhưng đối với thành phố cũng quá quen thuộc.

Đường Tiểu Thúy: "Là một cái hội lấy vật đổi vật, ngày trong thành phố và các huyện còn cả các đội sản xuất đều sẽ đến, lấy vật đổi vật, đổi lấy thứ ."

Hà Mỹ Hoa nhỏ: "Nói là lấy vật đổi vật, nhiều đều nhân ngày lén lút bán đồ."

Mắt Khương Tú sáng lên: "Đi!"

Cô thích náo nhiệt, thích ngày nào cũng bó buộc ở một chỗ, thích vận động, thích bôn ba, thích cảm nhận khí và bên ngoài, điều Tề Tuấn cho cô ?

bây giờ thế cục bên ngoài cũng khá căng thẳng, hơn nữa bên ngoài còn đặc vụ ai cũng .

Lát nữa Tề Tuấn về cô hỏi thử xem, nếu cho cô , sáng mai cô hỏi Hệ thống xem bên ngoài đặc vụ .

Mấy trò chuyện một lúc ai về nhà nấy nấu cơm.

Khương Tú đeo tạp dề, mì sốt cà chua và nộm rau trong bếp.

Trời chập choạng tối, Niên Niên và Hạ Hạ thổi kèn harmonica bàn phòng ngoài, thổi giai điệu kỳ kỳ quái quái, hai đứa thấy Tề Tuấn đến ngoài cửa, nhảy phắt xuống ghế đẩu lao lòng Tề Tuấn: "Chú Tề, chú thổi kèn cho bọn cháu ?"

Tề Tuấn xoa đầu hai đứa: "Không thành vấn đề, nhưng ăn cơm xong hẵng thổi."

Niên Niên và Hạ Hạ ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ!"

Tề Tuấn nhéo má Niên Niên: "Dẫn em chơi ."

Niên Niên: "Vâng!"

Tề Tuấn đến cửa bếp, hình cao lớn lười biếng dựa khung cửa, Khương Tú đang nấu mì trong bếp, cô mặc áo sơ mi trắng, là quần dài màu vàng, eo buộc tạp dề màu xanh đen, theo động tác khuấy mì của cô, dây tạp dề khẽ đung đưa xương cụt của cô.

 

 

Loading...