Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 399

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:37:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chà chà, sổ tiết kiệm của cô ba nghìn sáu trăm tệ !

Ở thời đại , cô thỏa đáng là một tiểu phú bà .

Khương Tú tít mắt cầm sổ tiết kiệm phòng, đó cầm chiếc hộp sắt, đặt sổ tiết kiệm của và Tống Tranh trong, Tống Tranh theo cô phòng, thấy trong hộp vẫn còn đặt một cuốn sổ tiết kiệm.

Là của Chu Bắc.

Sổ tiết kiệm của , vặn đè lên sổ tiết kiệm của Chu Bắc.

Tống Tranh:...

Anh đến phòng sách lấy chiếc hộp gỗ qua, lấy sổ tiết kiệm của Tú Tú và đặt trong, lấy chiếc hộp sắt từ tay Khương Tú đóng , đặt ở một bên khác của hộp gỗ, cuối cùng khóa hộp gỗ , giao chìa khóa tay Khương Tú.

Khương Tú ngẩng đầu , chớp chớp mắt, : "Lát nữa em ngoài một chuyến."

Hàng chân mày Tống Tranh nhíu một cái khó mà nhận : "Sao ?"

Khương Tú: "Lấy phận nhà của Chu Bắc lĩnh tiền tuất của , tiền tuất tháng đến ."

Tống Tranh:...

Tác giả lời : Năm giờ chiều một chương~

Chu Bắc: Tú Tú vẫn là của

Tống Tranh: Cút!

Mắt thấy sắp sang xuân, Niên Niên cũng dần lớn lên, quần áo cũ chật cả . Tuy bây giờ thằng bé vẫn sõi, nhưng thể bập bẹ từng chữ một.

Khương Tú hẹn với Trần Lệ Lệ, thứ Bảy sẽ cùng tìm thợ may già để may quần áo.

Khương Tú may cho hai bộ quần áo , may thêm cho Niên Niên hai bộ đồ mặc mùa xuân.

Sáng sớm tinh mơ, cô lấy bộ quần áo may năm ngoái từ trong tủ .

Trời cuối tháng Ba bắt đầu ấm áp, Khương Tú mặc chiếc áo khoác màu mơ, tay áo kiểu tay bồng, dáng áo chiết eo, cổ áo là kiểu cổ bẻ hoa lớn, phối với chiếc quần ống rộng màu cam. Khương Tú buộc tóc đuôi ngựa cao, tối qua khi ngủ cô cố ý tết tóc , hôm nay tháo , mái tóc xoăn nhẹ tự nhiên.

Khương Tú chiếc gương tròn treo tường xoay một vòng, nụ rạng rỡ của chính trong gương.

Càng càng thích, càng càng thấy .

"Mẹ, ..."

Niên Niên bước từng bước nhỏ , thằng bé vững, cứ chập chững như thể ngã bất cứ lúc nào.

Tống Tranh theo lưng thằng bé, cửa liền thấy Khương Tú một bộ quần áo mới.

Trong mắt đàn ông thoáng qua tia kinh ngạc, ánh mắt dừng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Khương Tú, hỏi: "Em định ngoài ?"

Khương Tú gật đầu: "Em với chị Trần đến chỗ thợ may già may mấy bộ quần áo."

Tống Tranh: "Mấy giờ ?"

Khương Tú đồng hồ cổ tay: "Chín giờ rưỡi."

Tống Tranh rũ mắt, cũng đồng hồ tay , bây giờ là tám giờ rưỡi, còn một tiếng nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-399.html.]

"Lát nữa bế Niên Niên đưa em qua đó."

Khương Tú ngẩn : "Hả? Buổi sáng trông Niên Niên ?"

Người đàn ông "Ừ" một tiếng: "Cơm chín , ăn cơm ."

Anh xổm xuống bế Niên Niên lên, đặt thằng bé ghế trẻ em ở bên ngoài, xới cơm cho Niên Niên, xoa đầu thằng bé: "Niên Niên ngoan ngoãn đây ăn cơm, bố và bếp bưng cơm nhé?"

Niên Niên ngẩng đầu, cái miệng nhỏ mở , giọng đặc biệt vang dội: "Vâng!"

Tống Tranh khẽ, xoay bếp, thấy Khương Tú đang bếp lò múc cháo, đến lưng Khương Tú, đưa tay nhận lấy bát sứ và thìa canh từ tay cô, lưng đàn ông dán c.h.ặ.t lưng Khương Tú, cùng ập tới còn thở nam tính mãnh liệt.

Khương Tú xoay , ngẩng đầu : "Anh gì đấy?"

Tống Tranh cúi đầu cô: "Múc cơm."

Khương Tú:...

Múc cơm thì múc cơm, dán sát như gìCơ thể Khương Tú bỗng nhiên cứng đờ, cô cảm nhận thứ gì đó đang thức tỉnh của Tống Tranh.

Trong đầu nháy mắt xẹt qua hình ảnh vật khổng lồ leo đầy dây leo nhỏ , hết đến khác phá vỡ trở ngại, giống như động cơ vĩnh cửu mệt mỏi. Mặt Khương Tú đỏ bừng, đang định mắng là tên sắc lang đội lốt , má ngón tay Tống Tranh véo lấy.

buộc ngẩng cao cằm, đôi môi hai cánh môi mỏng của đàn ông chặn kín kẽ.

Tống Tranh ôm lấy Khương Tú từ phía , bế đến bên tường, cúi đầu hôn môi điên cuồng cướp đoạt.

Vừa ở trong phòng , chỉ là nghĩ đến Niên Niên đang ở đó nên tiện chuyện quá mật với Tú Tú.

Hai bầu n.g.ự.c mềm mại của Khương Tú Tống Tranh ép tường. Trước là vách tường, lưng là hình cao lớn cường tráng của Tống Tranh, Khương Tú cảm nhận sự kích thích mãnh liệt và cảm giác ngạt thở.

Áo mặc vén lên, khóa thắt lưng lạnh lẽo cọ da thịt, lạnh đến mức Khương Tú rùng một cái. Cổ cô ngửa , chiếc cổ trắng ngần một bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng đang hờ hững bao lấy, bàn tay của đàn ông luồn trong áo, mu bàn tay cách lớp vải dán lên vách tường.

Sự mềm mại n.g.ự.c Khương Tú còn là vách tường lạnh lẽo nữa, mà biến thành lòng bàn tay của Tống Tranh.

A a a a!

Tên sắc lang đội lốt !

Sáng sớm ngày hôn ngừng!

Khương Tú hôn đến hai chân mềm nhũn, cuối cùng Tống Tranh ôm lòng để bình , đầu đàn ông cũng chôn ở hõm cổ cô thở dốc nặng nề, xoa dịu ngọn lửa d.ụ.c vọng đang chạy loạn trong cơ thể.

Khương Tú may mắn là Niên Niên đang ở đây, nếu Niên Niên ở đây, Tống Tranh tuyệt đối sẽ ăn sạch sành sanh cô một nữa.

Chín giờ rưỡi, Tống Tranh bế Niên Niên cùng Khương Tú xuất phát từ nhà.

Trần Lệ Lệ đợi Khương Tú lầu, thấy Tống Tranh cũng ở đó, hai chào hỏi một tiếng.

Từ miệng Trần Lệ Lệ, Khương Tú nhà thợ may già ở 18 ngõ Hồng Thập.

Ngõ Hồng Thập?

Đó chẳng là nơi Thất ca bảo cô tìm ? Nơi Thất ca chính là 23 ngõ Hồng Thập.

Ngõ Hồng Thập cách bệnh viện quân khu một đoạn đường, ba nửa tiếng mới đến. Đường trong ngõ rộng lắm, Khương Tú qua, ước chừng đủ chiều rộng một chiếc xe con. Ba dừng cửa 18, tiểu viện cánh cửa hai cánh, cửa gỗ chút niên đại, gạch cửa hình vòm.

 

 

Loading...