Khương Tú nịnh nọt: " đương nhiên là càng rẻ càng ."
Lông mày Tề Tuấn nhướng lên, nửa thật nửa giả đùa: "Chi bằng em mang theo con tái giá với , đồ của đều là của em."
Khương Tú: "Hả?!"
Cô kinh ngạc chớp chớp mắt, một lúc lâu gì.
Thật , cũng thể, điều đến lúc.
Chỉ là Khương Tú dám coi lời đùa của là thật, cô gái thích, thể hứng thú với phụ nữ tái giá hai còn hai đứa con như cô, e là đa phần vì nguyên nhân nhà họ Tống.
cô hy vọng câu của Tề Tuấn là thật, như khi cô ly hôn với Tống Tranh cũng cần phí hết tâm tư nghĩ cách gả cho Tề Tuấn nữa.
Tề Tuấn phản ứng kinh ngạc của Khương Tú, sợ dọa cô vợ nhỏ, chọc cuống lên thuê nữa thì xong.
Anh nhướng mày, dường như một cái: "Trêu em đấy."
Khương Tú:...
Cô ngay mà.
Tề Tuấn giơ hai ngón tay lắc lắc.
Khương Tú một nữa trừng to mắt.
Hai hào chắc chắn thể nào, căn nhà lớn thế thế , hai hào thì là hai mươi? Cái còn đắt hơn giá Tề Tuấn cho cô thuê nhà ở phố Phượng Vĩ lúc .
Khương Tú nuốt nước miếng, hai tay chắp để cằm, đáng thương : "Tề Tuấn, thể ít hơn chút nữa ?"
Giọng phụ nữ lanh lảnh, hai tay chắp vẻ mặt cố tỏ đáng thương .
Tề Tuấn trong nháy mắt đôi mắt điểm đầy ánh hút lấy, tiếng 'Tề Tuấn' gọi mềm mại, âm cuối kéo dài một chút, mà vành tai đàn ông đều leo lên sự tê dại.
Cô vợ nhỏ chỉ ngón tay chọc tê dại, giọng cũng thế.
Tề Tuấn ho khan một tiếng, đó lắc lắc một ngón tay, giọng trầm thấp nhiễm vài phần khàn khàn u tối: "Một tháng một đồng, thể ít hơn nữa."
Khương Tú:?
Khương Tú:!
Không chứ, ý lúc của thật sự là một tháng hai đồng ?!
Nhìn bộ dạng của cô, Tề Tuấn "chậc" một tiếng: "Thôi bỏ , nể tình mặt mũi nhà họ Tống và nhà họ Tề, căn nhà cho em ở miễn phí."
"Không cần!"
Khương Tú tít mắt, giơ hai ngón tay lắc lắc: "Một tháng cứ hai đồng."
Tề Tuấn:...
Người đàn ông hỏi: "Mấy ngày nay phòng ốc thông gió, chuyển nhà cần giúp ?"
Khương Tú lắc đầu: "Không cần, hôm đó gọi bạn giúp ."
Cô chỉ cảm thấy Tề Tuấn qua giúp đỡ chút lắm.
Dương Tiêu lão đại cho Khương Tú thuê căn nhà , một tháng chỉ thu hai đồng tiền thuê nhà, cằm suýt chút nữa rớt xuống đất.
Khu vực ngõ Hồng Thập vị trí tuy bằng ngõ phố Phượng Vĩ, nhưng ở thành phố Vân Mẫn cũng coi là địa đoạn , tiền thuê một tháng thế nào cũng ít hơn mười mấy đồng, lão đại mà chỉ thu của Khương Tú hai đồng tiền thuê, còn bù tiền dựng bàn dựng xích đu trong sân, mua tủ quần áo giường trong nhà.
Hít, Dương Tiêu tính toán sổ sách đều thấy đau thịt.
Anh nhịn hỏi Trương Hổ: "Anh Hổ, lão đại rốt cuộc mưu đồ gì? Chẳng lẽ là bác sĩ Tống nhờ như ?"
Trương Hổ giấu bí mật lão đại thích vợ bác sĩ Tống trong lòng, kín như bưng.
Anh nhún vai: "Chắc là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-507.html.]
Dương Tiêu: "Vậy thì còn , nếu là lão đại tự , thì lão đại thuần túy là điên ."
Trương Hổ:...
Thì đấy.
Điên đến mức thích cả vợ .
Nhà xem xong , Khương Tú cũng nên tính toán tìm cớ chuyển nhà.
Thứ bảy hôm nay, cô liên hệ hai nhà Trần Lệ Lệ và Lý Tĩnh đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm.
Trương Trạch hỏi: "Chị dâu, hôm nay là ngày gì ?"
Tần Chính cũng vài phần tò mò, Trần Lệ Lệ cũng Khương Tú.
Khương Tú một cái, : " mời ăn cơm, là với một tiếng, định tạm thời chuyển nhà."
Cô 'tạm thời', cũng là sợ chuyển nhà luôn lắm.
Vừa cô chuyển nhà, mấy đều kinh ngạc.
Lý Tĩnh: "Chị Khương, chị đang yên đang lành chuyển nhà? Chị định chuyển ?"
Trần Lệ Lệ nhíu mày: "Có họ Lương đối diện tìm chị gây phiền phức ?"
Khương Tú vội vàng giải thích: "Không , ai cũng tìm gây phiền phức, là tự chuyển nhà."
Cô : " chuyển xa, ngay cạnh nhà Đơn thẩm t.ử, hôm qua xem nhà , đặc biệt thích cái sân nhỏ đó, trong sân giàn nho, ghế , còn xích đu Niên Niên và Hạ Hạ thích chơi nhất." Cô tìm một cái cớ : " cũng ở lâu, đợi Tống Tranh về sẽ chuyển về."
Bốn mới yên tâm.
Khương Tú tiếp tục : "Mọi nếu nhớ , thể qua thăm , ở 24 ngõ Hồng Thập."
Lý Tĩnh Khương Tú, nỡ, cũng hiểu: "Chị Khương, chuyển ?"
Niên Niên và Hạ Hạ đồng thanh : "Không chịu, chúng con chuyển."
Mấy Lý Tĩnh hai em chúng.
Niên Niên : "Con ngày nào cũng chơi xích đu, con xây nhà nhỏ trong sân, ơi, con thích sân nhỏ, con ở nhà tầng."
Hạ Hạ cũng ôm lấy cánh tay Khương Tú: "Mẹ, Hạ Hạ chơi xích đu, ăn nho."
Khương Tú xoa đầu chúng: "Được, thành vấn đề."
Thật , những lời đều là cô dạy Niên Niên và Hạ Hạ , đề phòng khác khuyên ngăn cô, cô cớ , thể dùng lời trẻ con cớ.
Cô mời họ ăn cơm, còn một mục đích, nhờ họ giúp chuyển nhà, Khương Tú chuyện , Tần Chính gật đầu: "Không thành vấn đề."
Trương Trạch cũng : "Đây đều là chuyện nhỏ, đợi hôm đó chúng đến nhà chị tập hợp."
Khương Tú : "Cảm ơn."
Khương Tú mấy ngày nay ngoài mấy, cơ bản đều ở nhà.
Mỗi khi qua một ngày, cô gạch bỏ một ngày lịch.
Mãi đến ngày mùng 6 tháng 6, Khương Tú mới ý thức , thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đến ngày khi Tống Tranh c.h.ế.t trong cốt truyện gốc .
Cũng bên phía Tống Tranh thế nào ?
Anh ở khu vực chiến dịch vẫn chứ?
Khương Tú dám nghĩ Tống Tranh khi cô đưa con về, đưa con chuyển , sẽ thế nào.