Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 505

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:41:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không , ngõ phố Phượng Vĩ quá gần bệnh viện quân khu.

Đợi cô kết thúc cốt truyện với Tống Tranh, cách xa và bệnh viện quân khu, tránh tiếp xúc nhiều ảnh hưởng đến tiến độ nhiệm vụ.

Khương Tú hỏi: "Còn vị trí nào khác ?"

Tề Tuấn gắp chút thức ăn cho Niên Niên, ngước mắt cô: "Ngõ Hồng Thập thế nào?"

Ngõ Hồng Thập cách xa bệnh viện quân khu, nhưng gần đại đội vận tải.

Mắt Khương Tú cong lên: "Được!"

Tề Tuấn nheo mắt cô: "Tại em bỏ căn nhà ở phố Phượng Vĩ thuê? Vị trí ở đó , gần bệnh viện quân khu và khu gia thuộc, địa đoạn hiếm ."

Khương Tú lập tức nghĩ đến ba năm lúc Tống Tranh bế cô rời khỏi căn sân nhỏ đó , ở đó ổ rắn hoặc ổ chuột.

Toàn cô nổi một tầng da gà, dùng cái cớ: "Anh quên chuyện lúc với ? Tống Tranh bảo căn nhà đó của sạch sẽ, bên trong ổ rắn hoặc ổ chuột, mới thèm ở!"

Tề Tuấn:...

Người đàn ông : "Em từng nghĩ là lừa em ?"

Khương Tú bây giờ so đo chuyện Tống Tranh lừa cô , đối với cô đều qua .

cái là cái cớ để cô thuê ngõ phố Phượng Vĩ.

Khương Tú tiếp tục lắc đầu: " tin , sẽ lừa , căn nhà đó của đ.á.n.h c.h.ế.t cũng thuê, sợ buổi tối ngủ rắn và chuột sẽ bò c.ắ.n và con."

Tề Tuấn "chậc" một tiếng.

Cái tên ch.ó má đó rốt cuộc cho cô vợ nhỏ uống t.h.u.ố.c mê gì, tùy tiện vài câu dối dọa .

Khương Tú híp mắt : "Vậy lát nữa ăn cơm xong chúng xem nhà nhé?"

Tề Tuấn: "Em gấp lắm ?"

Có thể gấp , chỉ còn mười ngày thôi.

cô vẫn biểu hiện một bộ dạng vội vàng: "Cũng gấp lắm, chỉ cần thể chuyển ngày mùng 7 là ."

Người đàn ông ngược hứng thú: "Tại là ngày mùng 7?"

Khương Tú nghiêng về phía Tề Tuấn, trong tiếng ồn ào huyên náo nhỏ: " xem hoàng lịch , ngày mùng 7 là ngày để chuyển nhà."

Tề Tuấn:...

Anh : "Chiều nay việc, mười một giờ sáng mai, đợi em ở giao lộ khu gia thuộc, đưa em qua đó."

Khương Tú quả quyết gật đầu: "Được!"

Tề Tuấn Khương Tú đang cúi đầu ăn cơm, đồng t.ử sâu thêm vài phần.

Anh cô vợ nhỏ thật.

thích sân nhỏ chỉ là một cái cớ lấp l.i.ế.m mà thôi.

Tề Tuấn tại Khương Tú đang yên đang lành chuyển khỏi khu gia thuộc, nhưng nếu cô chuyển, liền thuận theo ý cô.

Ăn cơm xong Tề Tuấn đưa Khương Tú bọn họ đến gần khu gia thuộc bệnh viện quân khu.

Khương Tú đưa Niên Niên và Hạ Hạ về nhà, dỗ hai đứa trẻ ngủ trưa xong mới gọi hệ thống .

Hệ thống: "Ký chủ, chuyện gì?"

Khương Tú: "Lâm Duật Thừa bây giờ theo Tề Tuấn, nếu gả cho Tề Tuấn, khó tránh khỏi sẽ tiếp xúc với ."

Cô buồn rầu hỏi: "Chuyện ?"

Giọng máy móc của hệ thống lạnh lùng vô tình: "Sau khi gả cho Tề Tuấn, nghĩ cách ép Lâm Duật Thừa , Lâm Duật Thừa về phía Nam, ký chủ sẽ thể về phía Nam theo cốt truyện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-505.html.]

Ép Lâm Duật Thừa ?

Ép thế nào?

Khương Tú đau đầu, nhất thời chủ ý.

Cô cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Nếu ép Lâm Duật Thừa thì ?"

Hệ thống: "Nhiệm vụ thất bại, sự vất vả mấy năm nay của ký chủ chỉ uổng phí, cũng phần thưởng nhiệm vụ."

Khương Tú:!

Không !

Tuyệt đối !

Cô vất vả một đường tới đây, chính là vì thuận lợi thành nhiệm vụ, nhận phần thưởng.

Có thể một cơ thể khỏe mạnh và một khoản tiền hậu hĩnh.

Đây là mục tiêu như một của cô, cũng là quyết tâm cô bắt buộc thành nhiệm vụ.

Khương Tú nghiến răng: "Đợi gả cho Tề Tuấn, sẽ nghĩ cách ép ."

Đến tối trời đổ mưa, tiếng mưa rả rích đập cửa sổ, Khương Tú cửa sổ, màn mưa đen kịt ngoài cửa sổ đến xuất thần, trận mưa rơi đến nửa đêm mới tạnh, sáng sớm hôm , việc đầu tiên Khương Tú khi ngủ dậy là gạch bỏ con lịch.

Còn chín ngày.

Trương Thải vẫn đến đưa bữa sáng như thường lệ.

Ăn sáng xong Lý Tĩnh dẫn Phi Phi qua một chuyến, Phi Phi đòi chơi với Hạ Hạ, Niên Niên cũng gia nhập đó, Khương Tú và Lý Tĩnh trò chuyện việc nhà ở gian ngoài.

thời gian sắp đến mười một giờ , với Lý Tĩnh: " việc ngoài một chuyến."

Lý Tĩnh bế Phi Phi lên: "Là việc gấp ? Có cần giúp ?"

Khương Tú : "Không , gặp một bạn chút chuyện."

Khương Tú tạm biệt Lý Tĩnh, dẫn Niên Niên và Hạ Hạ ngoài, một lớn hai nhỏ rẽ qua khúc cua đến giao lộ liền thấy một tiếng vỗ tay vang dội.

Khương Tú ngẩng đầu sang, Tề Tuấn ở giao lộ, đàn ông mặc áo ngắn tay màu đen và quần dài màu xanh quân đội, chân giày da, khuôn mặt tuấn tú trương dương dã tính đeo kính râm màu đen, vỗ tay một cái, tiếng vang dội truyền đến nữa.

"Chú Tề!"

"Chú Tề!"

Niên Niên và Hạ Hạ buông tay Khương Tú chạy tới.

Khóe môi Tề Tuấn nhếch lên, xổm xuống dang rộng cánh tay đón lấy hai đứa nhỏ đang nhào tới.

Khương Tú Tề Tuấn giờ khắc , trái tim kìm đập điên cuồng mấy cái.

Không rung động.

Chỉ là Tề Tuấn giờ khắc thu hút một chút, sức hút nam tính bùng nổ đàn ông quá mạnh.

Khương Tú chạy chậm tới: "Chúng thôi."

Tề Tuấn "ừ" một tiếng, tầm mắt kính râm chút kiêng dè rơi Khương Tú.

Khương Tú hôm nay mặc áo sơ mi trắng chiết eo và quần bo gấu màu vàng đất, tóc buộc đuôi ngựa cao cao, lúc đường, mái tóc đen dài đung đưa trái phía , càng tôn lên vòng eo thon thả của cô.

Tối qua mưa một trận, vài chỗ bùn lầy.

Khương Tú khá chậm, Tề Tuấn bế hai đứa trẻ, theo nhịp bước của Khương Tú.

Lúc rẽ sang giao lộ bên ngõ Hồng Thập, phía một vũng nước lớn, bước qua , qua chắc chắn sẽ ướt giày.

 

 

Loading...