Chỉ đành đợi đến ngày mai.
Tề Tuấn cụp mắt, ánh mắt lướt qua bàn chân Khương Tú đang buông thõng bên mép giường. Mu bàn chân trắng ngần, bàn chân lớn, ước chừng chỉ bằng bàn tay . Anh dời tầm mắt, bước đến cửa phòng, gập ngón tay gõ nhẹ lên cửa. Khương Tú thấy tiếng, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đầy vẻ ngông cuồng hoang dã của đàn ông.
"Đèn trong phòng tắt giúp em nhé."
Người đàn ông .
Khương Tú kéo chăn : "Vâng."
Tề Tuấn tắt đèn, bước gian ngoài, cửa phòng mở, cô thấy tiếng kéo ghế.
Gió bên ngoài vẫn rít gào, nhưng gian ngoài thêm Tề Tuấn, ba con còn sợ chút nào nữa.
Niên Niên và Hạ Hạ nữa, hai đứa sát Khương Tú ngủ.
Một lúc Hạ Hạ gọi một tiếng: "Chú Tề."
Giọng Tề Tuấn từ gian ngoài vọng : "Chú Tề đây."
Một lát , Niên Niên cũng gọi một tiếng: "Chú Tề."
Giọng Tề Tuấn vọng : "Chú Tề đây, các cháu an tâm ngủ ."
Niên Niên và Hạ Hạ hì hì.
Tề Tuấn thấy cửa sổ nhà bếp mở, dậy bếp đóng cửa sổ .
Gian trong gian ngoài đều tắt đèn, thị lực của đàn ông trong đêm hơn bình thường. Anh liếc cửa phòng đang mở, bước đến cửa sổ gian ngoài, hai tay lười biếng chống lên thắt lưng, ánh mắt đen thẳm lạnh lùng chằm chằm ngoài cửa sổ.
Có mấy khuôn mặt lạ luôn âm thầm theo dõi chị dâu và bọn trẻ.
Đám đó ít nhất theo dõi con cô mười ngày , nhưng vì mấy em Trương Hổ sắp xếp lảng vảng gần đó, đám đó luôn dám tiếp cận.
Lời của Lâm Duật Thừa luôn văng vẳng bên tai Tề Tuấn.
Đôi mắt đen của đàn ông nheo , đầu lưỡi dùng sức chống mạnh răng hàm.
Đám đó là ai?
Tại âm thầm theo dõi một phụ nữ trói gà c.h.ặ.t và những đứa trẻ?
Tề Tuấn là bọn buôn , bọn buôn dám lảng vảng ở khu vực .
Người đàn ông cụp mắt, trong đầu chợt lóe lên một bóng .
"Tề Tuấn."
Trong phòng truyền đến một giọng cực nhỏ.
Tai Tề Tuấn tê rần, tựa cửa sổ, về phía cửa phòng, trầm giọng đáp : "Anh đây."
Nghe thấy giọng Tề Tuấn, Khương Tú khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Giọng đàn ông truyền đến: "Đừng sợ, ở đây cả đêm."
Khương Tú: "Cảm ơn."
Tối nay Tề Tuấn trêu chọc cô, cô bây giờ nên tĩnh tâm nghỉ ngơi .
Có lẽ vì Tề Tuấn ở đây, Khương Tú hề lo lắng sẽ trèo tường , cô mơ màng ngủ . Giấc ngủ sâu, ngủ đến nửa đêm bỗng thấy một tiếng "cọt kẹt" dữ dội, giật tỉnh giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-516.html.]
Khương Tú bật dậy, bên ngoài truyền đến một giọng trầm thấp: "Đừng sợ, một cánh cửa sổ chắc chắn, ngày mai sẽ cố định ."
Là giọng của Tề Tuấn.
Cảm giác chằm chằm lưng mấy ngày nay sắp khiến cô sụp đổ , dẫn đến việc tối ngủ cũng như chim sợ cành cong.
Khương Tú dứt khoát ngủ nữa, cô mò mẫm trong bóng tối lách qua chân Hạ Hạ để mang giày. Người đàn ông thấy tiếng động, bật đèn gian ngoài lên, để Khương Tú thể rõ trong đêm. Khương Tú mang giày xong, khoác áo ngoài bước , thấy Tề Tuấn đang cửa sổ gian ngoài.
Tề Tuấn cúi đầu, Khương Tú đang xõa tóc.
Quen lâu như , đây là đầu tiên thấy dáng vẻ hoang mang lo sợ của cô vợ nhỏ.
Ngón tay đàn ông chống bên hông miết nhẹ thắt lưng, nhịn xuống xúc động bước tới ôm cô lòng.
Cô lúc đang trong trạng thái hoảng loạn bất an, mà , chỉ càng khiến cô sợ hãi thêm.
"Tề Tuấn, với một chuyện, thể giúp ?"
Khoảnh khắc Khương Tú gửi gắm hy vọng Tề Tuấn.
Cô nghĩ , nếu Tề Tuấn , cô sẽ tìm Chu Bắc, cho dù tiếp xúc với Chu Bắc thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ của cô, nhưng vì Niên Niên và Hạ Hạ, cô cũng đ.á.n.h cược một phen.
Tề Tuấn mắt Khương Tú, đáy mắt cô kìm nén ánh nước, bờ vai mỏng manh căng cứng thể thấy bằng mắt thường, vùng da cổ dán c.h.ặ.t yết hầu theo nhịp thở phập phồng, lộ gân cốt bên cổ và hõm xương quai xanh sâu hoắm.
Khương Tú khoảnh khắc quá yếu ớt, yếu ớt đến mức một tiếng sấm cũng thể dọa cô ngất xỉu.
Giọng Tề Tuấn dịu nhiều, : "Luôn âm thầm theo dõi em, em giúp em tìm những ."
Khương Tú kinh ngạc : "Sao ?"
Tề Tuấn: "Lúc về gặp Lâm Duật Thừa ở bên ngoài, cho ."
Khương Tú kinh ngạc mở to mắt.
Cô hỏi: "Anh ở bên ngoài?"
Tề Tuấn giải thích: "Cậu luôn ở bên ngoài theo dõi đám đó."
Tim Khương Tú bỗng đập thịch một cái.
Lâm Duật Thừa luôn ở bên ngoài theo dõi đám đó? Chẳng lẽ cũng phát hiện đám đó ?
Cô bỗng nhớ một chuyện.
Lần cô dắt bọn trẻ ngoài đến hợp tác xã cung tiêu vẫn cảm giác chằm chằm, cho đến khi gặp Lâm Duật Thừa, cảm giác kinh hãi chằm chằm đó biến mất. Chẳng lẽ hôm đó và cô tiện đường, mà là cố ý theo cô, đưa con cô về nhà?
Quả nhiên!
Quả nhiên cô cảm nhận sai!
Thật sự luôn âm thầm theo dõi cô!
Một cảm giác sợ hãi khủng khiếp lan tỏa từ lòng bàn chân đến tứ chi bách hài. Khương Tú bước tới nắm lấy cánh tay Tề Tuấn, ngửa mặt , giọng cô còn vẻ cố tỏ bình tĩnh như nãy nữa, run rẩy : "Tề Tuấn, giúp , giúp bắt những đó , hỏi xem bọn chúng rốt cuộc gì, bọn chúng là bọn buôn ? Có bắt Niên Niên và Hạ Hạ ? Bọn chúng rốt cuộc gì?! Tại cứ nhắm con buông?!"
Khương Tú năng lộn xộn, cơ thể run rẩy dữ dội hơn, những giọt nước mắt luôn cố kìm nén trong hốc mắt trào , lăn dài gò má trắng ngần.
Nỗi sợ hãi khi theo dõi, bóng đen mà bọn buôn từng gieo rắc trong lòng cô, tiếng của bọn trẻ, còn trận cuồng phong như ăn tươi nuốt sống đêm nay, những cảm xúc tiêu cực dồn nén trong lòng Khương Tú đồng loạt bùng nổ. Cô chút mất lý trí, sắc mặt càng thêm tái nhợt.