Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 537

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:43:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gân xanh trán đàn ông giật giật, lông mi chớp động liên tục của Khương Tú, hàng lông mi đen nhánh rõ ràng giống như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua mỗi một nơi cơ thể .

Yết hầu Tề Tuấn lăn lộn nhanh ch.óng hai cái, khàn giọng hỏi: "Cô hét cái gì? Không còn tưởng gì cô đấy."

Khương Tú:...

Cô dùng ánh mắt lên án trừng .

Rõ ràng là giống như bóng ma, lạnh lùng xuất hiện bên cạnh cô chuyện, cô thể giật ?

Mắt Khương Tú , con ngươi sáng ngời như chứa đầy ánh , khi trừng , khiến Tề Tuấn cảm thấy bất kỳ khí thế uy h.i.ế.p nào, ngược đôi mắt long lanh của cô đến mức cổ họng thắt .

Hai dán sát tường, ở vị trí bên trong khung cửa.

Lưng Khương Tú dán tường.

Vai Tề Tuấn dán tường.

Thân hình đàn ông cao lớn, cách gần mặt Khương Tú, gần như che khuất tất cả ánh sáng chiếu lên cô, tay bịt miệng cô, bàn tay to lớn che khuất hơn nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Khương Tú ngẩng cao cằm, cái cổ trắng ngần kéo độ cong xinh , Tề Tuấn cần cụp mắt, khóe mắt cũng thể thấy xương quai xanh xinh của phụ nữ.

Căn tai đàn ông đỏ lên, rút tay về chống lên thắt lưng da bên hông, ngón tay cái day day mạnh lên thắt lưng, dùng cảm giác ma sát để xóa cảm giác trơn mịn còn sót đầu ngón tay, mắt chằm chằm mắt Khương Tú dời nửa phần, đôi chân dài thẳng tắp lùi về một bước rưỡi, để nửa lộ ở cửa đang mở rộng.

Anh hỏi: "Vừa cô lẩm bẩm cái gì thế?"

Khương Tú chớp chớp mắt: " lẩm bẩm gì , chỉ một chữ '' thôi mà."

chắc chắn vẫn luôn đối thoại với hệ thống trong lòng, chữ '' cũng là vì kích động mới tự chủ mà hô lên.

Đôi mắt tuấn tú của Tề Tuấn nhướng lên, liếc căn phòng ngoại trừ hai bọn họ thì còn ai khác, như như liếc cô: "Đang chuyện với khí ?"

Khương Tú:...

Cô chỉ cái bàn, cái tủ ở gian ngoài, đó còn tủ giường trong hai gian phòng, mắt cong cong về phía Tề Tuấn: ", bố trí nơi thật, bày biện gần như giống hệt trong phòng ở viện nhỏ."

"Tề Tuấn, thật đấy!"

Hai câu cuối cùng, giọng Khương Tú lanh lảnh, mang theo hương vị ngọt ngào, đến mức tai Tề Tuấn tê dại.

Tầm mắt đàn ông hạ xuống, rơi môi Khương Tú.

lên, lúc chuyện, thể thấy đầu lưỡi hồng hào giữa môi răng.

Mềm mại, lộ sự trơn mịn nóng bỏng.

Yết hầu Tề Tuấn lăn lộn nhanh ch.óng hai cái, trong đôi mắt đen thẫm u tối kiềm chế tính xâm lược cực mạnh.

Anh xoay ngoài cửa: "Chúng ăn cơm."

Khương Tú theo Tề Tuấn cửa: "Đi ăn cơm?"

Tề Tuấn: "Nhà ăn."

"Chú Tề!"

Niên Niên và Hạ Hạ mỗi đứa một bên ôm lấy hai chân Tề Tuấn, đàn ông xoa đầu hai đứa, xổm xuống bế chúng lên: "Đói ?"

Niên Niên sờ sờ bụng nhỏ: "Đói ạ."

Hạ Hạ cũng học trai, sờ bụng nhỏ: "Đói!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-537.html.]

Tề Tuấn : "Chú Tề đưa các cháu ăn cơm."

Khương Tú đóng cửa , xoay liền thấy mấy tới chỗ Tề Tuấn, trong đó Lâm Duật Thừa.

Khương Tú:!

Xong !

Lại là Lâm Duật Thừa.

Hệ thống xong, cô thuận lợi thành cốt truyện, thuận lợi về thế giới thực, bắt buộc thời thời khắc khắc giữ cách với nam chính.

Trước mắt cùng ăn cơm tối, giữ cách kiểu gì?

Khương Tú suy tính một chút, ngón tay kéo khóa cửa xuống, đẩy cửa , ôm bụng với Tề Tuấn: "Mọi , bụng thoải mái, ."

Đôi mày Tề Tuấn nhíu , đưa Niên Niên và Hạ Hạ cho Lâm Duật Thừa và Dương Tiêu: "Các đưa bọn trẻ ăn cơm , lát nữa qua."

Dương Tiêu: "Được."

Lâm Duật Thừa liếc Khương Tú, ngũ quan lạnh lùng băng giá, đường viền hàm sắc bén thậm chí còn căng c.h.ặ.t thêm vài phần.

Vừa nếu lầm, phụ nữ khi thấy mới tìm cái cớ đau bụng.

Rốt cuộc chọc cô vui chỗ nào?

Niên Niên và Hạ Hạ xem Khương Tú, Dương Tiêu dỗ dành: "Mẹ các cháu , chúng ăn cơm , một lát nữa sẽ tới."

Tề Tuấn rảo bước nhà, thấy Khương Tú đang bàn ôm bụng gục xuống bàn, tới xổm xuống chân cô, hai tay nắm lấy vai cô để cô dựng thẳng lưng lên: "Bụng thoải mái? Có buổi trưa ăn bậy đau bụng ?"

Khương Tú bất đắc dĩ thẳng lưng lên, ngẩng đầu liền đụng đôi mắt đen thẫm của đàn ông.

Cô sợ Tề Tuấn thấu lời dối của , ôm bụng liên tục lắc đầu: "Không ăn bậy đau bụng."

Giọng Tề Tuấn trầm xuống vài phần: "Chúng bệnh viện."

Nói xong, cánh tay luồn qua khoeo chân cô định bế cô lên, Khương Tú sợ tới mức bật dậy lùi hai bước: "Không nghiêm trọng đến mức bệnh viện ."

Lông mày cô động đậy, cụp mắt xuống, lông mi dài che khuất con ngươi đang đảo loạn, cuối cùng tìm một cái cớ khiến tin phục: " thể là sắp đến tháng , mỗi khi đến mấy ngày lưng và bụng đều sẽ khó chịu, cơm tối ăn , mau , nếu lát nữa nhà ăn hết cơm đấy."

Vừa đến tháng, thần sắc Tề Tuấn khựng , mặt cũng leo lên một vệt đỏ bình thường.

Anh ho khan: "Ở đây đợi đấy."

Nói xong liền ngoài.

Khương Tú vô cùng tò mò, gì?

thấy phòng bên cạnh vang lên tiếng chìa khóa leng keng, một lát đàn ông ôm một cuộn chăn đệm thẳng phòng cô.

Khương Tú:?

theo phòng, nghi hoặc : "Anh ?"

Tay trải giường của Tề Tuấn khựng : "Cô dùng chăn đệm của , , lấy cơm cho cô, ăn cơm xong đích một chuyến đến viện 24 chuyển chăn đệm qua giúp cô."

Khương Tú ngờ chu đáo như .

 

 

Loading...