Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 450

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:39:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tú:...

đầu lườm Thất ca một cái, hạ giọng cực thấp: "Thất ca, ngậm miệng!"

Chu Bắc ánh mắt thâm trầm liếc Tề Tuấn, bước về phía Khương Tú, bế lấy Niên Niên trong lòng cô. Anh cúi đầu Khương Tú, chỉ một cái liếc mắt nhận Tú Tú gầy , so với thấy cô, gầy một vòng.

Anh ôm Tú Tú lòng, để cô tránh xa Tề Tuấn . phận hiện tại của bày ở đây, tư cách đó.

Chu Bắc chỉ thể trơ mắt Tống Tranh bước tới ôm Khương Tú lòng. Anh ôm c.h.ặ.t Niên Niên, cố gắng cảnh tượng đ.â.m nát cõi lòng đó. Niên Niên hai tay ôm lấy khuôn mặt Chu Bắc, hình nhỏ bé rướn tới, hôn chụt một cái lên mặt Chu Bắc, khanh khách gọi: "Ba, ba."

Ngực Chu Bắc nóng lên, xoa đầu Niên Niên: "Ba đây."

Tống Tranh đầu thấy cảnh , mím môi gì.

Tề Tuấn "chậc" một tiếng: " là cha con ruột, m.á.u mủ tình thâm, vẫn là thiết với cha đẻ hơn." Anh Tống Tranh, châm ngòi: "Bác sĩ Tống, ghen ?"

Tống Tranh lạnh lùng liếc Tề Tuấn, từ trong cổ họng bật một chữ: "Cút."

Tề Tuấn: "Ây dô, nóng mắt ? Lời chọc trúng tim đen của ?"

Giọng Tống Tranh càng lạnh hơn: " rảnh đấu võ mồm với ."

Khương Tú:...

Khương Tú:?

Sao cô cảm giác Tống Tranh và Thất ca chỉ đơn giản là quen , cảm giác hai họ đặc biệt thiết, hơn nữa giữa hai hình như còn thù oán.

Nếu tại hai cứ gặp là c.ắ.n xé?

Khương Tú sợ để Tống Tranh và Thất ca tiếp, lỡ hai đ.á.n.h thì , cô nắm c.h.ặ.t lấy tay của Tống Tranh, ngẩng cao cằm , đ.á.n.h trống lảng, đôi mắt cong cong hỏi: "Anh và Chu Bắc đến đây? Anh phẫu thuật xong ? Có mệt ?"

Lệ khí trong lòng Tống Tranh Khương Tú vuốt ve ít, nắm ngược tay Khương Tú: "Phẫu thuật xong một lúc , mệt."

Tề Tuấn cảnh vợ chồng ân ái , chút nhức răng dời tầm mắt. Anh liếc Chu Bắc đang bế Niên Niên ở đối diện, lập tức cảm thấy cục tức trong n.g.ự.c tan ít.

Ở đây còn một khổ mệnh hơn .

Trước khi gửi gắm vợ con cho em , kết quả lúc về vợ con đều thành của khác , chồng cũ c.h.ế.t sống chỉ thể trơ mắt vợ âu yếm với khác.

Thất ca , bên đường chỉ còn Khương Tú và Tống Tranh, cùng với Chu Bắc đang bế Niên Niên.

Ba lớn một đứa trẻ về, trong đó Khương Tú là thấy khó xử nhất.

Tống Tranh nắm tay cô, Chu Bắc bế Niên Niên bên cạnh Tống Tranh. Niên Niên thỉnh thoảng gọi , mỗi Khương Tú đầu đáp lời, đều thể xuyên qua Tống Tranh thấy ánh mắt Chu Bắc đang dõi theo.

Tống Tranh lấy cây b.út máy trong túi đưa cho Niên Niên, Niên Niên chộp lấy, lúc cũng gọi nữa, chỉ cầm b.út máy chơi, còn ngừng chuyện với Chu Bắc, giống như một cái máy nhỏ. Trùng hợp là nào Chu Bắc cũng thể hiểu chính xác ý của Niên Niên và nghiêm túc đáp .

Tống Tranh liếc gói bánh trong tay Khương Tú, nhớ tờ giấy nhắn cô để trong văn phòng.

Em đến ngõ Hồng Thập một chuyến, sẽ về nhanh thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-450.html.]

Trên tờ giấy chỉ hai câu , cô tìm ai, cũng tại đến ngõ Hồng Thập. Anh cứ tưởng Tú Tú đến chỗ thợ may già, ai ngờ, gặp "Thất ca".

Tống Tranh bất giác nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Tú.

"Thất ca" trong mắt Tú Tú là một đặc biệt, thể dẫn Tú Tú quen với nhiều điều mới mẻ, thứ mà Tú Tú hướng tới. Mỗi Tú Tú gặp "Thất ca" đều cố ý giấu , mặc dù từng , thích cô tiếp xúc quá nhiều với "Thất ca".

Hơi thở của Tống Tranh nặng nề.

tâm trạng của Chu Bắc lúc cũng giống như bây giờ?

Lúc nào cũng lo lắng Tú Tú tiếp xúc quá nhiều với Lâm Văn Triều?

Khương Tú ngẩng đầu Tống Tranh: "Anh và Chu Bắc đến đây?"

Vừa nãy cô hỏi Tống Tranh, Tống Tranh vẫn trả lời cô.

Tống Tranh: "Anh thấy tờ giấy em để , yên tâm em và Niên Niên nên đến tìm hai con, tình cờ gặp Chu Bắc lầu bệnh viện."

Chu Bắc thấy giọng Khương Tú, đầu Khương Tú gần như Tống Tranh che khuất : " đến thăm... Niên Niên."

Khương Tú quên lòng của Chu Bắc, tranh giành Niên Niên với cô, để Niên Niên cho cô.

Khương Tú bước lên một bước, thò đầu Chu Bắc. Ánh mắt Chu Bắc khóa c.h.ặ.t Khương Tú, Tống Tranh ở giữa, gân xanh trán giật giật, cố gắng nhịn xuống mới kéo Khương Tú về vị trí cũ.

Đôi mắt xinh của Khương Tú cong lên thành hình trăng khuyết, cô cảm kích : "Chu Bắc, cảm ơn ."

Ngực Chu Bắc dâng lên cảm giác chua xót dày đặc, thứ là sự cảm kích của Tú Tú, chỉ về, nhưng điều trở thành một sự xa xỉ vĩnh viễn đối với .

Ba đến Bệnh viện Quân khu thì tách , Chu Bắc giao Niên Niên cho Tống Tranh: "Sáng mai sẽ đến."

Giọng Tống Tranh trầm xuống: "Ừ."

Khương Tú:?

Chu Bắc vẫy tay với Niên Niên: "Niên Niên, ngày mai ba đến tìm con và nhé."

Khương Tú:?

Chu Bắc Khương Tú, trong ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng. Khương Tú dám đôi mắt thâm tình của Chu Bắc, như chỉ khiến cảm giác tội của cô càng thêm nặng nề. Chưa đợi cô dời mắt sang Niên Niên, Tống Tranh ôm lấy vai cô xoay , trực tiếp cắt đứt ánh của Chu Bắc.

Chu Bắc Tống Tranh bế Niên Niên, ôm Khương Tú, hai càng càng xa.

Anh cụp mắt xuống, dùng sức xoa xoa mặt, xoa sự nóng hổi trong hốc mắt, lúc mới về phía nhà khách.

Giờ trong khu gia thuộc nhiều , đa vẫn tan .

Trong đầu Khương Tú tràn ngập nghi vấn: "Câu với Chu Bắc là ý gì? Tại Chu Bắc ngày mai đến tìm em và Niên Niên?" Cô đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang ôm vai : "Tống Tranh, Chu Bắc đổi ý ? Anh đưa Niên Niên đúng ?"

 

 

Loading...