Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 559

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:43:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Tuấn: "Ừ, em thấy thế nào?"

Khương Tú : " thấy tuyệt!"

Tề Tuấn nhướng mày: "Bọn trẻ thích , nhưng món quà xem khá hợp ý em."

Khương Tú cong khóe mắt, hỏi: "Vừa nãy ?"

Cô thấy Tề Tuấn nãy con hẻm đối diện.

Tề Tuấn: "Gặp một quen cũ, chúng thôi, Niên Niên và Hạ Hạ vẫn đang đợi chúng về."

Khương Tú: "Được."

định bước ngoài, Tề Tuấn đột nhiên đến mặt cô xổm xuống. Anh nghiêng đầu ngước cô, vỗ vỗ vai : "Lên , cõng em về."

Khương Tú:?

Cô nhíu mày: " tự ."

Tề Tuấn vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: " quên với em, hôm nay thời tiết ẩm ướt, đoạn đường rừng cây nhỏ thể là các loại côn trùng, cóc ghẻ, ếch nhái, rắn..."

Gần như khi thấy từ rắn, Khương Tú chút do dự nhảy lên lưng Tề Tuấn.

Người đàn ông thu hồi tầm mắt, trong mắt mang theo ý đắc ý.

"Đi , mau mau !"

Khương Tú giục Tề Tuấn, mau ch.óng về gặp bọn trẻ, qua khu rừng cây nhỏ đó.

Sởn gai ốc.

Tề Tuấn cõng Khương Tú bước khỏi phòng bảo vệ. Anh nhấc mắt để dấu vết quét qua con hẻm đối diện đại đội vận tải, xoay cõng Khương Tú về phía khu gia thuộc. Khương Tú hai tay bám c.h.ặ.t lấy vai Tề Tuấn, lực đạo đó đối với Tề Tuấn mà , ngứa ngáy c.h.ế.t.

Khương Tú vai Tề Tuấn, cô độ cao của mặt đất khác biệt so với độ cao cô tự bình thường.

Thoạt chút ch.óng mặt hoa mắt.

Trong rừng cây nhỏ tiếng gió xào xạc, lá cây xum xuê rậm rạp, che chắn ánh trăng kín mít bên ngoài. Khương Tú nheo mắt cũng rõ đường chân, Tề Tuấn ngược bước chân vững vàng qua rừng cây nhỏ.

kìm tò mò hỏi : "Anh rõ đường chân ?"

Tề Tuấn nhướng mày: "Ừ."

Khương Tú giơ ngón tay cái với : "Mắt ch.ó."

Tề Tuấn:...

Người đàn ông dùng lực mạnh bóp nhẹ hõm đầu gối cô, Khương Tú lập tức ngứa ngáy rụt chân , ngón tay bấu c.h.ặ.t lấy vai Tề Tuấn, cơ thể cọ cọ : "Anh đừng bóp , sợ ngứa."

Mấy cái cọ cọ của Khương Tú ngọn tà hỏa trong cơ thể Tề Tuấn bùng lên.

Quần áo mùa hè vốn dĩ mỏng, hai luồng mềm mại n.g.ự.c phụ nữ giống như hai ngọn lửa, cọ đến mức cả Tề Tuấn như lửa thiêu, thiêu đến mức gốc tai và cổ đều lan tràn một tầng màu đỏ. Gân xanh mạch m.á.u cổ đều căng lên, ngón tay giữ c.h.ặ.t hõm đầu gối Khương Tú, giọng trầm thấp phủ một lớp khàn khàn nặng nề: "Đừng nhúc nhích."

Anh cúi đầu liếc , d.ụ.c vọng lờ mờ xu hướng ngóc đầu dậy.

Tề Tuấn c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm trong, rảo bước khỏi rừng cây nhỏ đặt Khương Tú xuống. Anh bước nhanh cô: "Đi nhanh lên, rửa mặt."

Nói xong đàn ông chạy .

Khương Tú: "Ê, đợi với."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-559.html.]

Mặc dù mắt chính là khu gia thuộc đèn đuốc sáng trưng, nhưng phía là rừng cây nhỏ tối đen như mực. Cô sợ ma, sợ sự kiện linh dị gì, duy chỉ sợ rắn thôi.

Khương Tú gần như đuổi theo Tề Tuấn chạy. Tề Tuấn sải bước , cứ như Khương Tú còn chạy mới đuổi kịp . Mãi cho đến cửa nhà đàn ông liền tăng tốc bước đến phòng nước, Khương Tú thở hổn hển đến nhà Hà Mỹ Hoa đón bọn trẻ.

Cửa nhà Hà Mỹ Hoa mở, Niên Niên và Hạ Hạ đang chơi với bọn Triệu Tiểu Nam trong nhà.

"Niên Niên, Hạ Hạ."

Khương Tú vén rèm cửa gọi một tiếng, hai đứa trẻ đầu thấy Khương Tú, dậy chạy tới ôm lấy chân Khương Tú.

"Mẹ ơi!"

"Mẹ ơi!"

Niên Niên và Hạ Hạ mở to đôi mắt, một tiếng đó gọi đến mức trong lòng Khương Tú mềm nhũn.

Hà Mỹ Hoa : "Ái chà, cuối cùng em cũng về , chị còn tưởng tối nay hai về nữa chứ."

Khương Tú tìm một cái cớ: "Có chút việc chậm trễ, chị Hà, hôm nay cảm ơn chị nhé."

Hà Mỹ Hoa: "Chị em còn nhắc chuyện cảm ơn gì chứ."

Đường Tiểu Thúy cũng đến, thấy Khương Tú, hỏi: "Em bận xong ?"

Khương Tú một tiếng: "Bận xong ."

cảm ơn Đường Tiểu Thúy một chút dẫn Niên Niên và Hạ Hạ về.

Từ nhà Hà Mỹ Hoa đến nhà cô ngang qua phòng của Lâm Duật Thừa và Dương Tiêu. Khương Tú theo bản năng liếc , cửa phòng hai khóa ổ khóa, vẫn về.

Về đến nhà Niên Niên và Hạ Hạ liền nhào lòng Khương Tú. Hôm nay xa Khương Tú một ngày, hai đứa trẻ tâm trạng sa sút là giả. Niên Niên ôm một cánh tay Khương Tú : "Mẹ ơi, Niên Niên nhớ lắm."

Hạ Hạ trèo lên đùi Khương Tú, ngẩng đầu hôn chụt một cái lên má Khương Tú: "Hạ Hạ cũng nhớ , Hạ Hạ cả ngày thấy ."

Khương Tú xoa xoa khuôn mặt hai đứa trẻ, hôn mỗi đứa một cái lên má: "Mẹ cũng nhớ Niên Niên và Hạ Hạ của chúng ."

Niên Niên và Hạ Hạ hôn lên má Khương Tú, hai đứa cả ngày gặp Khương Tú, đều quýnh lên. Ôm Khương Tú, hai đứa như thi hôn "chụt chụt" mấy cái lên má Khương Tú. Tề Tuấn rửa mặt xong ngang qua phòng liền thấy Niên Niên và Hạ Hạ đùi Khương Tú, hai đứa nâng cằm Khương Tú, hôn "chụt chụt" mấy cái lên hai bên má Khương Tú.

Tề Tuấn b.úng tay một cái: "Niên Niên, Hạ Hạ, nhớ chú Tề ?"

Hai đứa thấy Tề Tuấn, lập tức hưng phấn tụt khỏi lòng Khương Tú: "Nhớ ạ nhớ ạ."

Hạ Hạ khanh khách nhào tới: "Hạ Hạ nhớ chú Tề ."

Niên Niên gật đầu lia lịa: "Niên Niên cũng nhớ chú Tề ."

Đôi mắt hai đứa trẻ sáng lấp lánh.

Niên Niên: "Chú Tề, quà của cháu và em gái ạ?"

Tề Tuấn "Chậc" một tiếng: "Hóa vui vẻ nhào lòng chú như chính là vì quà ?"

Anh đưa mặt tới: "Nào, hôn chú Tề một cái, chú Tề lấy quà cho các cháu."

Niên Niên và Hạ Hạ hôn Khương Tú xong, bắt đầu hôn Tề Tuấn, mặt Tề Tuấn dính đầy nước bọt của chúng. Người đàn ông hề ghét bỏ, hàng chân mày tuấn tú mang theo ý . Anh vỗ m.ô.n.g Niên Niên một cái, hất cằm về phía Khương Tú: "Quà ở chỗ các cháu đấy, tìm đòi ."

Hai đứa , lập tức buông Tề Tuấn tìm Khương Tú.

 

 

Loading...