Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 431
Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:39:27
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tú mơ mơ màng màng mở mắt , chạm đôi mắt đen thẫm của Tống Tranh, cơn buồn ngủ lập tức tan quá nửa.
Vừa nãy hình như cô mớ gọi tên khác.
Gọi ai?
Chu Bắc Tống Tranh?
Khương Tú thăm dò hỏi: "Vừa nãy em mớ ?"
Tống Tranh vén tóc mái trán cô tai: "Ừ."
Khương Tú chớp mắt: "Em gì thế?"
Lông mày Tống Tranh nhướng lên trong giây lát, một cái, cố ý trêu cô: "Em cả đời đều rời xa Tống Tranh."
Khương Tú:...
Cô cảm thấy chắc là do Tống Tranh cứ dăm ba bữa bắt cô câu , tạo thành ký ức cơ bắp cho cô .
Bên ngoài trời vẫn còn tối, cơn buồn ngủ của Khương Tú ập đến.
Cô trở , để cho Tống Tranh một cái gáy tiếp tục ngủ.
Năm giờ sáng, Tống Tranh nhẹ nhàng nâng đầu Khương Tú lên, từ từ rút cánh tay , dậy mặc quần áo, hôn lên má Khương Tú và Niên Niên một cái, để cho Khương Tú một tờ giấy bàn, mở cửa ga tàu hỏa.
Cho dù là năm giờ sáng, bên ngoài ga tàu hỏa vẫn qua kẻ .
Tống Tranh mặc áo sơ mi trắng, là quần dài đen chất liệu thẳng thớm, thắt lưng da màu đen dẻo dai thắt ngang hông, đàn ông xắn tay áo lên, lộ cẳng tay đường nét cơ bắp cân đối mắt.
Anh nâng cổ tay xem giờ, sáu giờ .
Kim đồng hồ đến sáu giờ năm mươi tám phút, một chiếc tàu hỏa chạy ga.
Trong ga tàu, đàn ông mặc quân phục màu xanh quân đội ở vị trí gần cửa sổ, với Chu Bắc đang dậy lấy hành lý: "Anh Bắc, về nhà gặp chị dâu , đợi thời gian chúng tụ tập."
Chu Bắc xách ba lô màu xanh quân đội xuống, đôi mắt đen đậm ý : "Không thành vấn đề."
Không ai giờ phút kích động đến mức nào, khao khát gặp Tú Tú và Niên Niên đến mức nào.
Anh thất hứa .
Tháng chín năm ngoái khi , hứa với Tú Tú, muộn nhất là hai tháng sẽ về, nhưng một là hơn chín tháng, tuy giữa chừng xảy sự cố, cái mạng của cũng suýt bỏ ở đó, nhưng đối với Tú Tú, chính là thất hứa.
Hôm qua khỏi biên giới gọi điện cho xưởng than, điện thoại Tú Tú bế Niên Niên cùng Lăng Hồng Quyên bọn họ huyện thành , ước chừng đến tối mới về.
Anh đợi lâu như .
Anh lập tức gặp Tú Tú và Niên Niên.
Người cùng thấy dáng vẻ nôn nóng của Chu Bắc, nhịn trêu chọc: "Anh Bắc vội cái gì, hơn chín tháng cũng chịu , còn kém nửa ngày ."
Chu Bắc: " một tiếng cũng đợi nữa."
Người đàn ông xách túi lên: "Đi đây, rảnh thì đến thành phố Vân Mẫn tìm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-431.html.]
Người cùng vẫy tay: "Được."
Chu Bắc theo dòng xuống tàu, đàn ông mặc áo ngắn tay màu xanh quân đội và quần dài cùng màu, thắt lưng da đen thắt ngang hông, tóc cắt ngắn gọn gàng, ngũ quan tuấn tú sắc bén khi toát một luồng khí thế dọa . Anh lấy tấm ảnh để sát suốt hơn chín tháng qua từ trong túi .
Trong ảnh là cả nhà ba bọn họ.
Tú Tú bế Niên Niên, một lớn một nhỏ hai đôi mắt giống cong cong , ôm Tú Tú, tay nắm lấy cánh tay nhỏ của Niên Niên, ba ống kính.
Mấy tháng ở bên ngoài, mỗi tối khi ngủ đều lấy xem một .
Ngắm Tú Tú của , ngắm Niên Niên của .
Trong mấy tháng hôn mê đó, trong ý thức của đều là Tú Tú và Niên Niên, nghĩ đến góa con côi bọn họ còn ở xưởng than đợi về, nghĩ đến nếu c.h.ế.t , Tú Tú và Niên Niên . Những chấp niệm đó chống đỡ tỉnh từ trong hôn mê, cũng chống đỡ khi thành nhiệm vụ bên , nóng lòng chạy về gặp con cô.
Chu Bắc bước khỏi ga tàu, liếc mắt liền thấy Tống Tranh đang bên ngoài.
Người đàn ông nhướng mày, đôi mắt lạnh lùng tuấn tú hiện lên ý : "Sao hôm nay về? Lão thủ trưởng gọi điện cho ?"
Tống Tranh gật đầu: "Ừ."
Chu Bắc vỗ vai Tống Tranh một cái, đuôi mắt khóe mày đều là sự nôn nóng về nhà: "Hôm nay rảnh tụ tập với , bắt chuyến xe sớm nhất hôm nay về xưởng than thăm Tú Tú và Niên Niên."
Người đàn ông xong xoay định .
Tống Tranh gọi : " chuyện với ."
Bước chân Chu Bắc dừng: "Chuyện gấp đến mấy cũng đợi thăm Tú Tú và Niên Niên xong ."
Tống Tranh: "Chuyện chính là về Tú Tú và Niên Niên."
Bước chân Chu Bắc đột ngột dừng , xoay , ánh mắt trầm trầm chằm chằm Tống Tranh, đuôi mắt giật mạnh vài cái: "Cậu gọi Tú Tú là gì?"
Tống Tranh đón lấy ánh mắt cảnh cáo lạnh băng của Chu Bắc, giọng điệu bình tĩnh như thường: "Chu Bắc, và Tú Tú kết hôn ."
Lời của Tống Tranh như một nhát b.úa tạ giáng mạnh Chu Bắc, siết c.h.ặ.t quai túi xách trong tay, lông mày nhíu c.h.ặ.t, lập tức bao trùm một luồng khí thế dọa .
Cơ hàm Chu Bắc nghiến c.h.ặ.t thêm vài phần, giọng gần như rít qua kẽ răng: "Tống Tranh, trò đùa chẳng vui chút nào!"
Tống Tranh: "Chúng là đồng đội bao nhiêu năm, hẳn là hiểu , bao giờ đùa."
Túi xách trong tay Chu Bắc rơi xuống đất, sa sầm mặt bước vài bước tới túm lấy cổ áo Tống Tranh, khớp ngón tay siết c.h.ặ.t kêu răng rắc, gân xanh từ trán đến cổ cả cánh tay cũng nổi lên trong khoảnh khắc, giọng cũng như nghiền nát mà thốt .
"Chuyện từ bao giờ?"
Tống Tranh: "Năm tháng , cả nhà Lão thủ trưởng và bố đều đến, đám cưới của và Tú Tú tổ chức lớn, lái xe đón Tú Tú và Niên Niên về nhà."
Mỗi tiếng "Tú Tú" của Tống Tranh đều đang kích thích lý trí ít ỏi còn sót của Chu Bắc.
Đôi mắt đen thẫm của Chu Bắc trong nháy mắt vằn lên những tia m.á.u đáng sợ, vung một nắm đ.ấ.m tới: "Mày nó đúng là đồ súc sinh! Đó nó là vợ tao! Sao mày thể cái chuyện khốn nạn cướp vợ bạn bè như thế!"
Nắm đ.ấ.m của đàn ông mang theo tốc độ như gió lốc, đầu Tống Tranh lệch , trong khoang miệng lập tức tràn mùi m.á.u tanh. Chu Bắc giáng từng cú đ.ấ.m Tống Tranh, thúc đầu gối phổi Tống Tranh, từng chiêu từng thức đều mang theo tư thế lấy mạng .