Cái miệng nhỏ của Niên Niên mếu máo, .
Chu Bắc xoa đầu Niên Niên: "Niên Niên lời , đợi ba chèo thuyền đến chỗ đầm hoa sen, ba bế con chạm nước ?"
Lúc Niên Niên mới hết tủi , mở to đôi mắt tròn xoe Chu Bắc chèo thuyền.
Thuyền chèo đến chỗ đầm hoa sen, Khương Tú thấy một vùng lá sen xanh mướt, đưa tay chạm lá sen. Chu Bắc đặt mái chèo xuống, bế Niên Niên từ trong lòng Khương Tú , để bé bắt lấy lá sen, còn hái cho Khương Tú một chiếc lá sen: "Cầm lấy che nắng."
Khương Tú mỉm : "Cảm ơn."
Chu Bắc nụ mặt Khương Tú cho ch.ói mắt. Anh bế Niên Niên, xổm bên mạn thuyền hạ Niên Niên xuống một chút để bé thể chạm nước. Niên Niên kích động đập nước, khanh khách ngừng, vui vẻ gọi ba liên tục.
Khương Tú xoay , vớt nước hắt lên lá sen, những giọt nước đọng lá tròn xoe lăn xuống, vô cùng thú vị.
Chu Bắc để Niên Niên nghịch nước một lát, chèo thuyền sang bờ bên , hái hai đài sen bóc cho Khương Tú và Niên Niên. Khương Tú bao giờ trải nghiệm chèo thuyền chơi đùa bên đầm sen, càng từng trải nghiệm hái hạt sen ăn ngay tại chỗ. Cô nhịn ghé sát , Chu Bắc thành thạo bóc hạt sen, hỏi: "Cái đắng ?"
Chu Bắc ngước mắt Khương Tú đang ở gần , đáy mắt ánh lên vài phần ý : "Hai đài đắng, em nếm thử xem."
Anh xòe tay đưa tới, trong lòng bàn tay là nhiều hạt sen.
Khương Tú nhón một hạt c.ắ.n miệng, ngay đó mắt sáng lên: "Thật sự đắng!"
"Niên Niên ăn, a a, Niên Niên ăn." Niên Niên cũng sốt ruột cào cào tay Chu Bắc, Chu Bắc : "Sao thể thiếu Niên Niên của chúng ."
Anh đút một hạt miệng Niên Niên, Niên Niên ngẩng cái đầu nhỏ lên, híp mắt nhe răng hì hì Chu Bắc, đến mức trong lòng Chu Bắc ấm áp hẳn lên.
Niên Niên cũng bóc hạt sen, Chu Bắc đưa cho bé một đài, Niên Niên bóc chơi. Cậu bé còn dùng lá sen múc nước chơi, Chu Bắc hái cho bé một chiếc lá sen, bế bé chơi bên mạn thuyền một lúc. Niên Niên chơi vô cùng kích động, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng b.ắ.n ít nước, Chu Bắc bế bé lòng, vén vạt áo lên lau sạch nước mặt Niên Niên.
Lúc Chu Bắc vén vạt áo lên, Khương Tú thấy bên eo trái của đàn ông một vết sẹo hình tam giác xuyên thấu. Vết sẹo đó mà giật , khiến sống lưng Khương Tú toát một lớp mồ hôi lạnh.
Lúc cô và Chu Bắc kết hôn vẫn , vết sẹo là vài tháng để ở biên giới.
Vết sẹo đó giống như vết thương bắp chân Chu Bắc, dữ tợn đáng sợ, nhưng khiến tim Khương Tú thắt .
Vết thương sâu như , chắc chắn đau.
Trên ngoài vết thương , còn vết thương nào khác ?
Khương Tú bỗng chốc mất tâm trạng vui chơi, cô liếc thời gian, mười hai giờ .
"Chúng thôi, em đói ."
Khương Tú .
Chu Bắc: "Được."
Anh đặt Niên Niên lòng Khương Tú: "Hai con vững nhé, chèo thuyền."
Khương Tú: "Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-454.html.]
Khương Tú phía , Chu Bắc chèo thuyền phía . Anh luôn chú ý đến Tú Tú và Niên Niên, phòng ngừa Niên Niên cử động mạnh rơi xuống nước. Thuyền cập bờ, Chu Bắc bế Niên Niên , lúc Khương Tú dậy, ôm lấy eo Khương Tú.
Khương Tú thậm chí còn kịp phản ứng, chỉ cảm thấy nhẹ bẫng, Chu Bắc bế lên bờ.
Bàn tay đàn ông chạm rời ngay, hề lưu luyến: "Đi thôi, chúng ăn trưa."
Khương Tú: "Vâng."
Cô bên cạnh Chu Bắc, hai cái bóng một dài một ngắn mặt đất, mãi cho đến khi sắp đến cửa tiệm cơm quốc doanh, Khương Tú mới lên tiếng: "Những vết thương đó, bây giờ còn đau ?"
Bước chân Chu Bắc bỗng khựng , đầu Khương Tú.
Khương Tú chạm ánh mắt của Chu Bắc, cô dời tầm mắt sang chỗ khác: "Vừa nãy lúc lau nước mặt Niên Niên, em thấy vết thương eo ." Cô Chu Bắc: "Còn đau ?"
Hốc mắt Chu Bắc cay xè, nhịp thở cũng nhanh hơn một chút.
Từ lúc từ biên giới trở về, ai hỏi vết thương đau , cho dù về đến xưởng than, cũng ai hỏi một câu đau , chỉ Tú Tú hỏi , những vết thương đó đau .
Yết hầu Chu Bắc trượt lên trượt xuống vài cái, cụp mắt xuống che sự đỏ hoe nơi đáy mắt.
Anh một tiếng: "Không đau nữa."
Khương Tú dám quá nhiều lời quan tâm Chu Bắc, cũng dám hành động vượt quá giới hạn. Cô gây cho Chu Bắc bất kỳ hiểu lầm nào rằng cô tình cảm với , cô chỉ giữ cách với Chu Bắc, hơn nữa là cách an ảnh hưởng đến việc cô nhiệm vụ.
Tiệm cơm quốc doanh mà cô và Chu Bắc đến ở rìa khu vực trung tâm thành phố, bên nhiều .
Chu Bắc gọi vài món, đều là những món Khương Tú thích ăn.
Chu Bắc mua hai chai nước ngọt Bắc Băng Dương, mở nắp cho Khương Tú đặt bên tay cô: "Là nhiệt độ thường, lạnh ."
Khương Tú: "Cảm ơn."
Chu Bắc bế Niên Niên, đút cơm cho Niên Niên. Ánh mắt đàn ông luôn vô thức về phía dấu hôn che giấu dây đồng hồ cổ tay Khương Tú, cụp mắt xuống, thức ăn trong miệng nhạt nhẽo như nhai sáp.
"Ba, ăn."
Niên Niên dùng thìa múc một thìa trứng hấp đưa đến bên miệng Chu Bắc, Chu Bắc dùng bát hứng lấy: "Ba ăn."
Anh Khương Tú, lời nghẹn trong cổ họng cuối cùng cũng hỏi : "Lần em ốm nghén nặng ?"
Khương Tú: "Giống như lúc m.a.n.g t.h.a.i Niên Niên, phản ứng gì."
Chu Bắc: "Lúc đến mang theo chút nho và đào núi, tối về để..." khựng : "Để Tống Tranh mang về."
Khương Tú: "Vâng."
Hai ăn cơm xong, Chu Bắc đưa Khương Tú đến công viên gần đó, đưa hai con xích đu. Cứ đến hai giờ chiều là Niên Niên ngủ, hai ghế đá trong công viên, Chu Bắc bế Niên Niên, ngắm những tán cây cành lá xum xuê.