Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 455

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:39:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xung quanh tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức chỉ thấy tiếng ve sầu.

Và cả tiếng hít thở nhè nhẹ của bên cạnh.

Chu Bắc liếc Khương Tú đang bứt lá cỏ, cô cúi đầu, để lộ một đoạn gáy trắng ngần, mái tóc vắt n.g.ự.c bay bay trong gió.

"Tú Tú."

Anh gọi cô.

Khương Tú cố nhịn ngẩng đầu Chu Bắc, cô bứt một chiếc lá ném xuống: "Dạ?"

Chu Bắc: "Nhà ở đại đội sản xuất xây , khôi phục thành cái sân như ."

Lông mi Khương Tú chớp chớp: "Vâng."

Chu Bắc: "Nhà ở xưởng than cũng quét vôi , đồ đạc trong phòng ủ rượu đều giữ nguyên, nếu hôm nào em ủ rượu, sẽ mang những thứ đó đến cho em, lên núi hái cho em ít hoa bia."

Khương Tú vẫn luôn cúi đầu: "Những thứ đó xem xử lý , em ủ nữa ."

Chu Bắc: "Cứ để đó , đối với cũng là một kỷ niệm."

Khương Tú bứt đứt ngọn cỏ trong tay, tiếp lời Chu Bắc nữa.

Sau khi Niên Niên ngủ dậy, hai chơi cùng Niên Niên một lúc, dẫn Niên Niên chơi một lát, mãi đến bảy giờ tối ăn tối xong Chu Bắc mới đưa Khương Tú và Niên Niên đến nhà khách Hồng Tinh.

Cửa nhà khách khép hờ, chỉ để một khe hở.

Niên Niên bên mép giường, trong tay cầm một chùm nho nhỏ rửa sạch, Chu Bắc rửa chút đào đưa cho Khương Tú: "Ăn chút đồ ."

Khương Tú nhận lấy đào, ăn hai quả, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

Chu Bắc là Tống Tranh đến, canh giờ chuẩn, đúng tám giờ.

Đáy mắt Chu Bắc giấu sự lưu luyến đậm đặc: "Vào ."

Tống Tranh đẩy cửa bước , thấy Khương Tú đang bên mép giường ăn đào, giữa cô và Chu Bắc là Niên Niên. Niên Niên đầu thấy Tống Tranh, giật một quả nho chạy tới giơ tay nhỏ lên cao: "Ba ăn."

Tống Tranh cúi bế Niên Niên lên, há miệng c.ắ.n quả nho Niên Niên đưa tới.

Khương Tú cũng thức thời dậy bước đến bên cạnh Tống Tranh, Tống Tranh nắm lấy tay Khương Tú, cúi đầu hỏi cô: "Bụng thấy khó chịu ?"

Khương Tú lắc đầu: "Không ạ, ."

Lúc cô mới sang Chu Bắc, chạm sự lưu luyến đậm đặc nơi đáy mắt đàn ông, vội vàng dời tầm mắt.

Chu Bắc đưa một túi hoa quả cho Tống Tranh: "Mang về cho... Niên Niên và Tú Tú ăn."

Tống Tranh đưa tay nhận lấy: "Được."

Anh chuyển túi hoa quả sang tay đang bế Niên Niên, tay nắm lấy tay Khương Tú: "Chúng về đây."

Chu Bắc: "Ừ."

Đây là cuộc đối thoại hòa bình hiếm hoi của hai trong thời gian gần đây.

Chu Bắc trong phòng, bọn họ khỏi hành lang nhà khách. Anh đóng cửa bước đến xuống mép giường, lưng đàn ông cong xuống, khuỷu tay chống lên đầu gối, hai tay ôm mặt, gân xanh cổ giật mạnh, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng run rẩy dữ dội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-455.html.]

Tám giờ tối, đường nhiều qua , một nhà ba về phía khu gia thuộc.

Tống Tranh: "Mệt ?"

Khương Tú: "Không mệt."

Tống Tranh cụp mắt, tầm mắt lướt qua chiếc đồng hồ cổ tay Khương Tú.

"Hôm nay chơi?"

Khương Tú: "Đến hồ Lô Vĩ ngoại ô thành phố Vân Mẫn chèo thuyền, còn đến công viên nhỏ quanh khu vực trung tâm thành phố chơi xích đu cùng Niên Niên một lát."

Tống Tranh hỏi Chu Bắc ôm cô , chạm , hỏi, cũng dám hỏi.

Bởi vì , chắc chắn Chu Bắc ôm Tú Tú.

Về đến nhà bao lâu Niên Niên ngáp ngắn ngáp dài buồn ngủ, Tống Tranh dỗ Niên Niên ngủ, giãn gân cốt cho Khương Tú.

Khương Tú đang định giường đ.á.n.h một giấc thật ngon, Tống Tranh đêm nay cũng , ôm cô hôn ngừng, từ đầu đến chân, thở để . Khi môi đàn ông chạm huyệt vị nhạy cảm của cô, cô ngứa ngáy rụt , Tống Tranh dùng tay nắn nắn huyệt vị chân Khương Tú, Khương Tú nhịn cứ hừ hừ.

Rõ ràng Tống Tranh hành động tiến thêm một bước nào, Khương Tú mềm nhũn thành một vũng nước.

Đêm nay Khương Tú hành hạ nhẹ, đàn ông động tác lớn, nhưng kéo dài liên tục.

Lúc cô mệt mỏi mơ màng, bên tai truyền đến giọng trầm thấp khàn khàn của Tống Tranh: "Tú Tú, là ai?"

Khương Tú lầm bầm trong vô thức: "Tống Tranh."

Tống Tranh bắt cô gọi tên mười mấy mới chịu thôi.

Lúc Khương Tú thức dậy ngày hôm , gì bất ngờ, hề cảm thấy mệt mỏi.

Khoảng thời gian Lý Tĩnh gần như ngày nào cũng đến tìm Khương Tú, Khương Tú vẽ xong bản vẽ kiểu dáng quần áo giao cho Tô Phương. Cô việc gì thì cùng Niên Niên ở trong văn phòng với Tống Tranh, Lý Tĩnh và Uông Nguyệt Nguyệt thường xuyên đến văn phòng tìm cô.

Đến tháng chín, tầng ba bệnh viện truyền một tin tức, Uông Nguyệt Nguyệt cũng t.h.a.i .

Thoắt cái đến ngày hai mươi mốt tháng hai, thời gian bước sang năm 1976, là năm thứ tư Khương Tú đến thế giới .

Hôm nay cũng là sinh nhật hai tuổi của Niên Niên.

Bụng Khương Tú gần tám tháng, bây giờ đều cần đỡ eo. Tống Tranh lúc nào cũng ở bên cạnh chăm sóc cô và Niên Niên. Ngày sinh nhật Niên Niên, Chu Bắc đến, mang cho Niên Niên nhiều đồ. Khương Tú đang trong phòng, thấy tiếng Tống Tranh mở cửa, cũng thấy tiếng Tống Tranh và Chu Bắc chuyện.

Khương Tú liếc ngoài cửa sổ, trời âm u, trông vẻ như sắp một trận tuyết lớn nữa.

Niên Niên vốn đang sấp giường chơi với Khương Tú, thấy giọng Chu Bắc, vèo một cái bò từ giường xuống, chạy ngoài thấy Chu Bắc, liền bước đôi chân ngắn ngủn kích động chạy tới.

"Ba đến , Niên Niên nhớ ba."

Chu Bắc xổm xuống đón lấy Niên Niên đang nhào tới, hôn lên mặt bé một cái: "Niên Niên ngoan ?"

Cái đầu nhỏ của Niên Niên gật liên tục: "Niên Niên ngoan lắm."

Bây giờ Niên Niên chuyện rõ ràng hơn nhiều, nhưng những câu dài vẫn .

Tống Tranh nhường gian cho Chu Bắc và Niên Niên, phòng.

 

 

Loading...