Tống Tranh: "Dẫn Niên Niên chạy bộ một lát."
Khương Tú:...
Đứa trẻ một tuổi năm tháng, chạy bộ cái nỗi gì?
Tống Tranh dẫn Niên Niên đến nhà tắm tầng hai. Lúc hai cha con tắm xong trở về, Khương Tú trong chăn sắp ngủ , Niên Niên hôm nay cũng chơi mệt lử, Tống Tranh đặt bé nôi bắt đầu ngáy khò khò. Tống Tranh lau khô tóc, lật chăn mỏng mùa hè xuống cạnh Khương Tú, vươn tay ôm lòng.
Tống Tranh tắm xong, vẫn còn mang theo ẩm mát lạnh.
Anh cởi trần, Khương Tú liếc mắt xuống là thấy vòng eo săn chắc và cơ n.g.ự.c của đàn ông.
Cô nhắm mắt , áp mặt cơ n.g.ự.c Tống Tranh, dỗ ngủ.
Một bàn tay đặt lên eo, bàn tay đàn ông vuốt ve dọc theo xương sống của cô.
Khương Tú bất giác căng cứng , ngẩng đầu đỏ mặt Tống Tranh: "Em t.h.a.i ."
Tống Tranh: "Ừ, ."
Khương Tú tóm lấy bàn tay quá đáng của : "Biết mà còn chạm em?"
Tống Tranh cúi đầu khẽ c.ắ.n lên môi Khương Tú: "Anh là bác sĩ, nắm chắc, cũng chừng mực."
Khương Tú:...
Cuối cùng Khương Tú cũng giữ trận địa, Tống Tranh từng tấc từng tấc công thành đoạt đất.
Đến cuối cùng cô mềm nhũn Tống Tranh, hai tay sức véo cơ n.g.ự.c Tống Tranh để trả thù, ai ngờ cơ bắp sung huyết của đàn ông cứng như đá, véo tốn sức.
Từ trong cổ họng Tống Tranh bật vài tiếng thở dốc, ôm lấy eo Khương Tú: "Đừng véo nữa, véo nữa là đêm nay em đừng hòng ngủ đấy."
Khương Tú:!
Đêm nay Khương Tú hành hạ nhiều, cô là vì lý do đang mang thai.
Trời tờ mờ sáng, đường phố thành phố Vân Mẫn qua .
Tề Tuấn mặc áo ba lỗ bảo hộ lao động màu đen, bên là quần dài màu nâu, áo ba lỗ sơ vin trong quần, thắt lưng đeo thắt lưng da màu đen, cổ vắt một chiếc khăn mặt màu trắng. Anh chạy bộ buổi sáng xong, trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi. Người đàn ông cầm khăn mặt lau trán, bước Đại đội vận tải ở phòng bảo vệ gọi .
"Đại đội trưởng, thư của , là bác sĩ Tống của Bệnh viện Quân khu đưa cho ."
Tề Tuấn chạy lùi , hàng lông mày sắc sảo nhíu : "Tống Tranh?"
Người ở phòng bảo vệ: ", bác sĩ Tống."
Tề Tuấn liếc gói giấy xi măng, cần xem cũng thằng ch.ó đó đưa tiền bánh mua cho vợ nhỏ.
"Biết ."
Người đàn ông cầm gói giấy xi măng, chạy lên tầng hai xuống ghế tựa, hai chân vắt chéo gác lên mép bàn, xé phong bì giấy xi măng. Nằm ngoài dự đoán của , bên trong là tiền, chỉ một tờ giấy.
Tề Tuấn mở tờ giấy gấp .
Bánh vị ngon, loại bánh Tú Tú đích đút cho ăn vị càng ngon hơn, loại bánh nhớ giữ cho , cảm ơn.
Tề Tuấn:...
Thằng ch.ó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-452.html.]
Lại chạy đến chỗ đắc ý !
Hôm nay lúc Khương Tú thức dậy cảm thấy cả tràn đầy sức lực, cô cảm thấy khác hẳn với cảm giác thức dậy ngày hôm khi ân ái với Tống Tranh như bình thường.
Lúc Khương Tú mặc quần áo ngoài, Tống Tranh xong bữa sáng. Người đàn ông bưng thức ăn lên bàn, liếc Khương Tú đang chạy về phía . Anh dang tay, Khương Tú thuận thế nhào lòng .
Tống Tranh ôm lấy eo Khương Tú, cúi hôn lên môi cô một cái: "Đánh răng rửa mặt ăn sáng thôi, gọi Niên Niên."
Khương Tú: "Sao em cảm thấy hôm nay tinh thần đặc biệt nhỉ?"
Cô lùi khỏi vòng tay Tống Tranh, chạy hai vòng mặt đất: "Cảm thấy tay chân đặc biệt sức."
Tống Tranh: "Tối qua dùng khăn tẩm t.h.u.ố.c đông y xoa bóp huyệt vị cho em ."
Tiện thể giãn gân cốt cho cô, tránh để hôm nay cô chơi với Chu Bắc mệt đến mức nổi, Chu Bắc cõng cô.
Anh đồng ý với yêu cầu của Chu Bắc, nhưng nghĩa là thể dung tẫn Chu Bắc và Tú Tú tiếp xúc thể.
Cho dù là chạm tay một cái cũng .
Khương Tú nghiêng đầu: " đây cũng từng xoa bóp huyệt vị cho em mà, tinh thần em cũng hăng hái thế ."
Đôi mắt đen sâu thẳm của Tống Tranh cô: "Tối qua chỉ đòi một ." Người đàn ông tiến gần cô, thở nóng rực phả mũi cô: "Hay là tối nay thêm vài , ngày mai em thử xem còn tinh thần hăng hái thế nữa ?"
Khương Tú:...
Vậy thì thôi .
Cô lập tức lùi khỏi vòng tay Tống Tranh, cầm chậu tráng men phòng nước.
Ăn sáng xong, Tống Tranh bế Niên Niên, dắt Khương Tú cùng khỏi khu gia thuộc.
Từ đằng xa Tống Tranh thấy đàn ông bức tường đối diện khu gia thuộc.
Là Chu Bắc.
Khương Tú cũng thấy Chu Bắc, cô chần chừ bước , .
cô đẩy thế bí, rõ ràng là thể nào.
Khu gia thuộc và bức tường đối diện chỉ cách một con đường. Khi Tống Tranh bước lên con đường , trong lòng dâng lên một nỗi hối hận mãnh liệt. Anh đổi ý , Tú Tú và Chu Bắc ở riêng với , tin Chu Bắc. Chu Bắc yêu Tú Tú đến mức nào là rõ nhất, sợ Chu Bắc sẽ kìm lòng mà chạm Tú Tú.
Giống như lúc đó, thể kiểm soát mà gần gũi với Tú Tú.
Niên Niên thấy Chu Bắc, kích động vỗ đôi tay nhỏ bé: "Ba, ba."
Từng tiếng gọi ba khiến nỗi hối hận trong lòng Tống Tranh dần phóng to. Anh dừng bước, đưa Tú Tú đường cũ, nhưng lý trí trong não bộ bảo tiếp tục bước .
Sắc mặt Tống Tranh luôn bình tĩnh, thể chút suy nghĩ nào trong lòng từ mặt, nhưng Chu Bắc vẫn đôi chút từ đồng t.ử đột ngột co rút của Tống Tranh. Anh bước về phía Tống Tranh và Khương Tú.
Chu Bắc liếc bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của Tống Tranh và Khương Tú, cơn đau nhói trong l.ồ.ng n.g.ự.c len lỏi tận kẽ xương.
Anh cố gắng dời tầm mắt, đón lấy Niên Niên từ tay Tống Tranh, hạ giọng một câu: "Tống Tranh, đây là điều kiện hai chúng thỏa thuận, đừng kẻ tiểu nhân nuốt lời."
Tống Tranh lưu luyến buông tay Khương Tú .