Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 238

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:29:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tranh: ……

Cô hỏi: "Ngọt ?"

Tống Tranh: "Tạm ."

Khương Tú:?

Tống Tranh nhấc mắt: "Chị dâu, hai chiếc gùi nhỏ thể tặng ?"

Khương Tú thắc mắc: "Anh cần cái gì?"

Tống Tranh: "Tặng cho một bạn ở bệnh viện, bạn đó luôn những món đồ nhỏ nhắn xinh xắn thế ."

Người đàn ông Khương Tú: "Chị dâu nỡ cắt ái tặng ?"

Khương Tú:?

Hai từ " nỡ" và "cắt ái" Khương Tú càng càng thấy kỳ cục, chỉ là hai chiếc gùi nhỏ thôi ? Có gì mà nỡ chứ?

Hai món đồ nhỏ còn thể lấy thiện cảm của Tống Tranh.

Khương Tú sảng khoái : "Đương nhiên là , lát nữa cứ mang ."

Lời tác giả: Sáu giờ chiều một chương~

Tống Tranh: Hai thứ thật chướng mắt

Ăn sáng xong Niên Niên liền tỉnh giấc, Khương Tú phòng bế Niên Niên, Niên Niên tỉnh dậy quấy, vô cùng ngoan ngoãn. Khương Tú nắn nắn khuôn mặt nhỏ nhắn của Niên Niên, giọng ngọt ngào: "Mẹ tã cho Niên Niên nhé?"

Niên Niên "O" một tiếng, cái miệng nhỏ nhắn há khép , một tràng tiếng "O" trêu chọc Khương Tú.

Khương Tú bỏ tã chậu bên ngoài, rửa tay phòng pha sữa bột cho Niên Niên. Đợi bận rộn xong, lúc bế Niên Niên mới phát hiện Tống Tranh chỉ rửa xong nồi bát, mà ngay cả tã của Niên Niên cũng giặt sạch . Người đàn ông phơi tã lên sợi dây căng bệ cửa sổ, xoay thong thả xắn tay áo đang xắn xuống.

Bước chân Khương Tú khựng , mặt bàn sạch sẽ, tã lót giặt sạch.

Cuối cùng nhà bếp dọn dẹp sạch sẽ.

Trong lòng Khương Tú bỗng chốc một khoảnh khắc xúc động, cảm giác đó giống như Chu Bắc trở về.

"Cảm ơn ."

Khương Tú mỉm .

Tống Tranh những việc , quả thực giúp cô ít.

"Không gì, tiện tay thôi."

Tống Tranh nhấc mắt, đôi mắt đen tròng kính thấm đẫm vài phần ý : "Niên Niên."

Niên Niên thấy Tống Tranh liền khanh khách, còn vung vẩy cánh tay nhỏ mũm mĩm về phía . Tống Tranh bước tới vài bước bế Niên Niên , Khương Tú một lớn một nhỏ, ý nhàn nhạt giữa hàng mày tuấn tú của đàn ông.

Trong lòng cô bỗng nảy sinh một ý nghĩ.

Anh dường như đáng sợ như cô tưởng tượng.

nghĩ xong, liền Tống Tranh : "Chị dâu, thể phòng ủ rượu của chị xem thử ?"

Khương Tú lập tức nhớ tới dáng vẻ cố chấp đến mức ép từng bước của Tống Tranh tối qua, cảm thấy suy nghĩ của là sai lầm.

Anh vẫn đáng sợ như .

Khương Tú chỉ sợ hôm nay Tống Tranh đòi phòng ủ rượu xem, nên tối qua cất chai thủy tinh từ , cô gật đầu: "Được chứ."

Cô dùng chìa khóa mở ổ khóa, đẩy cửa cho Tống Tranh .

Trong phòng, sát tường kê hai chum rượu lớn chiếm hơn nửa diện tích, bên cạnh đặt mười thùng rượu, sát góc tường kê một chiếc giường đơn, cạnh giường đặt một cái bàn. ga trải giường rủ thẳng xuống, che kín mít xung quanh giường, thấy gầm giường giấu thứ gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-238.html.]

Khương Tú cuối giường, lưng tựa mép giường, chỉ chum rượu trong phòng: "Trong đều là bia, trưa nay múc cho vài ly nếm thử nhé."

Phòng ủ rượu lớn, một cái là bao quát hết, Tống Tranh bế Niên Niên chum rượu: "Chị dâu vẫn đang bán rượu ?"

Khương Tú: "Ừm. Hả?"

Cô sững sờ, cứng đờ đầu Tống Tranh, Tống Tranh nhấc mắt Khương Tú đang vẻ mặt kinh ngạc: "Sao ?"

Khương Tú hồn, lắc đầu nguầy nguậy: "Không, gì."

Cô chớp chớp mắt, khựng một chút hỏi: "Anh chuyện lén bán rượu ?"

Tống Tranh: "Chu Bắc từng với ."

Tề Tuấn cũng từng .

Khương Tú: ……

Thật sự phục luôn!

Nếu sớm Tống Tranh cô lén bán rượu, tối qua cần đề phòng như , còn cô sợ gần c.h.ế.t.

Tống Tranh liếc gầm giường ga trải giường che khuất: " Chu Bắc cần chai thủy tinh, trong nhà còn ?"

Nếu Tống Tranh , Khương Tú dứt khoát cũng giấu nữa.

xổm xuống, vén tấm ga trải giường rủ xuống, để lộ những chai thủy tinh xếp đầy gầm giường: "Còn chứ, đặc biệt nhờ Lâm Văn Triều mang về đấy."

Tống Tranh liếc chai thủy tinh gầm giường, nhấc mắt chiếc phễu bàn, chuyên dùng để đóng rượu.

Anh đưa Niên Niên cho Khương Tú, Khương Tú hiểu nhận lấy, thấy Tống Tranh đến bàn, cô lập tức theo, khó hiểu hỏi: "Sao ?"

Tống Tranh cầm gáo nước và phễu lên xem: "Tối qua đóng tám mươi chai rượu ?"

Khương Tú theo bản năng đáp: "Không , chỉ bảy mươi chai thôi."

Vừa xong liền cảm thấy đúng.

Quả nhiên, Tống Tranh cụp mắt cô, Khương Tú lập tức chữa cháy: "Tối qua khi một ở trong đóng rượu, đóng xong Lâm Văn Triều mang rượu chợ đen bán ."

Cũng Tống Tranh tin , chỉ : "Vậy chị dâu vất vả ."

Khương Tú: ……

Không vất vả, vất vả là Lâm Văn Triều.

Niên Niên cúi nắm tay nắm ngăn kéo, Khương Tú bế bé dịch xuống một chút, để Niên Niên nắm chơi, đó với Tống Tranh: "Bên xưởng than bận ? Giờ qua đó ?"

Tống Tranh đặt phễu và gáo nước xuống: "Không bận lắm, sáng mai bàn giao công việc sẽ đến, bàn giao xong công việc trong tay là ."

Khương Tú hỏi: "Vậy ngày mai ?"

Tống Tranh cụp mắt, ánh mắt ngưng đọng hàng mày xinh của Khương Tú vài giây nhàn nhạt dời : "Ừm, sáng mai ."

Khương Tú "Ồ" một tiếng, đồng thời thở phào nhẹ nhõm bắt đầu vắt óc suy nghĩ lên thành phố tiếp cận Tống Tranh?

Anh việc ở bệnh viện, mà cô sợ nhất là bệnh viện.

Chẳng lẽ cô ngày nào cũng bế Niên Niên đến bệnh viện tìm ?

Cho dù tìm , cô nên dùng lý do gì?

Khương Tú mải suy nghĩ, chú ý Niên Niên kéo ngăn kéo , lấy món đồ nhỏ bên trong chơi trong tay. Tống Tranh đang định xoay , khóe mắt liếc thấy món đồ Niên Niên đang chơi trong tay một món đồ dùng kế hoạch hóa gia đình.

 

 

Loading...