Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 412

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:37:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm Tùy Kim mất tích, trong đại đội sản xuất đều tưởng Tùy Kim chỉ là nghịch ngợm chơi, trời tối sẽ về, chỉ đứa trẻ Thừa Duật phát hiện , tìm đại đội trưởng xin giấy giới thiệu, một đường tàu hỏa đuổi tới thành phố Vân Mẫn, ở thành phố Vân Mẫn trốn trốn tránh tránh canh chừng hai tháng trời mới tìm thấy bóng dáng Tùy Kim.

Nghĩ đến hơn hai tháng nay Lâm Thừa Duật ở trong thành phố phối hợp với đồng chí công an bắt giữ bọn buôn chịu bao nhiêu khổ cực, Mạnh Lương đau lòng cho đứa trẻ .

Nếu Lâm Thừa Duật kiên trì, nếu Lâm Thừa Duật tìm ổ nhóm buôn , đứa con trai út của ông mất .

Nghĩ đến sự hung hiểm khi bắt giữ bọn buôn trong một tiểu viện trong ngõ hẻm mấy hôm , Mạnh Lương nhớ mà toát mồ hôi lạnh cả .

Hôm đó Đại đội trưởng vận tải và một đồng bọn của đuổi theo mấy tên buôn chạy trong ngõ, hai Đại đội trưởng vận tải trèo qua tường đ.á.n.h với nhóm đó, bên phía ông và Lâm Thừa Duật chạy tới đ.á.n.h hình , Đại đội trưởng vận tải và một đồng bọn một chọi mười hai , trong đó sáu trong tay còn cầm d.a.o.

Lâm Thừa Duật bảo ông gọi công an, tốc độ càng nhanh càng , xông giúp bọn Đại đội trưởng vận tải.

Đợi khi ông dẫn các đồng chí công an chạy tới, trong tiểu viện vây quanh nhiều , mười hai tên buôn mấy chục vây , Đại đội trưởng vận tải và đồng bọn thấy , mặt đất chảy một vũng m.á.u chứng minh nơi từng xảy cuộc ẩu đả t.h.ả.m khốc, đồng chí công an cứu hai mươi sáu phụ nữ và trẻ em từ hầm ngầm trong tiểu viện, trong đó con trai ông Mạnh Tùy Kim.

Chân Mạnh Tùy Kim thương là vì thằng bé cố gắng chạy trốn phản kháng, bọn buôn đ.á.n.h một gậy , may mà bọn buôn bán bé trai giá , tay c.h.ế.t, tổn thương xương cốt đứa trẻ.

Tề Tuấn hạ tay xuống, nghiêng đầu Lâm Thừa Duật giường bệnh bên cạnh.

Hôm đó thằng nhóc xông từ bên ngoài giúp , tuổi lớn, một cỗ tàn nhẫn và thủ đoạn, thể cầm gạch ấn xuống đất đập c.h.ế.t bỏ, cỗ tàn nhẫn đó thích hợp chạy đường dài, cũng thích hợp lăn lộn ở chợ đen, gặp mấy tên cướp đường và kiếm chuyện, ít nhất là kẻ hèn nhát.

Ánh mắt đàn ông thu hút sự chú ý của thiếu niên.

Lâm Duật Thừa ngước mắt sang, chạm ánh mắt Tề Tuấn, thiếu niên gật đầu coi như chào hỏi.

Tề Tuấn: "Cậu tên gì?"

Lông mày Lâm Thừa Duật nhíu khó nhận : "Lâm Thừa Duật."

Mạnh Lương và Mạnh Tùy Kim đồng loạt về phía Tề Tuấn, Tề Tuấn giơ tay lên, đầu ngón tay miêu tả dấu răng Khương Tú để cổ tay , dường như đang thông qua dấu răng chạm hàm răng cứng rắn của phụ nữ, chạm đầu lưỡi thể thấy khi chuyện .

Anh hỏi: "Có đến đội vận tải ?"

Đáy mắt Lâm Thừa Duật thoáng qua tia ngạc nhiên, Mạnh Lương sáng mắt lên, nếu Thừa Duật thể đến đội vận tải, đó chính là chuyện tày đình! Đội vận tải bình thường thể , càng đừng đến nhà quê bọn họ, chen vỡ đầu ngay cả ngưỡng cửa đội vận tải cũng sờ tới .

Lâm Thừa Duật rũ mắt, giọng vui buồn: " ."

Tề Tuấn nhướng mày, Mạnh Lương vội vàng giải thích: "Thừa Duật nó, nó..." Nói đến đây, ông ngập ngừng một chút, tiếp: "Trên thành phần địa chủ."

Lông mày Lâm Thừa Duật nhíu , toát một cỗ tàn nhẫn trầm mặc, lấy từ trong túi một viên kẹo đặt tay Mạnh Tùy Kim: "Tùy Kim, Thừa Duật về đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-412.html.]

Mạnh Lương ngẩn : "Hay là chúng cùng về."

Lâm Thừa Duật: "Không cần ạ."

Tề Tuấn liếc Lâm Thừa Duật, ngờ thằng nhóc và Lâm Văn Triều còn vài phần giống .

Cùng một thành phần, cùng một họ, tuổi còn nhỏ đều tàn nhẫn.

Tề Tuấn: "Nếu đến đội vận tải, đầy cách để đường đường chính chính ." Lông mày đàn ông nhướng lên: "Muốn bây giờ cho một câu."

Bước chân Lâm Thừa Duật khựng , đầu Tề Tuấn.

Mạnh Lương mà kích động, kéo cánh tay Lâm Thừa Duật, hạ thấp giọng : "Thừa Duật, đây là cơ hội đấy! Qua cái thôn còn cái quán nữa , bây giờ cháu chỉ một , vướng bận, ở mà chẳng là ở? Bây giờ lựa chọn hơn thì đừng do dự nữa!"

Lâm Thừa Duật Mạnh Tùy Kim đang bóc vỏ kẹo, thỏa mãn ăn viên kẹo rẻ tiền nhất, thiếu niên mở miệng: "Muốn."

Sắp đến giờ tan , cuộc họp của Tống Tranh vẫn kết thúc.

Khương Tú ở phòng t.h.u.ố.c với Lý Tĩnh một lúc, hệ thống cảnh báo trong đầu vẫn đang kêu, kêu đến mức cô phiền bực sợ, cô dứt khoát bế Niên Niên lên, với Lý Tĩnh: "Lát nữa Tống Tranh hỏi và Niên Niên, cô cứ bảo về khu gia thuộc nấu cơm trưa ."

Lý Tĩnh: "Được thôi."

Khương Tú bế Niên Niên từ tầng ba xuống, khi qua tầng hai liếc cánh cửa phòng bệnh khép hờ , cô đang định , bỗng nhiên thấy cuối tầng hai hai đàn ông mặc áo dài đen đó, hai đội mũ nồi đen, ánh mắt liếc ngang liếc dọc, cách ăn mặc của họ trong nháy mắt khiến Khương Tú nhớ đến bọn buôn đ.á.n.h giá khác tứ phía ở chợ đen huyện Oa Dương.

Khương Tú về phía khoa sản ở đầu hành lang, bên đó phần lớn là sản phụ và trẻ sơ sinh chào đời.

trong thời điểm nhạy cảm lớn chuyện thế , bọn buôn chắc dám đến bệnh viện quân khu trộm trẻ con nhỉ?

Có lẽ là cô nhầm cũng nên, bây giờ đang là lúc kiểm tra nghiêm ngặt nhất, bọn buôn nào dám ngoài lượn lờ.

Khương Tú xoay định , cánh cửa phòng khép hờ cách đó xa mở từ bên trong.

thấy nam chính của cuốn sách Lâm Thừa Duật, Khương Tú căn bản dám nhiều, bế Niên Niên nhanh ch.óng chạy xuống lầu.

Trước khi đến cốt truyện với Lâm Thừa Duật, thể cách bao xa thì cách bấy xa.

 

 

Loading...