Ngay đó, ngước mắt qua, hai thấy Thất ca, lập tức đổi sang vẻ mặt tươi : “Thất ca.”
Tề Tuấn lạnh nhạt “Ừm” một tiếng, bàn tay đang nắm vai Khương Tú trượt xuống nắm lấy cổ tay cô.
Cổ tay phụ nữ nhỏ, nắm gọn trong nửa bàn tay, da thịt cũng lành lạnh, hơn nữa mạch đập nhanh, rõ ràng là thật sự sợ hãi.
Anh nhẹ nhàng bóp cổ tay Khương Tú, cúi đầu một tiếng: “Bên ngoài lạnh, chúng nhà .” Lại với hai : “Người nhà.”
Hai thấy Thất ca nắm tay phụ nữ đó, thấy đứa trẻ vai Thất ca, ngẩn một lúc, hỏi: “Thất ca, đây là chị dâu ?”
Thất ca kết hôn đều , thậm chí trông như thế nào họ cũng . Bình thường Thất ca đều đến dấu vết, tăm tích, hôm nay đột nhiên dẫn một đôi con đến, khó để nghĩ đây là vợ con của Thất ca.
Tề Tuấn nhướng mày.
Khương Tú:?
Cô vội vàng gỡ tay Tề Tuấn : “Không .” Nghĩ đến điều gì, vội vàng nịnh nọt bổ sung một câu: “Anh trai , của đứa bé.”
Tề Tuấn: …
Hóa là em gái ruột của Thất ca .
Hai chào một tiếng, Khương Tú những thứ họ đang kiểm kê, đủ thứ, mà còn cả tay gấu!
Ghê thật!
Thứ đáng giá ít tiền!
Chưa hết, còn nhiều bảo vật khác, lúc Khương Tú mới thật sự nhận những tay buôn chợ đen thực thụ lợi hại đến mức nào, hơn nữa còn là phận như Thất ca.
Khương Tú đột nhiên nhận một vấn đề, cô vẫn luôn hợp tác với Vương Quần trong việc kinh doanh rượu, trắng , chút đồ cô mang đến chỗ Thất ca còn đủ cho nhét kẽ răng. Hơn nữa hai cũng gặp mấy , tặng sô cô la giúp cô thuê nhà, hôm nay còn dẫn cô đến địa bàn của .
Anh ý đồ gì?
Chẳng lẽ là nhắm bí phương ủ rượu của cô? Dù Thất ca thần thông quảng đại, với thực lực của lẽ thật sự thể mở một xưởng rượu nhỏ?
Khương Tú phát hiện mà đến bây giờ mới nhận vấn đề .
Theo Tề Tuấn nhà, cách bài trí trong nhà khác mấy so với căn phòng cô xem , ba phòng một phòng khách một bếp, trong nhà sạch sẽ gọn gàng, nhưng khắp nơi đều đặt tủ, tủ bày nhiều đồ, chai lọ, còn một thứ kỳ lạ mà Khương Tú từng thấy.
Khương Tú trèo lên tủ xem một con ốc biển, cầm ốc biển áp tai, thể thấy âm thanh bên trong.
“Thích ?”
Giọng của Thất ca đột nhiên vang lên từ đầu, Khương Tú đang chăm chú dọa giật , lùi , lưng đụng tủ, một chiếc hộp gỗ đầu suýt nữa rơi xuống.
Tề Tuấn đưa tay đẩy chiếc hộp đang chênh vênh ở mép tủ , cúi đầu Khương Tú đang ngẩng mặt lên, đôi mày tuấn tú khẽ nhướng lên: “Hôm nay gan nhỏ thế?”
Người đàn ông cúi , khuôn mặt đeo khẩu trang ghé sát tai Khương Tú, giọng từ tính mang theo tiếng trầm thấp: “Thật sự sợ bán hai con cô ?”
Giọng đó ngay sát bên tai, thở ấm nóng phả tai, dường như đang ghé tai cô chuyện. Người đàn ông cao lớn chân dài, sát cô, khi áp cô, hormone nam tính toát từ khiến Khương Tú quen.
Còn cảm giác áp bức xa lạ, luôn khiến cô cảm thấy vẻ ngoài của Thất ca ẩn giấu một con thú săn mồi gặm xương .
Khương Tú nuốt nước bọt, hình nhỏ bé dịch sang bên cạnh hai bước. Đôi mắt đen sâu thẳm của đàn ông cô chằm chằm, trong con ngươi ẩn chứa sự xâm lược cực mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-330.html.]
“Sao thể chứ.”
Khương Tú cong mắt: “Thất ca nếu bán , sớm bán , còn cần đợi đến bây giờ ?”
Tề Tuấn thẳng dậy, trêu chọc Niên Niên, đuôi mắt nhướng lên: “Vậy cô trốn cái gì? Sợ ăn thịt cô chắc?”
Khương Tú: …
Còn vì những lời đường đến đây dọa .
Tề Tuấn trêu cô nữa, sợ trêu quá nổi giận, gặp giống như gặp ‘đại đội trưởng đội vận tải’ mà châm chọc .
“Không trêu cô nữa, qua đây .”
Tề Tuấn một căn phòng, xuống chiếc ghế tựa bàn, đặt Niên Niên lên đùi, lấy một chiếc xe tăng nhỏ bàn cho Niên Niên chơi. Niên Niên thấy đồ chơi mới lạ, ôm xe tăng buông.
Khương Tú Thất ca trở như , cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cô tới đối diện Tề Tuấn, khuỷu tay chống lên bàn, hai tay chống cằm hỏi: “Thất ca, chúng chợ đen ? Sao đến đây?”
Tề Tuấn lấy một cuốn sổ từ ngăn kéo, một tay bế Niên Niên, một tay lật sổ: “Ăn trưa , ăn xong dẫn cô dạo. Dương Tiếu, đây.”
Một trong hai đàn ông trẻ tuổi trong sân chạy : “Thất ca, chuyện gì ạ?”
Tề Tuấn ngẩng đầu: “Đi mua một con gà và hai chai sữa nóng, mang thêm một hộp bánh quy nhập khẩu.”
Dương Tiếu: “Vâng ạ.”
Khương Tú hỏi: “Mua cho và Niên Niên ?”
Thất ca ngước mắt lên: “Ừm? Không thì ăn ?”
Thấy Khương Tú chằm chằm khẩu trang của , đàn ông dường như một tiếng: “ gần đây đang tịnh cốc, đụng đến ngũ cốc.”
Khương Tú: …
Sao thành tiên luôn ?
“Thất ca, thể hỏi một câu ?”
Tề Tuấn , cũng xem sổ nữa, ngả lưng , hai chân dang , để Niên Niên đùi : “Nói xem.”
Khương Tú nhoài về phía , toe toét hỏi: “Thất ca tại giúp nhiều như ? Vừa cho thuê nhà giá rẻ, tặng sô cô la, còn dẫn đến đây.”
Đôi mày thanh tú của Khương Tú động đậy, trong đôi mắt linh động ẩn chứa sự cẩn trọng: “Thất ca ý đồ gì?”
Cô đột nhiên “A” một tiếng: “Chẳng lẽ Thất ca bí phương ủ rượu của ?” Lại tiếc nuối : “ bí phương ủ rượu bán cho Lâm Văn Triều .”
Tề Tuấn: …
Người đàn ông “Chậc” một tiếng, tiếc nuối : “Xem vẫn chậm một bước.”
Mi mắt Khương Tú giật một cái, thật sự để cô đoán đúng ?