Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 510

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:41:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gia thế bối cảnh của Tề Tuấn cũng bày đó, nếu đặt ở thời đại mới, thì chuẩn xác là giới hào môn.

Tề Tuấn quỳ một gối xuống vuốt phẳng góc chăn cho Niên Niên: "Những việc từ nhỏ ."

Khương Tú hiểu rõ chuyện đây của Tề Tuấn, chỉ đàn ông : "Năm tuổi ông già nhà vứt quân đội tự sinh tự diệt, ở trong quân đội mười lăm năm, hai mươi tuổi mới rời khỏi đó."

Khương Tú ngờ Tề Tuấn cũng từng ở trong quân đội, hơn nữa chú Tề đưa đó từ khi còn nhỏ như .

Niên Niên bây giờ ba tuổi rưỡi, cũng chỉ nhỏ hơn Tề Tuấn lúc đó một tuổi rưỡi.

Người đàn ông trải xong chăn đệm dậy, thấy Khương Tú đang , bước đến mặt cô, hai tay chống lên đùi, cúi xuống cho tầm mắt ngang bằng với cô.

Anh nửa đùa nửa thật : "Nhìn ánh mắt của em, là xót ?"

Khương Tú:...

Khương Tú nghiêng đầu một cái: " xót anhmới lạ."

Tề Tuấn:...

Giường chiếu trải xong, Khương Tú bắt đầu sắp xếp quần áo, Tề Tuấn giúp cô lau bàn ghế.

Khương Tú lấy từng bộ quần áo bốn mùa xuân hạ thu đông gấp gọn gàng. Tề Tuấn bưng chậu đổ nước, lúc ngang qua cửa phòng, thấy mấy đống quần áo đó, nhướng mày: "Vợ nhỏ, em đây là dọn nhà qua đây triệt để luôn đấy ?"

Anh trêu chọc: "Sao? Định ở chỗ cả đời thật ?"

Khương Tú liếc đống quần áo bốn mùa, tìm một cái cớ: "Hôm qua thấy cái sân khá , nên tạm thời đổi chủ định, ở đây thêm vài tháng, đợi đến mùa đông trời lạnh mới dọn ."

Tề Tuấn cụp mắt, ánh mắt lướt qua cổ tay trái của Khương Tú.

Chiếc đồng hồ dây mảnh màu đỏ sẫm còn nữa, quần áo bốn mùa xuân hạ thu đông đều dọn qua đây.

Ở nhà họ Tống, cô vợ nhỏ xúi giục bọn trẻ ầm ĩ mặt chú Tống và dì Đặng đòi về thành phố Vân Mẫn, về bao lâu dọn khỏi khu gia thuộc, ngay cả chiếc đồng hồ Tống Tranh tặng cô cũng tháo .

Hàng chân mày của Tề Tuấn khẽ nhíu một cách khó nhận , đột ngột hỏi một câu: "Tống Tranh bắt nạt em ?"

"Hả?"

Khương Tú ngơ ngác Tề Tuấn: "Không mà."

Sao tự dưng kéo chủ đề sang chuyện ?

Tề Tuấn như đùa hỏi một câu: "Em giận Tống Tranh, giận đồng ý chuyện điều động đến thành phố Miên Châu, nên đang mẩy với ?"

Trong lòng Khương Tú thót lên một cái, nhận Tề Tuấn thể nghi ngờ .

Cô nên thế nào đây?

Nói ? chẳng cô sẽ trở thành vô lý gây sự, thông cảm cho Tống Tranh ?

Nói , cô còn cái cớ gì để qua mặt ?

chắc chắn, Tề Tuấn nghi ngờ cái cớ thuê cái sân nhỏ hiện tại của cô chỉ là một tấm bình phong để qua mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-510.html.]

dám cô dọn đến đây là để ly hôn với Tống Tranh, đó tiếp cận , và kết hôn với .

Khương Tú sợ chân xong, chân Tề Tuấn sẽ cô là một phụ nữ lăng nhăng.

Mặc dù, lúc còn là 'Thất ca' từng với cô vài lời vượt quá giới hạn, nhưng cô bao giờ dám coi là thật, bởi vì con luôn miệng tiện, hơn nữa quan hệ giữa nhà họ Tề và nhà họ Tống cực kỳ , Tề Tuấn thể thực sự xúi giục cô và Tống Tranh ly hôn cưới cô? Nếu Tề Tuấn dám , bậc trưởng bối của hai nhà Tống Tề ước chừng sẽ thành kẻ thù mất.

Trên mặt Khương Tú cố gắng duy trì sự bình tĩnh, nhưng trong lòng đang gào thét điên cuồng, não bộ hoạt động hết công suất để nghĩ cớ đối phó.

"Đều mà."

Sau đó cô mím môi, mang vẻ mặt khó xử : " dọn nhà là để tránh mặt Chu Bắc."

Khương Tú gật đầu một cái, khẳng định: " thích ở cùng trưởng bối, nên về thành phố Vân Mẫn. Vốn dĩ định tìm nhà, chỉ là hôm nay tình cờ gặp Lâm Văn Triều, sợ Lâm Văn Triều về cho Chu Bắc về, sợ Chu Bắc đến thăm Niên Niên. Trước khi Tống Tranh đặc biệt dặn dò , những ngày ở đây, bảo đừng gặp riêng Chu Bắc. đành dùng hạ sách đến tìm giúp thuê nhà, chỉ cần dọn ngoài thì Chu Bắc sẽ gặp , cũng thực hiện lời hứa với Tống Tranh, gặp mặt Chu Bắc."

Khương Tú năng lộn xộn, cả bài đều dùng Chu Bắc cớ.

Tề Tuấn nhướng mày lên.

Đây đúng là lời Tống Tranh thể .

Chỉ là ngờ cô vợ nhỏ lời như .

Người đàn ông như hỏi một câu: "Chẳng lẽ Tống Tranh dặn em, bảo em cũng tránh xa một chút ?"

Khương Tú:...

Nói , hơn nữa còn dặn dặn ngàn .

Cô thành thật gật đầu: "Nói ."

Tề Tuấn ngược vài phần tò mò: "Vậy em còn tìm ?"

Khương Tú: "Bởi vì rành thành phố Vân Mẫn, hơn nữa bố và chú Tề dặn quan tâm chăm sóc ba con nhiều hơn. bỏ qua đáng tin cậy mắt tìm mà tìm lạ, ngốc. Hơn nữa, và Chu Bắc đây dù cũng là vợ chồng, giữa chúng còn Niên Niên, nhưng giữa trong sạch, nên kiêng dè cả."

Khi Khương Tú thể tin cậy, đáy mắt đàn ông thấm đẫm ý .

khi thấy hai câu cuối cùng, ý nơi đáy mắt lập tức biến mất.

Khương Tú tiếp: "Còn nữa, dọn cả quần áo bốn mùa xuân hạ thu đông qua đây cũng là vì đặc biệt thích cái sân , lâu dài, đợi Tống Tranh về sẽ thuyết phục cùng sống ở đây."

Tề Tuấn:...

Tề Tuấn giơ hai ngón tay lắc lắc: "Đợi Tống Tranh về, tiền thuê nhà hai mươi tệ, miễn mặc cả."

Nói xong bưng chậu nước ngoài.

Khương Tú:...

Trong con hẻm lúc qua tấp nập, Trương Hổ từ đại đội vận tải về tìm Tề Tuấn. Về đến sân 23 thấy Trương Thải và Niên Niên, Hạ Hạ đang chơi trong sân, cửa nhà mở toang, từ cửa sổ thể thấy bên trong trống hoác, bóng dáng lão đại.

Trương Thải đầu thấy Trương Hổ về, : "Anh cả, về ."

 

 

Loading...