"Cảm ơn."
Cô áy náy cúi đầu, dám là giả vờ.
Người đàn ông trải xong chăn đệm, thẳng dậy từ cao xuống liếc cô, khóe môi nhếch lên: "Từ khi nào khách sáo với như ?"
Khương Tú ngẩng đầu .
Lưng đàn ông khom, giơ tay b.úng nhẹ lên trán cô một cái, khẽ : "Đi , , pha cho cô chút nước đường đỏ."
Khương Tú chút bất ngờ: "Anh ngay cả cái cũng hiểu?"
Đuôi lông mày Tề Tuấn nhướng lên, chậc một tiếng: "Đàn ông kết hôn trong đội vận tải nhiều lắm, bọn họ tụm tùy tiện tán gẫu vài câu là hiểu ngay."
Khương Tú:...
Người đàn ông tiếp tục đề tài , bảo Khương Tú xuống, ngoài một chuyến.
Tề Tuấn cửa, giơ tay xoa xoa gáy, cổ đỏ lên một mảng, may mà bên ngoài bóng đêm đen kịt rõ.
Anh về phòng pha cho Khương Tú một bát nước đường đỏ, cầm một cái hộp nhỏ màu đỏ cao ba tầng qua đặt ở đầu giường, đặt bát lên bàn, phụ nữ bên mép giường, ánh sáng vàng ấm áp rải rác vụn vặt cô, mạ lên làn da trắng ngần của cô một lớp ánh sáng mỏng manh nhàn nhạt.
Tề Tuấn vô cớ nhớ tới năm vợ nhỏ sinh Hạ Hạ, khi Hạ Hạ đầy tháng, thăm cô.
Cô cũng giường như , khuôn mặt hồng hào, đôi mắt sáng ngời, đó ánh mắt cô mang theo sự tìm tòi nghiên cứu.
Khi đó , vợ nhỏ nghi ngờ chính là 'Thất ca' .
Anh rõ, chỉ là trêu chọc cô nhiều hơn chút.
Tề Tuấn: "Trong hộp nhỏ đều là đồ ăn, cô đói thì lót , lấy cơm cho cô."
Khương Tú ngẩng đầu, đôi mắt độ cong xinh cong cong: "Cảm ơn."
Tề Tuấn , khi còn giúp cô khép cửa phòng .
Khương Tú buông tay đang ấn bụng , vẫn bưng nước đường đỏ lên uống một chút.
Dù nữa, uống nước đường đỏ cũng hại cho cơ thể.
Khương Tú mở cái hộp nhỏ màu đỏ ba tầng , bên trong đặt sô cô la bọc giấy vàng kim, điểm tâm, bánh ngọt, kẹo sữa, bánh quy, hoa quả khô, bánh sữa, hồng khô, còn hạt macca cô thích ăn, hạt macca bóc vỏ, lót bằng giấy dầu, bên trong ít nhất cũng mười mấy hạt.
Hít.
Khương Tú đều kinh ngạc.
Đồ ăn trong cái hộp nhỏ của Tề Tuấn, thứ ở hợp tác xã cung tiêu cũng mua , còn cho dù đến hợp tác xã cung tiêu mua, ít nhất cũng mấy chục đồng.
Chậc.
Chậc chậc chậc.
Ông trùm chợ đen đúng là trâu bò!
Khương Tú ăn một miếng bánh sữa, ăn mấy hạt macca.
Ăn xong giường, trần nhà nghĩ đến nhiệm vụ tiếp theo.
Cô bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi hệ thống: "Hệ thống, thể tra , bên ngoài còn đặc vụ theo dõi chúng ?"
Hệ thống: "Chờ chút."
Một phút , hệ thống trả lời: "Không ."
Khương Tú cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lông mày cô động đậy: "Vậy lúc đặc vụ theo dõi, cho ?"
Hệ thống: " ở đó."
Khương Tú:...
Hệ thống bổ sung một câu: "Ký chủ hỏi , cũng dữ liệu."
Khương Tú:...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-538.html.]
Một lát bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, còn tiếng của Niên Niên và Hạ Hạ.
Cửa phòng đẩy , Niên Niên và Hạ Hạ nhào tới.
Niên Niên: "Mẹ ơi, bụng thế nào ?"
Hạ Hạ vươn tay cách chăn xoa bụng Khương Tú: "Hạ Hạ xoa xoa cho là đau nữa."
Khương Tú : "Mẹ đau nữa ."
Niên Niên mở to mắt: "Thật ạ?"
Khương Tú xốc chăn xuống giường: "Đương nhiên là thật ."
Tề Tuấn đặt hộp cơm lên bàn ở gian ngoài, đến cửa phòng, cúi đầu Khương Tú đang giày, liếc bát nước đường đỏ thấy đáy, hỏi: "Bụng đỡ hơn chút nào ?"
Khương Tú: "Đã khỏi , khó chịu nữa."
Đuôi lông mày đàn ông nhướng lên: "Nước đường đỏ hiệu quả nhanh ?"
Khương Tú giả ngu: " , đôi khi chính là như ."
Tề Tuấn hỏi tiếp nữa.
Niên Niên và Hạ Hạ thấy hộp nhỏ màu đỏ, Niên Niên: "Mẹ ơi, đây là cái gì ạ?"
Tề Tuấn: "Đồ ăn."
Người đàn ông tiến lên mở hộp đỏ , đồ ăn rực rỡ muôn màu trong nháy mắt bày mắt hai .
Niên Niên và Hạ Hạ "oa" một tiếng, mắt mở to tròn, khiếp sợ Tề Tuấn: "Chú Tề, nhiều đồ ăn quá oa!"
Tề Tuấn b.úng trán Niên Niên một cái: "Thích cái gì tự lấy, nhưng buổi tối ăn nhiều, ăn mấy cái cho đỡ thèm, ăn thì ngày mai thể ăn tiếp."
Hai đứa gật đầu như gà mổ thóc: "Vâng ạ!"
Tề Tuấn về phía Khương Tú: "Ra ăn cơm ."
Khương Tú: "Ừm."
Cô theo Tề Tuấn ngoài, thấy bàn bày ba món mặn một món canh, hai mặn một chay và một phần canh trứng mướp hương, còn hai phần cơm tẻ đầy ắp, Khương Tú thấy Tề Tuấn đặt một phần cơm tẻ đầy ắp mặt thì khiếp sợ ngẩng đầu: "Nhiều quá, ăn hết."
Hơn nữa còn uống một bát nước đường đỏ, ăn một miếng bánh sữa và mấy hạt macca.
Tề Tuấn đưa đũa cho cô, múc cho cô một bát canh: "Ăn bao nhiêu thì ăn, ăn hết để là ."
Khương Tú:...
Cô : "Lãng phí lương thực."
Tề Tuấn tách hai chân , cằm hất lên liếc cô, khóe mắt đuôi mày dương lên vài phần trai hoang dã: "Ai lãng phí lương thực? Ăn hết ăn."
Khương Tú:?
Cô thoáng qua hộp cơm dài mắt, cơm tẻ trải đầy ắp, nén còn đặc biệt c.h.ặ.t.
Tề Tuấn ăn cơm thừa của cô?
Khương Tú nghĩ thế nào cũng thấy quỷ dị.
Lông mày cô động đậy, một ý nghĩ to gan, siêu cấp tự luyến bỗng nhiên dâng lên trong lòng.
Tề Tuấn Chẳng lẽ tâm tư gì với cô chứ?
Ý nghĩ tự luyến của Khương Tú mới dâng lên, liền thấy Tề Tuấn bưng hộp cơm mắt cô lên, đó gạt một nửa cơm tẻ trong hộp đổ lên nắp hộp cơm sạch sẽ, đàn ông đặt hộp cơm mặt cô: "Ăn ."
Khương Tú:...
Được , đúng là cô tự đa tình.
Cô Tề Tuấn thể tâm tư với cô chứ.
Người dù cũng là một ông trùm chợ đen, còn là đại đội trưởng đội vận tải thành phố, bố còn là lão thủ trưởng, hơn nữa lớn lên tuấn trai, kết hôn. Quan trọng nhất là cô gái thích, cô lấy sự tự tin bỗng nhiên cảm thấy Tề Tuấn tâm tư với cô?