Khương Tú "ồ" một tiếng, nhớ tới từng câu từng chữ Tống Tranh , lúng túng hổ tìm cái lỗ chui xuống.
Tống Tranh giúp cô châm cứu, giúp cô uống t.h.u.ố.c, cô chút ký ức nào.
Khương Tú dám nghĩ tối qua Tống Tranh thế nào giúp cô châm cứu uống t.h.u.ố.c, lúc đó rốt cuộc cô đang cái gì?
"Chị dâu."
Khương Tú dám ngẩng đầu: "Hả?"
Tống Tranh Khương Tú cúi đầu như con chim cút, câu "Chị dâu từng nghĩ tới chuyện tái giá " nghẹn ở cổ họng cuối cùng vẫn , cũng nên lời.
Chu Bắc qua đời một tháng, với Khương Tú loại lời .
Khương Tú hồi lâu thấy Tống Tranh chuyện, nén sự lúng túng đầu : "Sao thế?"
Người đàn ông mắt Khương Tú, câu cuối cùng nuốt xuống: "Ăn nhanh lên, ăn xong chúng ."
Vẫn là đợi thêm chút nữa .
Ngộ nhỡ , dọa chạy mất thì dễ dỗ về .
Khương Tú ăn cơm xong dọn dẹp bát đũa, về phòng bộ quần áo sạch sẽ, bỏ quần áo chậu giặt đồ, lúc mới theo Tống Tranh rời . Cô khỏi cửa thấy tuyết mặt đất, rơi dày nửa gang tay, chân giẫm ngập qua mu bàn chân.
Tống Tranh bế Niên Niên, Niên Niên khỏi cửa thấy tuyết, mắt sáng lấp lánh, chỉ cành cây phủ đầy sương bạc "a a" với Tống Tranh, Tống Tranh một cái: "Đẹp ?"
Niên Niên vỗ tay vui vẻ, ch.óp mũi lạnh đến đỏ hồng.
Tống Tranh giúp thằng bé kéo khăn quàng cổ che mũi miệng, tránh để nó hít gió lạnh đau bụng.
Hai hôm nay ngoài muộn, lúc sắp đến cổng lớn bệnh viện, phía truyền đến tiếng bước chân: "Bác sĩ Tống, nhà gọi điện thoại cho ."
Tống Tranh:...
Khương Tú ngờ nhà Tống Tranh gọi điện thoại thường xuyên như .
Chẳng lẽ là giục cưới?
"Chị dâu, chị cùng ."
Khương Tú:?
Cô "ồ" một tiếng, theo Tống Tranh phòng bảo vệ.
"Đưa Niên Niên cho , đợi ở bên ngoài."
"Không cần."
Tống Tranh một tay bế Niên Niên, một tay đẩy cửa: "Bên ngoài lạnh, đây đợi ."
Khương Tú cửa, nép mép cửa, cô bế Niên Niên, ai ngờ Tống Tranh thẳng đến điện thoại cầm ống lên, Niên Niên tò mò ống điện thoại, hai tay cào cào ống chơi, Tống Tranh cầm ống , mặc kệ Niên Niên cào chơi.
Đầu dây bên truyền đến một giọng trầm hồn, là bố của Tống Tranh, Tống Kiến Thành.
"Tiểu Tranh, con bảo bố hỏi con, Tết Dương lịch con về ?"
Tống Tranh: "Không về."
Tống Kiến Thành:...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-339.html.]
Người phụ nữ đầu dây bên đẩy Tống Kiến Thành một cái, Tống Kiến Thành ho một tiếng hỏi: "Bố và con đều nhớ con , Tết Dương lịch con thể tranh thủ về một chuyến , cả nhà ba chúng ăn cái Tết nhỏ."
Tống Tranh: "Con bận."
Tống Kiến Thành:...
Người phụ nữ bên giật lấy điện thoại: "Tống Tranh, chẳng qua là con về gặp con gái Lý đoàn trưởng "
"Bố..."
Đầu dây bên bỗng nhiên truyền đến tiếng trẻ con, giọng thì ngay sát ống .
Tống Kiến Thành trừng mắt, Đặng Khiết Linh đang cầm ống cũng ngẩn .
Bên tiếng trẻ con gọi bố?!
Tiếng gọi "bố" của Niên Niên chỉ khiến Khương Tú giật , mà còn khiến hai ông bà già đầu dây bên kinh ngạc, ngược đương sự Niên Niên hai tay nắm lấy ống điện thoại chơi, nhưng Tống Tranh cho, thằng bé vui, hừ hừ gọi bố.
Tống Tranh kẹp ống điện thoại giữa tai và vai bên , từ túi trong cổ áo lấy một cây b.út máy đưa cho Niên Niên.
Niên Niên nắm lấy b.út máy, cũng học theo Tống Tranh đặt b.út máy bên tai: "Bố, bố."
Tống Tranh rũ mắt liếc Niên Niên, trong đáy mắt thấm đẫm ý cưng chiều.
"Tống Tranh, trẻ con gọi con là bố? Đứa bé đó ở ?!"
Không đợi Đặng Khiết Linh , Tống Kiến Thành giật lấy điện thoại, tròng mắt đều trừng tròn vo: "Mẹ kiếp, con từ chui đứa con lớn thế ?!"
Đầu dây bên giọng vang như sấm, Tống Tranh vững như núi Thái Sơn, giọng điệu bình tĩnh: "Của chiến hữu."
Ba chữ trong nháy mắt khiến cơn giận của cha già đầu dây bên tiêu tan.
Đặng Khiết Linh giật điện thoại: "Tống Tranh, con xem chiến hữu của con đều con , đều gọi bố , con sốt ruột ? Mẹ giới thiệu cho con con gái Lý đoàn trưởng là sinh viên đại học, là phát thanh viên, dáng dấp cũng xinh , nhỏ hơn con hai tuổi, con lời, Tết Dương lịch về một chuyến, xem mắt với ? Coi như cầu xin con đấy."
Đặng Khiết Linh đá Tống Kiến Thành một cái, Tống Kiến Thành ghé điện thoại : "Tiểu Tranh , con lời con một , Tết Dương lịch về xem mắt với , thành tính ?"
Tống Tranh ngước mắt Khương Tú đang dựa mép cửa: "Tết Dương lịch con sẽ về." Người đàn ông khựng một chút: "Không về xem mắt, là đưa về cho bố quen."
Đặng Khiết Linh:?
Tống Kiến Thành:?
Tống Tranh: "Cúp đây."
Nói xong đàn ông gác máy, Khương Tú hỏi: "Nói xong ?"
Tống Tranh gật đầu: "Ừ."
Tống Tranh mở cửa để Khương Tú , hai men theo đường cũ đến bệnh viện.
Sắp đến cổng lớn bệnh viện, Tống Tranh mở miệng: "Chị dâu, Tết Dương lịch đến chỗ Lão thủ trưởng một chuyến, thăm Lão thủ trưởng và thím, chị dâu ?"
Khương Tú gật đầu: "Đi."
Lão thủ trưởng và thím đối xử với cô và Niên Niên thiết như , cơ hội qua đó, cô chắc chắn thăm hai ông bà.
Tống Tranh một cái: "Được."
Anh ch.óp mũi Khương Tú lạnh đến ửng đỏ, nhớ tới tối qua đuôi mắt cô ửng hồng khi động tình và sự tàn nhẫn khi c.ắ.n cánh tay , vết c.ắ.n ở cẳng tay dấy lên cảm giác tê dại li ti, đàn ông rũ mắt, che ánh càn rỡ nơi đáy mắt.
Đến bệnh viện gặp Lý Tĩnh, Lý Tĩnh bế Niên Niên trò chuyện với Khương Tú: "Chị Khương, bạn chị hết ?"