Anh gật đầu : "Biết ."
Chu Bắc cách cửa sổ thoáng qua Khương Tú, một lúc lâu mới dời tầm mắt, đến chỗ Tần Ngữ, xổm xuống ôm Niên Niên và Hạ Hạ lòng, Hạ Hạ mới một tuổi rưỡi, đối với một chuyện còn hiểu lắm, Niên Niên hơn ba tuổi , bé thể cảm nhận cảm xúc của lớn và những lời đều bình thường.
Niên Niên ôm cổ Chu Bắc, mắt treo những giọt nước mắt: "Bố ơi, đều ? Tại và bà nội ạ? Có bố cần chúng con nữa ?"
Vừa Niên Niên bố cần chúng nữa, Hạ Hạ mếu máo bắt đầu .
"Hạ Hạ , chú chuyện ?"
Chu Bắc sờ sờ khuôn mặt Hạ Hạ, lau nước mắt mặt cô bé, giọng điệu dịu dàng cực kỳ.
Hạ Hạ nhịn tiếng , mếu máo gọi Chu Bắc: "Bố cần Hạ Hạ nữa."
Cổ họng Chu Bắc nghẹn , xoa xoa đầu Hạ Hạ, : "Bố thể cần Hạ Hạ chứ." Anh xoa đầu Niên Niên: "Bố của các con là một hùng, ông bắt , tên đó xảo quyệt, cứ trốn mãi dám , cho nên bố của các con nhất thời về , đợi bắt , bố của các con sẽ về."
Niên Niên vùi mặt lòng Chu Bắc: "Con bố, hai bố con đều ."
Chu Bắc hôn lên trán Niên Niên: "Niên Niên, bố vẫn luôn ở đây."
Hạ Hạ giơ tay lau nước mắt, ngây thơ hỏi Chu Bắc: "Bố bắt sẽ về ạ?"
Chu Bắc xoa đầu Hạ Hạ, dịu dàng : ", ông bắt sẽ về."
"Chú lừa Hạ Hạ chứ?"
"Chú bao giờ lừa trẻ con."
Hạ Hạ giơ bàn tay nhỏ lên, vươn ngón út : "Chú và Hạ Hạ ngoéo tay, lừa Hạ Hạ là con cún."
Chu Bắc một cái, giơ tay ngoéo tay với Hạ Hạ: "Chú mà lừa Hạ Hạ, thì cho chú con cún cả đời ?"
Hạ Hạ phồng má: "Không ! Chú biến thành con cún, trai sẽ đau lòng."
Trong lòng Chu Bắc mềm nhũn, dùng sức ôm c.h.ặ.t hai đứa trẻ, vùi mặt vai hai đứa trẻ, trong kẽ mắt tràn một giọt nước mắt rơi xuống đất.
Anh thời thời khắc khắc ở bên cạnh Tú Tú và các con.
Thật sự .
Chu Bắc dặn dò Niên Niên: "Niên Niên, bố ở bên cạnh con, con lời , dẫn em gái lúc nào cũng theo , đừng dẫn em gái chạy lung tung ?"
Niên Niên ôm Chu Bắc buông tay: "Bố ?"
Chu Bắc thấp giọng : "Bố việc về , đợi qua mấy ngày nữa bố đến thăm các con ?"
Niên Niên để Chu Bắc .
Chu Bắc thể , sợ còn ở nữa, sẽ nhịn mà hối hận chuyện tái hôn với Tú Tú.
Anh hít sâu một , nén nỗi đau âm ỉ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, đầu về phía Tề Tuấn.
Tề Tuấn hiểu ý.
Anh bước tới, đón lấy Niên Niên và Hạ Hạ từ trong lòng Chu Bắc.
Chu Bắc dậy, bỏ một câu "chăm sóc cho họ" xoay dứt khoát rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-531.html.]
Tề Tuấn bóng lưng Chu Bắc đáp một câu: "Biết ."
Niên Niên gọi bố, Tề Tuấn nhẹ nhàng xoa đầu Niên Niên: "Niên Niên, lát nữa chú dẫn cháu chơi một trò chơi vui, chơi ?"
Niên Niên dựa lòng Tề Tuấn lời nào, Hạ Hạ ôm cổ Tề Tuấn, mếu máo hỏi: "Chơi trò gì ạ?"
Dáng vẻ đó suýt nữa chọc Tề Tuấn.
Người đàn ông thoáng qua cảm xúc sa sút của Niên Niên, : "Trò chơi bắt , ai bắt , chú Tề dẫn đó xe to."
Niên Niên ngẩng đầu Tề Tuấn, Hạ Hạ cũng Tề Tuấn.
Chu Bắc đến góc ngoặt phía xa, góc ngoặt Niên Niên trong lòng Tề Tuấn, cơ hàm c.ắ.n c.h.ặ.t, xoay , dựa tường, giơ tay che mắt, ở đó lâu.
Anh định về xưởng than trong vòng một ngày xử lý xong chuyện bên đó sẽ đến thành phố Vân Mẫn.
Anh ẩn nấp ở thành phố Vân Mẫn, âm thầm canh giữ bên ngoài đội vận tải, bảo vệ ba con cô, đợi qua thời gian căng thẳng mới rời .
Nơi ở của Khương Tú giải quyết, Tống Kiến Thành và Đặng Khiết Linh đều yên tâm.
Tần Ngữ tin Tú Tú và bọn trẻ sẽ ở chỗ Tề Tuấn, bà yên tâm, kéo Tề Tuấn sang một bên, lo lắng hỏi: "Tiểu Tuấn, con ? Những tên đặc vụ đó hạng , con thể bảo vệ ba con nó ? Con đừng cố đ.ấ.m ăn xôi đấy nhé."
Đuôi lông mày Tề Tuấn nhướng lên: "Con trai trong lòng là loại khoác như ?"
Tần Ngữ:...
"Mẹ đây là sợ con gánh nổi trọng trách ?"
Tề Tuấn dường như một cái, đáy mắt lạnh băng: "Mẹ và bố giống , vĩnh viễn cảm thấy con đáng tin cậy."
Tần Ngữ lập tức mất tiếng.
Bà chỉ là hiểu rõ con trai lắm, chỉ nó việc ở đội vận tải thành phố Vân Mẫn, là đại đội trưởng đội vận tải, ở trong quân đội chẳng qua học chút bản lĩnh phòng , những cái khác gì.
Cũng bà tìm hiểu, chủ yếu là hai cha con hợp , con trai quanh năm ở nhà, bà tìm hiểu cũng ngày ngày ở cùng con trai mới .
Tần Ngữ sợ con trai giận , cũng dám quá nhiều lời đả kích , chỉ : "Vậy con chú ý an , chuyện gì thì gọi điện thoại cho bố , đừng một cố chống đỡ."
Tề Tuấn: "Biết ."
Tề Thịnh Quốc thành phố Miên Châu một chuyến, bắt chuyến tàu hỏa lúc ba giờ rưỡi chiều nay, nên .
Trước khi , ông gọi Tề Tuấn .
Hai cha con gốc cây, khí lạnh lẽo.
Tề Thịnh Quốc con trai cao hơn nửa cái đầu, bao nhiêu năm nay đầu tiên dịu giọng chuyện với : "Tiểu Tuấn, chuyện gì đừng một gồng gánh, bố mày còn c.h.ế.t ."
Tề Tuấn ngước mắt Tề Thịnh Quốc, yết hầu chuyển động, tự nhiên dời tầm mắt: "Biết ."
Tề Thịnh Quốc gật đầu một cái, giơ tay vỗ vỗ vai Tề Tuấn, từ khi Tề Tuấn xử lý đám đặc vụ , Tề Thịnh Quốc mới ý thức , ông bao giờ thực sự nhận thức con trai , cũng từng nghiêm túc tìm hiểu nó.
Tề Tuấn cúi đầu, nghiêng mắt liếc bàn tay thô ráp vai, đàn ông mím môi mỏng gì.