Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 388

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:37:24
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn điệu bộ của , là đại đội vận tải mượn xe đưa cô đuổi theo xe khách?

Đó là đồ của công, Tề Tuấn thể cho mượn ?

Không bao lâu Khương Tú quả nhiên thấy một chiếc xe vận tải cỡ nhỏ lái khỏi đại đội vận tải, xe dừng bên cạnh Khương Tú, cô ngẩng đầu Thất ca mở cửa nhảy xuống xe, đàn ông hai ba bước đến mặt cô, đôi mắt mày ngài phong trần tuấn tú lộ vài phần du côn: "Đi thôi, đưa em chặn chiếc xe khách đó , tiễn mấy bạn của em cho t.ử tế."

Khương Tú:?

Vãi chưởng!

Thất ca trâu bò thế ?!

Xe của công, mượn là mượn , xe khách, chặn là chặn.

Tề Tuấn nắm lấy tay Khương Tú, tay cô gió thổi lạnh băng, đầu ngón tay cũng lạnh.

Bàn tay đàn ông bao lấy bàn tay nhỏ của cô, dẫn cô đến ghế phụ, Khương Tú rút tay về, tự leo lên, eo siết c.h.ặ.t, trong nháy mắt Thất ca bế lên từ phía .

Khương Tú:...

Được , cô quen , hình như từng một đều là quái vật sức mạnh.

Tề Tuấn nghiêng kéo dây an cài giúp cô, khi rũ mắt thấy tay Khương Tú đặt đùi.

Mu bàn tay cô vợ nhỏ hướng lên , tay áo cũng xắn lên một chút, để lộ một đoạn cổ tay trắng nõn, đồng hồ cũng dịch lên một chút, vị trí vốn dây đồng hồ đè lên xuất hiện hai dấu hôn.

Màu đỏ tươi cực kỳ chướng mắt.

Đầu lưỡi đàn ông để răng hàm .

Tống Tranh cái tên ch.ó má đó.

Tề Tuấn lên xe, lái xe đưa Khương Tú rời khỏi đại đội vận tải.

Khương Tú đầu tay Thất ca đang cầm vô lăng, tay Thất ca đặc biệt , ngón tay xương khớp rõ ràng, gân xanh mạch m.á.u da mu bàn tay kéo dài đến đồng hồ nơi cổ tay, bàn tay đàn ông hờ hững cầm vô lăng, đến lúc rẽ, một tay đ.á.n.h một vòng vô lăng.

"Sâu róm nhỏ, hôm qua nhận một tấm thiệp mời."

Trong xe đột nhiên vang lên giọng trầm thấp dễ của Thất ca, Khương Tú hồn, về phía : "Hả? Thiệp mời gì?"

Tề Tuấn đầu cô, đôi mắt mày ngài phong trần tuấn tú còn vẻ lười biếng ngày thường, nhiều thêm vài phần u ám cực mạnh và áp lực mười phần: "Thiệp mời kết hôn, chú rể là Tống Tranh, cô dâu "

Khương Tú nghiêng đầu, thành thật : "Là em."

Sau đó cô mở to mắt, vẻ mặt khó hiểu Thất ca: "Thất ca, hôm qua đến thế?"

Tề Tuấn:...

Đến đó gì? Xem tên ch.ó má đó ôm em động phòng ?

Người đàn ông kính chắn gió phía , rõ còn cố hỏi: " nhớ em chồng, con, em với đàn ông của em xa , mấy tháng trôi qua, em kết hôn ?"

Khương Tú cúi đầu, hai tay xoắn , thuận thế diễn một màn: "Thật đàn ông của em nhiệm vụ, nhiệm vụ hy sinh , khi c.h.ế.t giao phó em và Niên Niên cho Tống Tranh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-388.html.]

Tề Tuấn nắm c.h.ặ.t vô lăng, gì nữa.

Khi xe lái ngoại thành, đàn ông bỗng nhiên về phía Khương Tú, hỏi: "Còn nhớ chuyện hương thôi/tình ?"

"Hả?"

Khương Tú chủ đề kéo đến hương thôi/tình , nhưng vẫn gật đầu: "Nhớ ạ."

Tề Tuấn đạp mạnh phanh xe, khi Khương Tú lao về phía , nhanh ch.óng đưa tay ấn trán cô bảo vệ cô ở nguyên vị trí, đó nghiêng ép sát cô, đôi mắt thâm sâu chằm chằm Khương Tú: "Nói thật với , đó em trúng hương thôi/tình, Tống Tranh rốt cuộc chạm em ?!"

Khương Tú:...

Khương Tú:!

Yết hầu Tề Tuấn chuyển động, đè xuống lệ khí dâng lên nơi đáy mắt, giải thích: "Lần cũng là do hại em trúng hương thôi/tình."

Khương Tú lắc đầu, khẳng định : "Anh chạm em."

Nói xong mặt đỏ sang chỗ khác: "Em cũng trải qua chuyện đó, chạm em , bản em cũng thể cảm nhận ."

Tề Tuấn vẫn luôn chằm chằm mắt mày cô: "Em và kết hôn, là tự nguyện, lấy lời trăn trối khi c.h.ế.t của chồng em ép em gả cho ?"

Hả?

Khương Tú hiểu Thất ca hỏi đến chuyện cô và Tống Tranh kết hôn.

đầu, chút kinh ngạc chút thắc mắc .

Giọng Tề Tuấn trầm trầm, lộ lệ khí âm ỉ: "Nếu là vì chuyện hương thôi/tình mà em kết hôn với , sẽ nghĩ cách giúp em ly hôn, nếu là vì di ngôn khi c.h.ế.t của chồng em giao phó em cho , nếu em gả cho , cũng thể nghĩ cách giúp em ly hôn."

Khương Tú lập tức lắc đầu: "Không , em tự nguyện gả cho Tống Tranh mà."

Nói xong phản ứng , cẩn thận nghiền ngẫm mấy câu đó của Thất ca, đó hình nhỏ bé ghé sát về phía , nhỏ giọng hỏi: "Nếu ngày nào đó em ở bên Tống Tranh nữa, Thất ca cũng cách giúp em ly hôn ?"

Lông mày Tề Tuấn nhướng lên xéo xẹo, hình cao lớn đè thấp xuống vài phần, khuôn mặt đeo khẩu trang của đàn ông và khuôn mặt nhỏ của Khương Tú cách gần, gần đến mức cách một lớp khẩu trang cũng thể ngửi thấy thở cực nhẹ của phụ nữ.

Khóe môi Tề Tuấn nhếch lên, đuôi mắt cong lên vài phần: "Đương nhiên là ."

"Em ly hôn?"

Ánh mắt Tề Tuấn ngưng đọng Khương Tú, Khương Tú lắc đầu: "Không ạ, em chỉ tùy tiện hỏi thôi, xem bản lĩnh của Thất ca rốt cuộc lớn đến mức nào, hơn nữa, ai kết hôn ly hôn chứ? Tống Tranh đối xử với em , cũng luôn bảo vệ em, em cảm thấy sống cùng , em cũng thích ."

thẳng về phía , cố gắng duy trì thần sắc đổi.

Cô chỉ xem nắm chắc của Thất ca trong việc giúp cô ly hôn đủ lớn , nếu đủ lớn, đợi hơn hai năm nữa khi cốt truyện với Tống Tranh kết thúc, chừng thể tìm Thất ca nghĩ cách giúp cô ly hôn.

Tề Tuấn thẳng dậy, tiến lên: " vẫn câu đó, em bất cứ chuyện gì cứ đến tìm , gọi là mặt, nếu ngày nào đó em ly hôn, cũng sẽ giúp em."

Thần sắc mặt Khương Tú đổi: "Em mới nghĩ đến chuyện ly hôn !"

 

 

Loading...