Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 495

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:40:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lông mày Tề Tuấn nhướng lên: "Chậc, đang bôi t.h.u.ố.c mắt cho đấy ?"

Tống Tranh: " đùa với !"

Nếu nhân viên tổng đài đang , Tống Tranh mắng cảnh cáo một trận.

Anh day day gân xanh trán: "Đừng Tú Tú khó xử."

Tề Tuấn rũ mắt xuống, giọng hiếm khi nghiêm túc: "Cậu ở bên đó chú ý một chút, đạn lạc mắt , nếu thật sự sợ gì, cứ lành lặn mà trở về."

Lông mày Tống Tranh nhíu c.h.ặ.t.

Anh Tề Tuấn thể ở chỗ bố lâu, chỉ là để Tề Tuấn và Tú Tú ở chung một chỗ quá nhiều, dù chỉ một giây cũng .

Tống Tranh: "Đưa điện thoại cho Tú Tú."

Tề Tuấn đưa điện thoại cho Khương Tú, Khương Tú nhận lấy điện thoại, liền Tống Tranh : "Tú Tú, ngoan ngoãn ở chỗ bố đợi về, ?"

Khương Tú vài phần căng thẳng trong giọng điệu bình tĩnh của đàn ông.

Tống Tranh gì với Tề Tuấn, nhưng để Tống Tranh yên tâm, thể an tâm nhiệm vụ ở bên , cô tiếp tục cho uống t.h.u.ố.c an thần: "Vâng, em và con đợi về." Nghĩ đến câu đạn lạc mắt mà Tề Tuấn , Khương Tú chút sợ hãi, bổ sung: "Anh nhất định bảo vệ bản , nhất định bình an trở về."

Trong lòng Tống Tranh dâng lên sự ấm áp dày đặc, xua tan cảm giác căng thẳng trong cơ thể, : "Được. Tú Tú, báo bình an với bố ."

Khương Tú: "Vâng."

Niên Niên và Hạ Hạ cũng chuyện với Tống Tranh, ba bố con trò chuyện vài câu cúp điện thoại.

Bốn rời khỏi phòng bảo vệ, Niên Niên còn đòi Tề Tuấn công kênh thằng bé.

Tề Tuấn công kênh Niên Niên lên vai, bế Hạ Hạ lên.

Khương Tú đầu Tề Tuấn cúi đầu, đó , cúi đầu, lặp mấy , Tề Tuấn "chậc" một tiếng, cúi đầu cô: "Em dùng đầu giã tỏi đấy ?"

Khương Tú:...

Mồm miệng thật đáng ghét, cô đ.á.n.h .

Thật cô chỉ hỏi Tề Tuấn bao giờ thì về.

Về đến nhà Tống Kiến Thành và Đặng Khiết Linh hỏi Khương Tú Tống Tranh đến nơi , gì.

Khương Tú: "Đến ạ, bảo con mặt báo bình an với bố ."

Tống Kiến Thành và Đặng Khiết Linh rộ lên, Tống Kiến Thành : "Tốt , đến nơi là ."

Đặng Khiết Linh: "Được , đông đủ , đều ăn cơm ."

Khương Tú cầm đũa ăn mấy miếng, đó gắp cho Niên Niên một miếng thịt, lúc Niên Niên ngẩng đầu thấy lặng lẽ nháy mắt với , cái đầu nhỏ của Niên Niên bỗng chốc hiểu , ngẩn một lúc lâu mới nhớ tới chuyện dặn dò và em gái lúc trưa, đầu, bàn tay nhỏ kéo áo Hạ Hạ, : "Hạ Hạ, em nhớ Kim Bảo Nhi và em Phi Phi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-495.html.]

Hạ Hạ bỗng chốc nhớ tới chuyện dặn lúc trưa, đôi mắt to xinh sáng lấp lánh: "Nhớ ạ!"

Sau đó từ ghế trèo xuống chạy lòng Khương Tú nũng: "Mẹ, con về nhà, con chơi với Kim Bảo Nhi và bọn họ. Con về nhà con về nhà."

Niên Niên cũng từ ghế nhảy xuống chui lòng Khương Tú: "Mẹ, con cũng chơi với Kim Bảo Nhi, ở bên chẳng bạn nhỏ nào chơi với Niên Niên cả, Niên Niên về nhà."

Hai đứa nhỏ bỗng nhiên ầm ĩ như , khiến Tống Kiến Thành và Đặng Khiết Linh trở tay kịp.

Khương Tú khó xử Tống Kiến Thành và Đặng Khiết Linh, cô dỗ dành Niên Niên Hạ Hạ, nhưng vô dụng.

Tề Tuấn nhấc mí mắt hai đứa nhỏ, Khương Tú đang cúi đầu dỗ con, rũ mắt xuống, che sự hứng thú nồng đậm đáy mắt.

Tống Kiến Thành và Đặng Khiết Linh dỗ hai đứa trẻ một lúc lâu, Tề Thịnh Quốc và Tần Ngữ cũng trận , bốn già cứ thế mà dỗ hai đứa nhỏ, khăng khăng đòi về nhà tìm trai em gái chơi.

Niên Niên và Hạ Hạ cứ giữ cảm xúc như đến tận ngày hôm , ai cũng chịu nhả .

Cho dù Đặng Khiết Linh dẫn Niên Niên và Hạ Hạ tìm các bạn nhỏ khác ở khu gia thuộc chơi cũng vô dụng, hai đứa nữa, cơm cũng chịu ăn t.ử tế, chỉ về nhà chơi với Kim Bảo Nhi và em Phi Phi.

Chuyện khiến Tống Kiến Thành và Đặng Khiết Linh đau đầu c.h.ế.t.

Mãi đến tối ngày hôm , Khương Tú chủ động tìm Đặng Khiết Linh và Tống Kiến Thành.

Hai bên mép giường, vội đến mức gãi đầu.

Khương Tú cũng ngại lừa dối hai già, cũng họ nhớ Niên Niên và Hạ Hạ, ở cùng chúng nhiều hơn, nhưng cô nhiệm vụ, cô bắt buộc , nhiệm vụ của cô sẽ thất bại, vất vả mấy năm nay đều uổng phí.

Khương Tú cân nhắc mở lời: "Bố, , Niên Niên và Hạ Hạ cứ tiếp tục thế cũng cách, hôm nay con suy nghĩ , định đưa chúng về thành phố Vân Mẫn, con Tống Tranh bảo con và các con ở đây là để bố giúp đỡ con cùng trông con, để con nhẹ nhàng hơn chút, cũng sự quan tâm lẫn ."

một cái, tiếp: " con mệt, Niên Niên và Hạ Hạ đều lớn , một con cũng trông , các chị dâu bên khu gia thuộc cũng thể giúp đỡ lẫn , hơn nữa con và xưởng may của xưởng dệt ký hợp đồng, cứ cách một thời gian vẽ bản mẫu quần áo cho xưởng may, mắt thấy thời gian vẽ bản mẫu cũng sắp đến , con cũng về."

Khương Tú như , Tống Kiến Thành là bố chồng cũng tiện gì.

Đặng Khiết Linh : "Hay là cùng con, cùng con trông cháu."

Khương Tú : "Mẹ, cần , cứ ở đây với bố con, một con trông con mà, đều con chăm cha bằng bà chăm ông, thể vì giúp chúng con trông trẻ mà để hai ông bà già các tách , như trong lòng con cũng dễ chịu."

Đặng Khiết Linh còn , lời của Tống Kiến Thành ngăn .

Ông gật đầu: "Được , nếu con quyết định , chúng đều tùy con, con định bao giờ ?"

Khương Tú nghĩ một chút: "Ngày ạ."

Tống Kiến Thành: "Được."

Khương Tú và hai ông bà trò chuyện vài câu mới dậy ngoài.

Đặng Khiết Linh nỡ xa Niên Niên và Hạ Hạ, còn khuyên Khương Tú và hai đứa trẻ, Tống Kiến Thành kéo .

 

 

Loading...