Mắt Khương Tú sáng lên.
Cô còn chơi sân trượt patin của thời đại bao giờ.
chơi thì chơi, Khương Tú biểu hiện mặt, cô bây giờ đối với cái gì cũng vẻ 'hứng thú cao': "Sao cũng ."
Trần Lệ Lệ : "Vậy cứ quyết định như , lát nữa ngoài với bác sĩ Tống bọn họ một tiếng, chúng hẹn sáng thứ bảy tuần mười giờ qua đó chơi."
Khương Tú "Ừ" một tiếng.
Canh cá hầm xong, xào thêm vài món, Trương Trạch ngửi ngửi canh cá hỏi, : "Tay nghề hầm canh cá của chị Trần vẫn là tuyệt nhất!"
Lý Tĩnh cũng ngửi ngửi: "Em cũng sắp một năm uống canh cá chị Trần hầm ."
Tần Chính : "Lệ Lệ hôm nay hầm nhiều, cứ uống cho ."
Trương Trạch : "Thế , để bụng uống cái của em, đợi em một lát."
Khương Tú tò mò Trương Trạch lấy cái gì qua, Trần Lệ Lệ bọn họ cũng tò mò, Tần Chính đoán: "Cậu từ kiếm rượu ngon ?"
Vừa xong, Trương Trạch quả nhiên cầm một chai rượu qua: "Rượu là bạn em mấy hôm đến thành phố mang cho em, điều xuống nông thôn bác sĩ hướng dẫn tạm thời , rượu đồng hương bên đó tặng cho , là dùng đồ ngâm rượu, vị tuyệt đối chuẩn."
Nói xong bảo Tần Chính lấy ly, rót cho Tống Tranh bọn họ mỗi một ly.
Khương Tú sửng sốt một chút, chằm chằm chai rượu.
Lại là rượu t.h.u.ố.c?
C.h.ế.t tiệt? Sẽ là rượu thôi tình gì đó chứ?
Cô theo bản năng về phía Tống Tranh, Tống Tranh nhận ánh mắt của Khương Tú, nhấc mí mắt liếc , liền thấy lông mày cô động đậy, đó ghé sát hảo tâm nhắc nhở: "Anh uống ngửi xem, đừng là loại rượu , bên nước suối núi cho bơi ."
Tống Tranh ho sặc sụa một tiếng, gốc tai đều nổi lên một vệt đỏ.
Đêm đó cùng Chu Bắc trở về, lúc Chu Bắc chặn cửa sổ đóng cửa sổ, vô tình trộm thấy đoạn cẳng tay trắng nõn thon thả , trong đêm tối đen như mực trắng lóa đ.â.m mắt. Nằm ở phòng bếp cách vách, thấy bên bức tường truyền đến tiếng duyên dáng của Khương Tú và giọng điệu Chu Bắc trêu chọc cô.
Còn trong chăn đệm, thấm đẫm mùi hương giống hệt cô.
Tống Tranh ho hai tiếng, dời tầm mắt: " ."
Người đàn ông cầm ly lên ngửi một cái, Tần Chính thấy, : "Bác sĩ Tống ngửi gì ? Lẽ nào còn thể ngửi bên trong công thức gì?"
Tống Tranh "Ừ" một tiếng, Trương Trạch lập tức hứng thú, ngay cả Tần Chính cũng kinh ngạc: "Trong công thức gì?"
Trần Lệ Lệ và Lý Tĩnh còn Khương Tú cũng đồng loạt về phía Tống Tranh, Niên Niên và Kim Bảo Nhi cũng mở to đôi mắt tròn xoe.
Tống Tranh:...
"Lát nữa cho hai ."
Trương Trạch và Tần Chính nhướng mày, hai đều thấy sự thấu hiểu từ trong mắt đối phương.
Trần Lệ Lệ là từng trải, cũng hiểu ý của Tống Tranh, đương nhiên, Khương Tú cũng .
Cô đoán, trong rượu pín hươu? Hoặc là pín gì khác?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-316.html.]
Lý Tĩnh vẻ mặt ngơ ngác: "Mọi đ.á.n.h đố cái gì ? Sao em hiểu?"
Trương Trạch giả ngốc: "Anh cũng ." Sau đó vỗ một cái lên vai Lý Tĩnh.
Tống Tranh bọn họ mỗi uống ba ly, uống hết một chai rượu.
Rõ ràng sắp tháng mười hai , thời tiết buổi tối càng lạnh hơn, nhưng ba Tống Tranh uống đến mức trán đều toát một tầng mồ hôi, Khương Tú nghĩ đến đêm của hai năm , Chu Bắc bọn họ uống một ngụm rượu cũng như .
Chậc? Không lẽ trúng chiêu chứ?
Ăn cơm xong từ nhà Trần Lệ Lệ , Khương Tú bế Niên Niên, Tống Tranh tránh .
Khương Tú cau mày: "Anh liên tục uống ba ly rượu, thể vững đường ?"
Có thể...
Chữ Tống Tranh suýt chút nữa lăn khỏi đầu lưỡi.
Người đàn ông ánh mắt u ám liếc Khương Tú, đôi môi đỏ mọng của phụ nữ và đầu lưỡi hồng hào vô tình lộ khi chuyện, giao Niên Niên cho Khương Tú, giọng khàn khàn: " là ch.óng mặt."
Khương Tú mang vẻ mặt quả nhiên là nhận lấy Niên Niên.
Ba ly rượu bụng, Tần Chính đều phiêu , Trương Trạch chân cũng mềm , Tống Tranh còn thể khỏe ?
Hai đến vị trí cầu thang, Khương Tú ngẩng đầu Tống Tranh, thấy trán đàn ông vẫn còn rịn mồ hôi mỏng, áo khoác của cởi từ lúc nào, vắt cẳng tay, cúc cổ áo sơ mi cởi hai viên, từ góc độ của cô vặn thấy yết hầu nhô lên và đường nét xương hàm sắc sảo của đàn ông.
Khương Tú nhân cơ hội quan tâm : " thấy đường đều ch.óng mặt, còn thể về ? Hay là tối nay ở phòng sách tạm một đêm nhé?"
Khương Tú tưởng Tống Tranh cần, thể về, ai ngờ đối phương do dự một chút, gật đầu : "Được."
Khương Tú:...
Xem đúng là ch.óng mặt thật .
Niên Niên buồn ngủ , gục vai Khương Tú nhắm mắt hừ hừ ngủ, Khương Tú phía , thỉnh thoảng đầu lo lắng với Tống Tranh một câu: "Anh chậm thôi, đừng ngã."
Người đàn ông chằm chằm bóng dáng nhỏ nhắn phía , ánh mắt tròng kính nổi lên d.ụ.c vọng nồng đậm: "Được."
Niên Niên cũng thật sự buồn ngủ , bao lâu ngủ , Khương Tú nhẹ nhàng đặt bé lên giường, cởi giày tất cho Niên Niên đắp chăn cho bé, lúc ngoài thấy Tống Tranh dựa bức tường ngoài cửa phòng, gáy tựa tường, cằm hếch lên, nhắm mắt , một mùi rượu nhạt.
"Đầu đặc biệt ch.óng mặt ?"
Cô hỏi.
Tống Tranh mở mắt , cúi đầu Khương Tú cách chỉ một bước chân: "Ừ, lúc hậu vị bốc lên , đặc biệt ch.óng mặt."
Nói xong xoa xoa hai bên thái dương, giữa lông mày thể thấy vẻ khó chịu.
" trải chăn cho ."
Nói xong về phòng ôm một bộ chăn đệm từ trong tủ phòng sách, dùng ghế đẩu ghép một chút, trải đệm lên , Tống Tranh bàn phòng sách, tựa mép bàn, phụ nữ đang bận rộn.