Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 362

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:34:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối phương hình như còn là một góa phụ mang theo con.

Tin tức Tống Tranh dẫn vợ sắp cưới và con riêng về trong nháy mắt lan truyền khắp khu đại viện quân khu, chuyện cũng truyền đến tai Đặng Khiết Linh, hàng xóm cách vách từ nhà họ Tống thấy Tống Tranh dẫn một phụ nữ tới, trong lòng còn bế một đứa trẻ.

Tống Tranh gật đầu, chào hỏi một tiếng: "Thím Vương."

Thím Vương "Ơi ơi" hai tiếng, liếc Khương Tú vội vàng về nhà.

Rất nhiều đều ở phía xem náo nhiệt, suy cho cùng chuyện Đặng Khiết Linh lo liệu để Tống Tranh và con gái Lý đoàn trưởng xem mắt truyền xôn xao, kết quả Tống Tranh dẫn một cô con dâu về cho bà, còn là một góa phụ con, cần nghĩ cũng nhà họ Tống hôm nay náo nhiệt cỡ nào .

Khương Tú đầu liếc những đó.

Chà chà, bất kể thời đại nào cũng thiếu quần chúng ăn dưa.

Lẽ nào cô hôm nay trở thành một thành viên ăn dưa?

Bàn tay đang nắm lấy cô đột nhiên siết c.h.ặ.t, Khương Tú đầu về phía Tống Tranh, đàn ông cúi đầu cô: "Đừng sợ, ở đây."

Em sợ nha, chẳng qua chỉ là đấu trí đấu dũng với chồng trong sách một phen thôi.

Khương Tú duy trì thiết lập nhân vật của nguyên chủ, vẫn tỏ một dáng vẻ hoảng hốt lùi bước, ngay cả bước chân cũng dần chậm , cô lo lắng hỏi: "Bố đồng ý chuyện chúng kết hôn ? Anh dẫn em về, họ vui ?"

Tống Tranh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, giọng trầm thấp từ tính êm tai: "Tin , họ sẽ đồng ý, cũng sẽ khó em."

Khương Tú cúi đầu "Ồ" một tiếng.

Làm khó cũng sợ, cô ở cùng hai ông bà quanh năm suốt tháng, đối phó qua loa là xong chuyện .

Khương Tú chuẩn sẵn tâm lý hai ông bà khó dễ, cũng chuẩn sẵn tâm lý Tống Tranh sai bảo nhục mạ, càng chuẩn sẵn tâm lý bên ngoài xem trò , kết quả cô theo Tống Tranh bước cổng lớn nhà họ Tống, đón chào là một tràng sảng khoái.

"Đây chính là Khương Tú mà Tiểu Tranh ?"

Khương Tú sửng sốt, ngẩng đầu đàn ông lớn tuổi trong nhà, đường nét ngũ quan giống Tống Tranh, , nên là Tống Tranh giống ông, đối phương mặc áo Tôn Trung Sơn, tóc ngắn, mặt in đầy sương gió của năm tháng, ông ha hả cô một cái, về phía Niên Niên trong lòng Tống Tranh.

Đứa trẻ đó nhỏ xíu, Tống Tranh bế trong lòng, khuôn mặt bụ bẫm đáng yêu cực kỳ.

Đứa trẻ đôi mắt sáng ngời, thấy bộ áo Tôn Trung Sơn Tống Kiến Thành, lạch bạch hai cái chân ngắn ngủn, khanh khách gọi: "Ông nội! Ông nội!"

Hai tiếng ông nội gọi đến mức chút vui trong lòng Tống Kiến Thành tan biến ít.

Nhìn thấy chiến hữu đều lên chức ông nội , thấy cháu nội họ ngày ngày gọi ông nội dài ông nội ngắn, Tống Kiến Thành ghen tị là giả, hôm nay con dâu mới ngày đầu tiên đến nhà, đứa cháu nội lớn từ trời rơi xuống hướng về phía ông liền gọi ông nội, mặt Tống Kiến Thành hiếm khi lộ nụ thật lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-362.html.]

"Ơi"

Ông đáp một tiếng, tiến lên: "Có cho ông nội bế một lát ?"

Niên Niên đặc biệt nể mặt vươn bàn tay nhỏ bé , khanh khách gọi: "Ông nội, ông nội."

Tống Tranh nhướng mày, kinh ngạc liếc Niên Niên đặc biệt chủ động với Tống Kiến Thành, trong mắt thấm vài phần ý cực nhạt, buông tay, để Tống Kiến Thành bế Niên Niên .

Khương Tú thấy thế, ngoan ngoãn lên tiếng: "Cháu chào chú."

Tống Kiến Thành lúc tâm tư đều đặt Niên Niên, Niên Niên vài câu ông nội gọi đến mức hoa nở trong lòng, thấy Khương Tú gọi ông, Tống Kiến Thành ngẩng đầu, : "Ơi, đây, , con sáng sớm mua chút bánh ngọt và kẹo hạt dưa, mau xuống ăn ."

Khương Tú : "Cháu cảm ơn chú dì."

Sự hào phóng tự nhiên của Khương Tú khỏi khiến Tống Kiến Thành thêm vài .

Đặng Khiết Linh luôn ghế sô pha đơn để ý đến Khương Tú, bà sang hướng khác, cổ họng ngừng nuốt nước bọt thể thấy bà đang kìm nén cơn giận, Tống Tranh nhấc mắt về phía Đặng Khiết Linh, giọng bình tĩnh đến mức một tia gợn sóng: "Mẹ, đây là Khương Tú, vợ con."

Lông mày Khương Tú khẽ nhướng lên một cái khó mà nhận , tiếp tục chào hỏi một tiếng: "Cháu chào dì."

Cửa nhà đóng, nhưng bên ngoài cửa sổ nhiều bám xem náo nhiệt.

Ánh mắt Tống Tranh dần lạnh xuống, mở miệng: "Bố, đưa Niên Niên cho con."

Lời dứt, Đặng Khiết Linh luôn sô pha đột nhiên dậy, bà hít sâu một , về phía Khương Tú, cái , trong mắt lập tức lóe lên vài phần kinh ngạc.

Người mắt và dáng vẻ góa phụ trong tưởng tượng của bà khác biệt.

Sáng nay Tống Kiến Thành gọi điện thoại hỏi Viên Thiệu Quốc về chuyện chiến hữu khuất của Tống Tranh, đó tên là Chu Bắc, trong trận chiến ba năm thương chân trái xuất ngũ, đó về quê cưới nữ đồng chí tên là Khương Tú, vài tháng bên đó cục diện rối ren, quân khu gọi về, khi gửi gắm vợ con cho Tống Tranh chăm sóc.

Chu Bắc một mạch về nữa, con trai ông giữ đúng lời hứa, cưới góa phụ của về nhà, chăm sóc hai con góa bụa đó.

Đặng Khiết Linh tưởng góa phụ đó là nhà quê, tám phần mười lớn lên mặt vàng vọt gầy gò, rụt rè sợ sệt, ngờ hiện tại thấy, trái ngược với những gì bà nghĩ.

Mặc chiếc áo bông chiết eo màu hồng củ sen, mặc chiếc quần bằng vải màu trắng ngà, thon thả kiều diễm, tóc buộc cao rủ xuống phía , khuôn mặt tinh xảo xinh , làn da cũng trắng trẻo mịn màng, cô cong mắt , trong mắt điểm xuyết những ánh sáng vỡ vụn, cùng Tiểu Tranh, thế mà thật sự vài phần xứng đôi.

Đặng Khiết Linh liếc Niên Niên trong lòng Tống Kiến Thành, Khương Tú, thế nào cô cũng giống phụ nữ sinh con, nếu gặp đường, bà sẽ tưởng cô là con gái nhà cán bộ nào đó.

 

 

Loading...