Lúc Trần Lệ Lệ nhận lấy đồ, hỏi: "Cậu may quần áo gì, với thợ may một tiếng."
Tống Tranh nghĩ đến kiểu dáng quần áo Khương Tú thường mặc , miêu tả đơn giản cho Trần Lệ Lệ một chút. Trần Lệ Lệ , chút kinh ngạc: "Kiểu dáng giống với kiểu dáng quần áo của chị dâu , nhiều nữ đồng chí trong bệnh viện chúng thấy kiểu dáng chiếc áo bông màu hồng củ sen chị dâu mặc đều thích, còn vài chuyên môn đến chỗ thợ may già hỏi thể may đấy."
Tống Tranh nhướng mày, cái ngược .
Trần Lệ Lệ : "Đợi cuối năm phiếu của bệnh viện chúng phát xuống, cũng may một chiếc kiểu dáng tương tự quần áo của chị dâu ."
Khương Tú cả buổi sáng đều ở bệnh viện, lúc Lý Tĩnh bận, Khương Tú bế Niên Niên đến phòng t.h.u.ố.c, mấy đang trêu đùa Niên Niên, bên ngoài đột nhiên truyền đến một giọng : "Bác sĩ! Bác sĩ! Y tá!"
Tiếng gào đó dọa Khương Tú cũng run lên một cái, cũng khiến cô lập tức nhớ tới lúc cô viện, t.a.i n.ạ.n xe , lúc khiêng , nhà như phát điên gọi bác sĩ y tá.
Lý Tĩnh vội vàng giao Niên Niên cho Khương Tú, cùng Dương Bội bọn họ ngoài.
Khương Tú bế Niên Niên đến văn phòng Tống Tranh, khỏi cửa phòng t.h.u.ố.c liền thấy mấy khiêng một đàn ông cả đầy m.á.u xông qua. Hành lang đặc biệt hỗn loạn, còn mùi m.á.u tanh , Khương Tú đối với cảnh tượng quen thấy lạ, nhưng cô sợ dọa đến Niên Niên, còn kịp bịt mắt Niên Niên, một bóng dáng cao lớn che khuất tầm của cô và Niên Niên.
Đám đông ồn ào và thương đều đến phòng khám bệnh ở cuối hành lang.
"Ba"
Niên Niên gọi một tiếng, Khương Tú tưởng là Tống Tranh, hỏi: "Tống Tranh, đó là ?"
Vừa hỏi ngẩng đầu, thấy Tề Tuấn đang nhướng mày cô, sửng sốt: "Sao là ?"
Tề Tuấn:...
Khương Tú bao lâu gặp Tề Tuấn?
Hình như từ Chu Bắc đưa cô lên thành phố họp đụng Tề Tuấn, mấy ngoài ăn cơm xong, mấy tháng đó gặp nữa, ngờ hôm nay đụng ở bệnh viện.
Khóe môi Tề Tuấn nhếch lên: "Vậy cô tưởng là ai? Tống Tranh?"
Người đàn ông tặc lưỡi trêu chọc Niên Niên, hàng lông mày tuấn tú giương lên ý : "Niên Niên gọi ba kìa, cô xem nên giống như Tống Tranh đáp thằng bé ?"
Khương Tú:...
Tề Tuấn nắn nắn bàn tay nhỏ của Niên Niên: "Tính như , Niên Niên thêm một cha."
Khương Tú:...
Người vẫn đáng đòn như .
Tề Tuấn trêu chọc: "Niên Niên, gọi ba xem nào."
Niên Niên Tề Tuấn trêu chọc khanh khách: "Ba, ba"
Hàng chân mày đàn ông nhướng lên một cái, thế mà thật sự đáp một tiếng: "Ba đây."
Khương Tú:!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-318.html.]
Cô nhấc chân đá Tề Tuấn một cái, Tề Tuấn dễ dàng tránh , rũ mắt liếc cái chân gầy gò : "Cẩn thận chút đừng để trẹo chân, trẹo ăn vạ ."
Khương Tú:!
Anh thật sự quá đáng đòn !
Khương Tú bế Niên Niên bỏ , Tề Tuấn sải bước dài dễ dàng theo bên cạnh cô, thấy Khương Tú đến văn phòng Tống Tranh, đàn ông "Chậc" một tiếng: "Xưởng trưởng Chu gửi gắm hai con cô cho Tống Tranh, đúng là đủ tận tâm, suýt chút nữa thì buộc hai con cô thắt lưng quần , đợi Chu Bắc trở về thấy con trai cô gọi Tống Tranh là cha, cô xem phản ứng thế nào?"
Khương Tú:...
Cô dừng bước, xoay Tề Tuấn, cố tình Tề Tuấn dáng cao lớn, cô ngẩng đầu , từ khí thế thua một bậc. Khương Tú thật hận thể giúp cô bê một cái ghế đẩu, cô ghế đẩu cúi , đè đầu một bậc!
"Bác sĩ Tống chính trực, nhận sự gửi gắm của đàn ông nhà chăm sóc hai con là nhân phẩm , tâm , còn nữa trẻ con đang lúc học , thể bịt miệng thằng bé cho nó chuyện ?"
Khương Tú để ý đến , bế Niên Niên hai bước đột nhiên xoay , ai ngờ Tề Tuấn theo cô, xoay cùng Niên Niên suýt chút nữa đụng .
Tề Tuấn nhướng mày, lưu manh một cái: "Tiểu tức phụ tính tình còn khá lớn."
Khương Tú:...
Cô hất cằm, Tề Tuấn đang cúi đầu, thể , đôi mắt của Tề Tuấn và Thất ca thật sự cực kỳ giống , cũng khuôn mặt lớp khăn vải của Thất ca trông như thế nào?
Khương Tú lùi hai bước : "Người đàn ông nhà về nữa ."
Hàng chân mày Tề Tuấn nhíu , đợi hỏi, tiểu tức phụ : "Anh hy sinh ."
Nói xong bế Niên Niên liền .
Ý mặt Tề Tuấn lập tức biến mất còn sót chút gì, bước lên vài bước đuổi kịp Khương Tú, một bóng dáng khác cản . Hàng chân mày Tề Tuấn nhíu c.h.ặ.t, liếc Tống Tranh nhanh ch.óng chạy tới.
Tề Tuấn lạnh một tiếng: "Cậu đúng là con sói chằm chằm con mồi, một phút một giây cũng lơi lỏng."
Tống Tranh để ý đến , đưa Khương Tú đến văn phòng, tháo kính ném lên bàn: "Ở đây đợi ."
Nói xong đóng cửa ngoài.
Tống Tranh vượt qua Tề Tuấn, trầm giọng : "Đi theo ."
Hai đến chỗ rẽ cầu thang, Tống Tranh sầm mặt: "Anh đến bệnh viện gì?"
Tề Tuấn dựa tường khoanh tay: "Bệnh viện nhà mở ? đến bệnh viện còn báo cáo với ?"
Tống Tranh lạnh lùng : " thời gian nhảm với , đến bệnh viện gì liên quan đến , nhưng đừng phiền con Khương Tú, càng đừng nhắc đến tên Chu Bắc mặt cô ."
Tề Tuấn khẩy, chuyên chọn những lời ch.ói tai chọc phổi Tống Tranh: "Gặp quen chuyện vài câu liền thành phiền ? Vậy quang minh chính đại đưa về nhà, là biến tướng giở trò lưu manh ? Xưởng trưởng Chu là gửi gắm chăm sóc cho hai con cô , chứ để đường hoàng bước nhà tiếp quản vị trí của ."