Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 365
Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:34:48
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Kiến Thành trêu đùa Niên Niên, Khương Tú buồn chán, ánh mắt vô thức quanh, thấy hộp cờ tướng đặt mặt bàn, thế là tự nhiên hỏi: "Chú bình thường chơi cờ tướng ạ?"
Tống Kiến Thành gật đầu: "Ừ, thường xuyên chơi cờ tướng với mấy ông bạn già."
Ông đầu liếc hộp cờ tướng, về phía Khương Tú: "Cháu chơi cờ tướng?"
Khương Tú híp mắt: "Biết một chút ạ, chú Đỗ hàng xóm nhà cháu thường xuyên chơi cờ tướng."
Tống Kiến Thành nhướng mày, chút kinh ngạc Khương Tú chơi cờ tướng.
Đặc biệt là trong khu đại viện quân thuộc những cô gái lớn chừng cô, càng tìm một nào.
Tống Kiến Thành lập tức hứng thú, dậy lấy hộp cờ tướng đến bàn, trải bàn cờ bằng giấy , liếc Khương Tú: "Lại đây, bày cờ tướng với chú."
Đôi mắt cong cong xinh của Khương Tú cong lên: "Vâng ạ."
Cô một tay bế Niên Niên, một tay bày cờ tướng, Tống Kiến Thành liếc , đáy mắt càng thêm kinh ngạc.
là trong nghề.
Thực Khương Tú thật sự chơi cờ tướng, học theo Đỗ Lão Hán, mà là học theo ông ngoại cô, ông ngoại cô ngoài việc ủ rượu thì cả ngày xách túi cờ tướng tìm mấy ông cụ trong làng sát phạt vài ván, từ nhỏ đến lớn, mỗi nghỉ hè cô đều theo ông ngoại ngoài xem họ chơi cờ tướng, lâu dần cũng luyện thành thạo.
Có lúc ông ngoại vội việc gì đó, đều bảo cô lên ông sát phạt vài ván với mấy ông cụ.
Tống Kiến Thành liếc Khương Tú: "Cháu ."
Lông mày Khương Tú nhướng lên, trực tiếp một chiêu cách sơn đả ngưu, xuất pháo .
Tống Kiến Thành nhấc mí mắt, cô bé thật sự một chút.
Hai tới sát phạt một ván, Niên Niên trừng mắt tò mò , Tống Kiến Thành úp pháo lên mã, ánh mắt cũng theo đó mà tinh thần: "Lại nào!"
Tiếng hét vang dội, Niên Niên giật run rẩy, Khương Tú vỗ vỗ cái bụng nhỏ của Niên Niên: "Niên Niên sợ, ."
Tống Kiến Thành dậy trực tiếp bế Niên Niên lòng : "Tú Tú, đây, sát phạt thêm ván nữa!"
Khương Tú cũng cảm giác tay, đôi mắt sáng rực: "Được ạ!"
Động tĩnh bên ngoài kinh động đến hai con trong bếp, Tống Tranh và Đặng Khiết Linh , thấy hai đang chơi cờ tướng, Tống Kiến Thành bế Niên Niên, đôi mắt sáng ngời thần, khí thế cứ như chiến trường , nhuệ khí mười phần.
Khương Tú vắt chéo chân, trong tay cầm quân cờ tướng, trong đôi lông mày xinh chảy xuôi màu sắc linh động, cô nhướng mày, khóe môi nở nụ đắc ý, úp quân cờ tướng sang bên Tống Kiến Thành, kiêu ngạo ngẩng cao cằm: "Ăn !"
Tống Kiến Thành trừng mắt: "Tuyệt, nước cờ tuyệt thật!" Ông ngẩng đầu Khương Tú, ép một nước cờ khác qua: "Chú xem bước tiếp theo cháu thế nào."
Khương Tú chống cằm, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên má, đôi mắt cong cong, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ nắm chắc phần thắng.
Cô cầm quân cờ tướng nhích sang phía bên trái một bước, lông mày thanh tú linh động nhướng lên: "Cháu chỗ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-365.html.]
Tống Kiến Thành vỗ đùi: "Khá lắm!"
Ánh mắt Tống Tranh khóa c.h.ặ.t Khương Tú, ánh mắt đàn ông thần sắc linh động của Khương Tú dẫn dắt, đôi lông mày nhướng lên của cô, nụ rạng rỡ đắc ý khi thắng bố , còn đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu khi suy nghĩ, mỗi một khung hình đều giống như cuộn phim từng tấc từng tấc khắc sâu trong lòng Tống Tranh.
Mặt của Khương Tú là từng thấy.
Giống như con hươu nhỏ chạy nhảy tự do tự tại trong núi, trong mắt vĩnh viễn lấp lánh sự linh động.
Đặng Khiết Linh liếc Khương Tú đ.á.n.h qua với Tống Kiến Thành, cũng khá kinh ngạc, chỉ mới hai mặt, Khương Tú phá vỡ định kiến cố hữu trong lòng bà đối với nhà quê.
Ánh mắt Tống Tranh quá mức nóng rực, nóng rực đến mức Khương Tú khó nhận .
Cô ngẩng đầu lên, lông mày thanh tú nhướng lên, híp mắt ngoắc ngón tay với Tống Tranh: "Lại đây."
Ngón tay câu nhân đó, thần tình linh động, giọng vui vẻ, ngoại lệ đang câu kéo sự xao động trong lòng Tống Tranh, yết hầu đàn ông động đậy, đôi mắt đen lớp kính dần trở nên sâu thẳm, u ám, gân xanh cổ cũng hung hăng giật giật vài cái.
Hắn thật đem Tú Tú của khoảnh khắc nhốt .
Để Tú Tú của khoảnh khắc chỉ thuộc về một .
Tống Tranh tới, cúi ghé sát tai Khương Tú, ngửi mùi hương thoang thoảng cô, giọng trầm thấp từ tính thêm vài phần khàn khàn nhuốm màu t.ì.n.h d.ụ.c: "Sao ?"
Khương Tú liếc bàn cờ: "Anh chơi ? Chúng cùng đối phó bố ."
Cô ngẩng đầu Tống Tranh, nháy mắt hiệu cho , Tống Tranh nhấc mắt liếc Đặng Khiết Linh, cúi đầu : "Không lắm."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Tú ngẩng lên: "Em dạy ." Sau đó về phía Tống Kiến Thành: "Chú, chú cũng thể tìm một giúp đỡ."
Tống Kiến Thành Khương Tú thêm vài , một câu liền hiểu cô gái đang đ.á.n.h chủ ý gì, đúng là một cô gái tâm tư nhạy bén.
Tống Kiến Thành đầu về phía Đặng Khiết Linh, đáng thương : "Khiết Linh, bà qua đây giúp , con trai và con dâu bà bắt nạt một !"
Đặng Khiết Linh:...
Bà định nấu cơm, Niên Niên vỗ bàn tay nhỏ bé gọi: "Bà nội, bà nội."
Bước chân Đặng Khiết Linh khựng , một câu: "Biết ."
Sau đó đem cần tây đặt bếp, lấy một chiếc ghế đẩu bên cạnh Tống Kiến Thành, Tống Kiến Thành hỏi bà: "Khiết Linh, bà bước tiếp theo nước cờ nào sẽ nước đó, bà."
Đặng Khiết Linh liếc bàn cờ tướng, hoa mắt ch.óng mặt hiểu.
Tống Tranh nhấc mắt, về phía Đặng Khiết Linh: "Mẹ, mạnh dạn một bước, là nước cờ sai là ngay."
Đặng Khiết Linh kinh ngạc liếc đứa con trai đang chuyện hòa nhã với , Tống Kiến Thành cũng : ", Khiết Linh, yên tâm mạnh dạn mà , chống lưng cho bà, tin hai chúng còn thắng nổi hai đứa nhóc chúng nó?"