Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 389

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:37:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quay đầu nghĩ đến một chuyện quan trọng hơn, cô đầu: "Thất ca, mượn xe từ đại đội vận tải ? Đây chính là xe của công, Tề Tuấn bằng lòng cho lái ?"

Tề Tuấn ho một tiếng: " và tiểu đội trưởng đại đội vận tải là quen cũ, nể mặt mới lái ."

Khương Tú nghi hoặc: "Tiểu đội trưởng đại đội vận tải là ai ?"

Tề Tuấn: "Em từng gặp đó , xương mày một vết sẹo, tên là Trương Hổ."

Khương Tú lập tức trợn tròn mắt: "Tiểu đội trưởng của đại đội vận tải thế mà cũng đang chuyện đầu cơ trục lợi?!"

Tề Tuấn:...

Khương Tú há miệng, : "Em thấy Trương Hổ mấy đều theo đến chợ đen, và Trương Hổ chơi trò tối đèn chân ngay mí mắt Tề Tuấn ."

Tề Tuấn:...

Lông mày Khương Tú động đậy, vai nghiêng về phía ghế lái một chút: "Anh xem nếu Tề Tuấn tiểu đội trưởng của theo Thất ca những vụ buôn bán , tức đến mức nhảy dựng lên ?"

Tề Tuấn:...

Người đàn ông lấy một viên sô cô la từ trong túi bóc vỏ nhét miệng Khương Tú: "Đừng chuyện nữa, ăn chút sô cô la bổ sung thể lực ."

Khương Tú:...

Trong miệng mạc danh kỳ diệu nhét một thứ tròn vo, Khương Tú lườm Thất ca một cái, đầu lưỡi chạm , hửm? Hơi ngọt? Cô cuộn sô cô la đầu lưỡi c.ắ.n rắc một cái, nhân đường trong sô cô la chảy , mang theo vị rượu ngọt ngấy, bao nhiêu năm từng ăn loại sô cô la , hôm nay bất thình lình ăn một miếng, thấy khá ngon.

đối với nguyên chủ từng ăn loại sô cô la bao giờ, Khương Tú vẫn diễn một màn.

Cô trợn to mắt, khiếp sợ Thất ca: "Đây là sô cô la gì ? Ngon quá!"

Nói xong, đầu lưỡi mút mút nhân đường trong sô cô la: "Ngọt quá."

Tề Tuấn đầu liếc nụ thỏa mãn và đôi môi chu lên của Khương Tú, tầm mắt trượt xuống dấu hôn chướng mắt cổ phụ nữ, càng càng thấy chướng mắt, càng càng cho Tống Tranh vài cú đ.ấ.m.

Lúc nghĩ đến chuyện tạo quan hệ với Chu Bắc, để lúc nhiệm vụ, gửi gắm cô vợ nhỏ và thằng nhóc cho .

"Thích ăn ?"

Tề Tuấn hỏi.

Khương Tú gật đầu: "Thích ạ."

Tề Tuấn một tay cầm vô lăng, xoay vươn tay lấy một hộp sô cô la đặt lòng Khương Tú: "Tặng em đấy."

Khương Tú:?

Cô liếc Tề Tuấn, hộp sắt hình tròn trong tay, mở hộp sắt xem, bên trong đặt mười mấy viên sô cô la tròn vo bọc bằng giấy bạc màu vàng.

Hộp sô cô la hề rẻ.

Khương Tú đầu: "Thất ca hào phóng với em như , dùng điều kiện gì trao đổi với em đấy chứ?"

Tề Tuấn: "Coi như là bồi thường cho hại em trúng nhầm hương thôi tình."

Khương Tú thở phào nhẹ nhõm, khách sáo nhận lấy: "Cảm ơn Thất ca!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-389.html.]

Xe tải chở hàng cỡ nhỏ chạy khỏi khu vực nội thành bao lâu Khương Tú thấy chiếc xe khách phía , phía xe khách cũng đặt một tấm biển gỗ, biển : Thành phố Vân Mẫn Huyện Oa Dương.

Tề Tuấn: "Sâu róm nhỏ, vững nhé, chuẩn vượt xe đây."

Khương Tú lập tức nắm lấy tay cầm phía , Tề Tuấn nhấn ga bóp còi, con đường thời đại rộng rãi, hai chiếc xe song song chút chật chội, xe khách thấy tiếng còi phía , cố gắng sát lề đường, Tề Tuấn nhân cơ hội vượt lên từ bên cạnh, đó dừng ngay giữa đường, chặn đường của xe khách.

Xe khách ép dừng , trong xe đều lao về phía một cái.

c.h.ử.i bới: "Sao nữa? Bỗng nhiên dừng dọa c.h.ế.t ai hả?"

Đỗ Thất Ngưu và bọn họ cũng lên xem phía xảy chuyện gì, Lăng Hồng Quyên và Hứa Thúy cũng tò mò lên, thế là mấy thấy Khương Tú đang vẫy tay với họ xe khách.

Lăng Hồng Quyên chấn động : "Chị dâu! Là chị dâu!"

ôm Đa Đa liền chạy xuống xe, Hứa Thúy nhét Tráng Tráng cho Đỗ Lục Ngưu, cũng chạy theo xuống.

Đỗ Lục Ngưu Đỗ Thất Ngưu và cả nhà Chu Đại Cường thấy, cũng đều xuống xe theo.

Bà nội Lâm cũng dậy, chống gậy chậm rãi xuống xe.

Chỉ Lâm Văn Triều trong xe xuống, thiếu niên đám kính chắn gió, tầm mắt rơi bóng dáng xinh xắn Lăng Hồng Quyên và bọn họ vây quanh.

Cậu lâu, đến mức đồng t.ử run rẩy, đáy mắt những tia m.á.u đỏ sậm.

Chặn đường của xe khách là xe của đại đội vận tải, sáng nay đưa tiễn họ là Tống Tranh, còn bây giờ lái xe chặn họ e là đại đội trưởng đại đội vận tải Tề Tuấn.

Cổ họng Lâm Văn Triều khó nhọc nuốt nước bọt mấy cái, nhắm mắt , đầu liền ngoài cửa sổ.

"Oai phong cái gì chứ, còn vênh váo lái xe ép xe khách dừng , con mụ là ai ?"

"Chiếc xe đó của đại đội vận tải thành phố, chừng phụ nữ đó câu kết với cán bộ nào đó của đội vận tải, cán bộ đó lén lái xe ngoài đưa cô chạy đến chỗ chúng vênh váo chứ ."

"Đừng chứ, phụ nữ đó trông cũng khá"

"A! Mày là thằng ch.ó nào ?!"

Người đó hết câu, mắt đột nhiên xuất hiện một thiếu niên, nắm đ.ấ.m của thiếu niên túm c.h.ặ.t lấy cổ áo gã, đôi mắt lạnh lùng âm u chằm chằm gã: "Để tao thấy hai bọn mày chị một câu nữa, tao đập nát đầu bọn mày!"

Hai lệ khí âm u tỏa từ Lâm Văn Triều dọa sợ.

Thằng nhóc sức tay cũng lớn kinh , túm lấy cổ áo gã gã rút cũng rút .

"Không, nữa."

Người túm đẩy Lâm Văn Triều đẩy , ngược thiếu niên nắm c.h.ặ.t lấy cẳng tay, lực đạo lớn đến mức suýt bóp nát xương gã, đó đau đến mức ngũ quan lập tức nhăn nhúm : "Đau đau đau! Mau buông tay buông tay!"

Lâm Văn Triều đầu, gắt gao chằm chằm còn sát cửa sổ: "Còn nữa ?"

Người đó vội vàng lắc đầu: "Không nữa!"

Cậu buông tay, về phía kính chắn gió phía , hẹn mà gặp chạm ánh mắt Khương Tú đang sang, thần sắc Lâm Văn Triều lóe lên, chỗ của , cúi đầu lời nào.

 

 

Loading...