Tề Tuấn cụp mắt, quét mắt em của , rủa thầm một tiếng, dậy mặc quần áo ngoài.
Cửa mở, khéo đụng Khương Tú cũng cùng .
Cô xõa tóc dài, đôi mắt sáng ngời trong bóng đêm như chứa đầy ánh .
Tề Tuấn theo bản năng nghiêng , giấu nửa khung cửa, đuôi lông mày nhướng lên: "Cô đấy?"
Khương Tú chỉ về phía xa: "Nhà vệ sinh."
Cô nghi hoặc Tề Tuấn: "Anh còn ngủ ?"
Ánh mắt đàn ông sâu thẳm chằm chằm khuôn mặt Khương Tú, đáy mắt đen kịt đè nén sự xâm lược mãnh liệt.
Anh đè xuống sự khô nóng nơi cổ họng, giọng gần như khàn đặc: "Không buồn ngủ, ngoài chạy bộ một lát."
Khương Tú:...
"Vậy chạy ."
Khương Tú đóng cửa , thấy Tề Tuấn gọi cô: "Khương Tú."
Bước chân cô khựng , đầu : "Hửm?"
Tề Tuấn đôi mắt sáng của Khương Tú, yết hầu chuyển động, câu 'cô tái giá ' lăn lộn trong cổ họng vẫn , sợ câu , vợ nhỏ ly hôn sẽ sợ chạy mất, vất vả lắm mới đưa tới , dọa chạy mất thì bù mất.
Tề Tuấn đổi giọng, trêu chọc : "Có chạy bộ đêm cùng ?"
Khương Tú:...
Đêm hôm khuya khoắt chạy bộ đêm, cô điên thì là Tề Tuấn ăn no rửng mỡ.
Khương Tú: "Không ."
Cô về hướng nhà vệ sinh.
Đợi Khương Tú xa , Tề Tuấn mới đóng cửa chạy đến đầu khu gia thuộc, giấu trong bóng đêm, mãi đến khi thấy Khương Tú từ nhà vệ sinh về phòng đóng cửa đàn ông mới xoay rời .
Tề Tuấn chạy quanh đội vận tải mười mấy vòng, chạy đến mồ hôi đầm đìa mới phát tiết ngọn tà hỏa trong lòng ngoài.
Sáng sớm hôm , Khương Tú rời giường kéo rèm cửa , bất ngờ xuyên qua cửa sổ kính thấy Lâm Duật Thừa ở bên ngoài, đàn ông hình như dậy sớm, lộ trình giống như từ bên ngoài trở về.
Lâm Duật Thừa ở bên ngoài thấy tiếng kéo rèm cửa, nhận ánh mắt của phụ nữ rơi .
Anh nhướng mí mắt, chỉ cần qua, cô sẽ sợ tới mức rụt về.
Mặc dù rốt cuộc cô đang sợ cái gì.
Khương Tú tự bữa sáng, nhưng trong nhà rau thịt, chỉ gạo và bột mì, xem nhờ Tề Tuấn giúp cô mua chút rau và thịt về , Niên Niên và Hạ Hạ cũng tỉnh, hai đứa bò dậy tự mặc quần áo, ngoan ngoãn cực kỳ, Khương Tú đưa hai đứa trẻ phòng nước rửa mặt mũi, trở về mới chú ý tới cửa phòng Tề Tuấn vẫn đóng.
Cũng Tề Tuấn còn đang ngủ, là ?
Khương Tú về phòng đặt đồ dùng rửa mặt xuống, đang định hỏi Hà Mỹ Hoa nhà ăn của đội vận tải ở , liền thấy giọng kích động của Niên Niên: "Chú Tề!"
Khương Tú xoay , thấy hai đứa trẻ chạy ngoài, mỗi đứa nắm một bên vạt áo Tề Tuấn, đều ngửa cổ lên, trong tay Tề Tuấn xách mấy hộp cơm, chuyện với Niên Niên Hạ Hạ phòng.
Người đàn ông thoáng qua Khương Tú, hỏi một câu: "Tối qua ngủ thế nào? Còn quen ?"
Khương Tú một cái: "Rất ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-543.html.]
Tề Tuấn sáng sớm nụ mặt Khương Tú ch.ói mắt, trong phòng là vợ nhỏ, hai bên vây quanh là trẻ con, miệng cứ chú ơi chú gọi, Tề Tuấn dùng đầu lưỡi đẩy đẩy răng hàm , tính toán xem khi nào biến 'chú' thành 'bố'.
Tề Tuấn cho hai đứa trẻ ghế đẩu, vẫy tay với Khương Tú: "Qua đây ăn cơm."
Khương Tú xuống, Tề Tuấn mở hộp cơm .
Bốn món ăn, ba mặn một chay, còn mấy cái bánh bao trắng to và một thùng cháo kê, Tề Tuấn tự nhiên bếp lấy mấy cái bát đũa múc cháo kê cho một lớn hai nhỏ, Dương Tiêu từ bên ngoài trở về, ngang qua phòng Khương Tú trong, liền thấy đại ca đang hầu hạ ba con .
Dương Tiêu dụi dụi mắt.
Khá lắm!
Đi theo đại ca mấy năm nay, từng thấy đại ca ân cần với ai như , ngoại trừ vợ bác sĩ Tống, tìm thứ hai.
Nếu đại ca chỉ là theo lời lão thủ trưởng Tống dặn dò quan tâm ba con họ, thật sự tưởng đại ca tâm tư khác với chị dâu.
Cửa phòng nhà Khương Tú mở, bốn vây quanh bàn ăn cơm.
Khương Tú uống một ngụm nhỏ cháo kê, hỏi: "Hôm nay rảnh ?"
Tề Tuấn gắp một miếng thịt đặt bát nhỏ mặt Hạ Hạ, ngước mắt Khương Tú: "Cô ngoài?"
Hạ Hạ ngẩng đầu Tề Tuấn, nhe hàm răng nhỏ : "Cảm ơn chú Tề."
Khóe môi Tề Tuấn nhếch lên: "Không cần cảm ơn."
Khương Tú: " trạm rau và xưởng liên hiệp thịt mua chút đồ, nấu cơm ở nhà."
Tề Tuấn: "Buổi sáng bận, chiều đưa cô ."
Mắt Khương Tú cong cong: "Được."
Vào lúc , cô dám đưa con cái ngoài, ngộ nhỡ vận khí đụng đặc vụ, hối hận cũng muộn.
Khương Tú nhớ tới chuyện Tề Tuấn đồng ý cho cô đồ trang sức nhỏ, Tống Tranh cô qua với 'Thất ca', chuyện cứ gác mãi, mắt khéo cơ hội, Khương Tú ân cần cầm một cái bánh bao trắng đưa cho Tề Tuấn, híp mắt .
Đuôi lông mày Tề Tuấn nhướng lên, đưa tay nhận lấy bánh bao, chậc một tiếng: "Ân cần như , chiếm hời gì đây?"
Khương Tú một cái: "Đâu chiếm hời gì." Dừng một chút tiếp tục : "Chuyện đưa đồ cho , để thử đồ trang sức nhỏ còn tính ?"
Đã qua hai năm , Tề Tuấn ngờ cô vẫn còn nhớ thương chuyện .
Xem cô thật sự thích kiếm tiền.
Người đàn ông gật đầu: "Tính."
Khương Tú híp mắt: "Vậy xem khi nào đưa đồ cho , bây giờ mỗi ngày cũng rảnh rỗi, tìm chút việc chỉ thể g.i.ế.c thời gian, còn thể kiếm tiền."
Tề Tuấn: "Ăn cơm xong theo đến văn phòng, chỗ sẵn."
Mắt Khương Tú sáng lên: "Được nha."
Niên Niên và Hạ Hạ , đồng thanh : "Chú Tề, chúng cháu cũng ."
Tề Tuấn cụp mắt một cái: "Sao thể quên hai đứa nhóc các cháu ."
Ăn cơm xong Khương Tú thu dọn hộp cơm chuẩn mang bếp rửa, ngờ Tề Tuấn giành một bước cầm , đàn ông vẫn là câu : "Đã đồng ý với chú Tống và bố chăm sóc cho ba con cô, thì tận tâm tận lực chăm sóc , tránh cho các cô ở chỗ thoải mái, đầu bọn họ liên hợp xử lý."