Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 395

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:37:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tranh: "Còn một điều kiện nữa."

Khương Tú:...

Trong lúc chuyện, đàn ông lấy từ gối một mảnh vải lụa trơn bóng.

Khương Tú cảm nhận rõ ràng vai xẹt qua một mảnh vải lạnh lẽo, ngay đó cảm giác lạnh lẽo đó buộc eo cô, theo cảm giác giống như là tạp dề.

Khương Tú đưa tay kéo kéo, hình như đúng là tạp dề.

Cô lập tức nhớ đến chiếc tạp dề màu xanh đậu thấy tối qua, đó trợn to mắt khiếp sợ khuôn mặt rõ ràng trong đêm tối, rõ ràng rõ, nhưng Khương Tú vẫn cảm nhận ánh mắt nóng rực của đàn ông rơi mặt cô.

Vãi chưởng!

Không chứ?

Tống Tranh còn sở thích ?!

Tống Tranh giúp Khương Tú buộc tạp dề, lật chăn lên, bế thốc lên gian ngoài.

Khương Tú căng thẳng ôm c.h.ặ.t cổ Tống Tranh, chỉ quấn mỗi một chiếc tạp dề.

Tống Tranh đóng cửa phòng, bật đèn gian ngoài lên, ánh sáng trong nháy mắt đ.â.m mắt, Khương Tú lập tức hổ chui lòng Tống Tranh, đàn ông lấy áo khoác trải lên bàn, cúi đầu liếc bờ vai trắng ngần run rẩy của Khương Tú, răng c.ắ.n nhẹ lên vai cô: "Tú Tú, đây là điều kiện em hứa với ."

Nói xong, Khương Tú Tống Tranh đặt lên mặt bàn.

Khương Tú sấp lớp vải áo khoác mềm mại, sống lưng ánh mắt nóng rực của đàn ông chằm chằm đến phát nóng, Khương Tú hai tay nắm c.h.ặ.t cổ áo khoác, thực sự chịu nổi nữa, vùng vẫy nhảy xuống, Tống Tranh giữ c.h.ặ.t vai.

Tầm mắt Tống Tranh phác họa bức tranh mỹ nhân trắng ngần xinh mắt, giọng trầm thấp khàn đặc: "Tú Tú, ngoan."

Tác giả lời : Chương lì xì~

Khương Tú:! Đồ tồi! Đồ tồi tệ!

Khương Tú bao giờ cảm thấy ánh sáng trong phòng sáng đến , ánh sáng chiếu rọi khiến cô chỗ nào để trốn, khiến cô hổ tìm một góc tối để trốn cũng , cô cuộn c.h.ặ.t ngón tay, bắp chân cũng duỗi thẳng.

Tống Tranh quỳ một gối xuống, tay nhẹ nhàng bóp bắp chân đang căng cứng vì căng thẳng của Khương Tú, giúp cô thả lỏng cơ bắp.

Mỗi xoa bóp huyệt vị đều khiến ngừng run rẩy.

Khương Tú c.ắ.n c.h.ặ.t cổ áo khoác của đàn ông, nhưng vẫn kìm tiếng rên rỉ trong miệng.

Cô cảm nhận nước ẩm ướt thấm đẫm chiếc áo khoác đen, ướt mặt bàn.

Khương Tú thậm chí còn thấy tiếng nước tí tách rơi xuống đất.

Tiếng thở của đối phương, thở nóng rực ở gần gần cô, cuối cùng gần đến mức Khương Tú cảm nhận môi đàn ông áp lên.

Cơ thể Khương Tú run lên, răng sắp c.ắ.n đứt cả .

A a a a!

Cô thật sự sắp chịu nổi sự kích thích nữa !

Đầu óc Khương Tú kích thích đến mức choáng váng, trong cơn choáng váng, một bàn tay đặt lên vai, hai đốt ngón tay của đàn ông ướt đẫm, ánh đèn sáng rực tỏa ánh sáng ẩm ướt.

"Tú Tú"

Tống Tranh cúi , c.ắ.n nhẹ ch.óp tai Khương Tú: "Thích ?"

Khương Tú chuyện, cũng sức để chuyện.

Sướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-395.html.]

Thật sự sướng.

cái giá của sự sung sướng là bủn rủn vô lực.

Đêm nay thậm chí còn dài hơn cả đêm qua, dài đến mức Khương Tú cũng mấy giờ mới kết thúc.

Cuối cùng cả cô mềm nhũn Tống Tranh bế về phòng, chiếc áo khoác trải bàn nước thấm đẫm, đó dính đầy mùi hương của Khương Tú.

Trong mấy tiếng đồng hồ , Tống Tranh mỗi chìm một phần hỏi Khương Tú một , là ai.

Đến cuối cùng Khương Tú gào đến khản cả cổ.

"Tống Tranh Tống Tranh Tống Tranh Tống Tranh Tống Tranh"

Tống Tranh thì thầm bên tai cô: "Nhớ cho kỹ, là Tống Tranh."

Tống Tranh dọn dẹp xong tàn cuộc, về phòng ôm Khương Tú lòng, hôn lên môi cô, cố chấp hỏi: "Tú Tú, là ai?"

Khương Tú gần như hình thành trí nhớ cơ bắp, vô thức lầm bầm: "Tống Tranh."

Người đàn ông mãn nguyện mổ một cái lên môi cô: "Thật ngoan."

Khương Tú ngủ một giấc đến tận mười một giờ trưa hôm mới dậy, hôm nay mềm nhũn, nhưng may mà cảm giác mỏi eo mệt mỏi khi túng d.ụ.c quá độ, chắc là Tống Tranh đút t.h.u.ố.c cho cô, dùng khăn mặt tẩm t.h.u.ố.c đông y giúp cô xoa bóp huyệt vị .

Trên giường ngoài chăn đệm còn quần áo nào khác, chắc là Tống Tranh lấy .

Khương Tú trần truồng đến tủ quần áo, mở cửa tủ thấy Tống Tranh đẩy cửa bước .

Cô sợ hãi nhảy tót lên giường lấy chăn quấn kín mít.

Tống Tranh nhướng mày, mày mắt tràn ngập ý : "Đói ?"

Anh hỏi.

Khương Tú đỏ mặt: "Đói ."

Cô hất cằm, hiệu cho : "Anh ngoài , em mặc quần áo."

Vừa thấy Tống Tranh là nhớ chuyện tối qua đè cô bàn, hết đến khác hỏi cô, là ai, giống như ma nhập , khiến trong giấc mơ của cô là Tống Tranh ép hỏi cô, là ai.

Tống Tranh , mà đến tủ quần áo, lấy quần áo lót của Khương Tú từ bên trong đặt bên tay cô, đầu hỏi cô: "Hôm nay mặc bộ nào?"

Khương Tú: "Bộ nào cũng ."

Tống Tranh lấy cho cô một chiếc áo len cổ lọ, thể che chiếc cổ.

Khương Tú đắp chăn, : "Anh ngoài ."

Tống Tranh:...

Biết Khương Tú hổ, Tống Tranh , gian ngoài xem Niên Niên.

Khương Tú nhanh ch.óng mặc quần áo, bước khỏi phòng thấy Niên Niên đang ghế trẻ em ăn cơm, thấy Khương Tú , Niên Niên vỗ tay gọi: "Mẹ, măm măm, măm măm."

Khương Tú bước tới sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Niên Niên: "Niên Niên của chúng đang ăn măm măm , măm măm ngon ?"

Niên Niên chu mỏ : "Măm măm, măm măm."

Khương Tú xoa đầu thằng bé, thấy Tống Tranh đặt thức ăn xong lên bàn, nghĩ đến chuyện xảy bàn tối qua, Khương Tú bây giờ thể thẳng bàn ăn nữa , cảm nhận ánh mắt từ phía đối diện sang, Khương Tú ngẩng đầu, chạm đôi mắt đen sâu thẳm của đàn ông.

Mày mắt đàn ông tràn ý : "Ăn cơm thôi."

 

 

Loading...