Vương ca luôn cho rằng Thất ca nể mặt rượu nên mới đặc biệt quan tâm đến cô vợ nhỏ ủ rượu, ngờ hai thiết như .
"Thất ca, trùng hợp quá."
Khương Tú ngoan ngoãn cạnh Tề Tuấn, hai tay chống cằm, híp mắt chuyện.
Người đàn ông nghiêng đầu, đôi mắt đen vành mũ rơi hàng lông mày cong cong của Khương Tú, khóe môi nhếch lên: " là trùng hợp."
Vương ca: Trùng hợp ? Không Thất ca ngày nào cũng đến đây chuyên môn đợi cô vợ nhỏ ủ rượu đến ?
Từ khi nước rút, Thất ca gần như ngày nào cũng đến, chẳng gì cả, cứ trong cái sân nhỏ, với , cô vợ nhỏ ủ rượu đến thì dẫn qua đây, còn vì chuyện mà đặc biệt ngoài dặn dò em khác ở chợ đen một tiếng, nếu Lâm Văn Triều và chị đến, thì ở trong cái sân nhỏ .
Tề Tuấn liếc Vương Quần: "Hai ngoài ."
Lâm Văn Triều nhúc nhích, Vương Quần kéo cánh tay Lâm Văn Triều một cái, nhỏ giọng : "Cậu đừng lo, Thất ca sẽ hại chị , xem quan hệ hai thế cơ mà."
mặc kệ kéo thế nào, Lâm Văn Triều vẫn nhúc nhích.
Khương Tú thấy, dậy chạy tới kéo Lâm Văn Triều sang một bên, cô vẫy tay bảo Lâm Văn Triều cúi đầu xuống, hai chụm đầu thầm. Tề Tuấn liếc mắt , đốt ngón tay cong gõ nhịp nhàng bàn .
Nhìn hai mái tóc cọ , kề sát rạt, gần chút nữa là thằng nhóc đó thể hôn lên vợ của Chu Bắc .
Chậc.
Chu Bắc đúng là rộng lượng thật.
Người đàn ông ngừng gõ tay bàn, uể oải lên tiếng: "Sâu róm nhỏ, xong ?"
Lâm Văn Triều thấy cách xưng hô , nhíu mày, khó hiểu Khương Tú. Khương Tú lén thè lưỡi với : "Lát nữa với em , em ngoài với Vương ca , tóm em yên tâm, Thất ca sẽ bán chị ."
Lâm Văn Triều hiếm khi thấy Khương Tú mặt đáng yêu như , thiếu niên gật đầu: "Vâng, em sẽ ngay cửa, việc gì chị gọi em."
Khương Tú gật đầu: "Ừ."
Vương ca và Lâm Văn Triều , Khương Tú lập tức lạch bạch chạy đến xuống chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh Tề Tuấn, đôi mắt cong lên: "Ngại quá nha, để Thất ca đợi lâu , em dặn dò em trai em vài câu."
Tề Tuấn nhẹ nhàng đung đưa ghế tựa, rõ còn cố hỏi: "Em trai? Ruột ?"
Khương Tú gật đầu lia lịa: "Đương nhiên , em trai ruột mà."
Tề Tuấn:...
Nếu cô là ai, thì thật sự cô lừa .
Người đàn ông liếc vẻ mặt nghiêm túc như thật của cô, hỏi sang chuyện khác: "Lần tặng em sô cô la ăn ngon ?"
Khương Tú gật đầu như giã tỏi: "Ngon ạ! Một hộp em ăn hết sạch ."
Người đàn ông dường như một tiếng: "Vậy ."
Khương Tú: "Vâng ạ, ngon lắm luôn."
Tề Tuấn cầm chiếc đĩa nhỏ bàn đưa đến mặt Khương Tú: "Nếm thử xem."
Khương Tú thử, trăng trắng, tròn tròn, là cái gì, cô nhón một viên bỏ miệng, cứng cứng, c.ắ.n giòn tan, dư vị còn mùi thơm nồng đậm, ăn vẻ giống hạt mắc ca cô từng ăn đây, nhưng hạt mắc ca bên ngoài chẳng một lớp vỏ cứng màu nâu đen ? Cạy cái đó tốn sức lắm.
Tề Tuấn thấy cô nhón một viên, nhón thêm một viên, nhướng mày: "Có vẻ hợp khẩu vị của em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-281.html.]
Khương Tú hỏi: "Thất ca, đây là gì ?"
Tề Tuấn: "Hạt mắc ca, mang từ Tân Cương về đấy."
Khương Tú nhón một viên, cũng rõ còn cố hỏi: "Hạt mắc ca trông như thế ?"
Người đàn ông liếc phần thịt quả trắng tròn đầu ngón tay Khương Tú, hất cằm hiệu cho cô về phía thùng rác bên cạnh. Khương Tú đầu , trong thùng vứt một đống vỏ đen cạy : "Bên ngoài còn lớp vỏ cứng nữa."
Tề Tuấn đưa chiếc đĩa nhỏ cho cô: "Tự cầm lấy mà ăn."
Khương Tú híp mắt nhận lấy: "Cảm ơn Thất ca."
Tề Tuấn nhướng mày, cô mang bộ dạng ngoan ngoãn của một con thỏ nhỏ, so với lúc đối mặt với phận đại đội trưởng đội vận tải của thì phần khác biệt. Người đàn ông vắt chéo chân, thong thả : "Nghe Vương Quần em việc tìm , việc gì?"
Khương Tú nhét một hạt mắc ca, nhai nhai nuốt xuống mới : "Em nhờ Thất ca giúp một việc, trong vòng hai ngày giúp em tìm một cái sân nhỏ thích hợp ở thành phố để thuê, em chuyển lên thành phố, còn nữa" Cô nhón một hạt mắc ca đặt tay đàn ông, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn : "Sau em sẽ sống ở thành phố, nhờ Thất ca móc nối giới thiệu quen ở chợ đen, em buôn bán ở chợ đen trong thành phố."
Đầu ngón tay đang nghịch hạt mắc ca của đàn ông khựng , nhấc mí mắt Khương Tú, ngay cả ghế tựa cũng rung nữa.
"Sau nghề ủ rượu nữa ?"
"Làm chứ!" Khương Tú : "Em trai em nghề ủ rượu, em việc khác."
Tề Tuấn nhướng mày: "Chồng em cùng em chuyển lên thành phố ?"
Khương Tú nghĩ ngợi một chút, gật đầu: " ."
Tề Tuấn:...
Chu Bắc thần kinh ?
Bỏ mặc xưởng than quản mà chuyển lên thành phố?
Thấy Khương Tú ăn nghẹn, Tề Tuấn lấy một chai nước ngọt Bắc Băng Dương đưa cho cô, Khương Tú cong mắt: "Cảm ơn Thất ca."
Chậc, lúc đối mặt với 'Thất ca', cái miệng nhỏ cũng ngọt gắt.
Người đàn ông : "Trong vòng hai ngày là chuyển lên thành phố?"
Khương Tú: " ."
Tề Tuấn nhấc mắt Khương Tú ừng ực uống hết nửa chai nước ngọt, đôi môi lớp khăn che khẽ nhếch lên, cố ý hỏi một câu: "Ngày chuyển nhà cần giúp ?"
Khương Tú vội vàng lắc đầu: "Không cần cần, tự em ."
Câu trả lời trong dự liệu của Tề Tuấn: "Ngày chuyển nhà, chồng em đến ?"
Khương Tú Thất ca dăm ba câu rời khỏi chồng cô, cô dứt khoát tìm một cái cớ: "Chồng em việc vắng , ngày chuyển nhà chỉ một em thôi."
Hàng chân mày Tề Tuấn khẽ nhíu một cái khó mà nhận , mạc danh kỳ diệu hỏi một câu: "Đi mấy ngày ?"
Khương Tú:...
Đại ca, đang điều tra hộ khẩu đấy ?