Khương Tú và bọn Hồng Quyên hái nho và lựu, Khương Tú trèo lên cây lựu, may mà cây cao, cô hái bảy quả lựu ném trong giỏ, hái thêm chút nho. Hồng Quyên thấy Khương Tú, "ủa" một tiếng: "Niên Niên ?"
Khương Tú: " đưa cho Lâm Văn Triều ."
Lăng Hồng Quyên: "Hả? Lâm Văn Triều? Cậu vẫn còn là một đứa trẻ, thể trông Niên Niên cho chị ? Niên Niên theo thì ?"
Khương Tú:...
Xong !
Vừa nãy cô chỉ nghĩ đến việc hái nho dại và lựu, nghĩ xem Lâm Văn Triều trông Niên Niên . Lâm Văn Triều từng bế Niên Niên, Niên Niên cũng mấy quen .
Khương Tú quanh tìm bóng dáng Lâm Văn Triều, Hứa Thúy thấy bên bờ suối: "Chị dâu, chị xem đó là Lâm Văn Triều ?"
Khương Tú , khá nhiều tụ tập ở bên đó, Lâm Văn Triều ở ngay trong đó, bên cạnh còn Cao Học Thư. Khương Tú vội vàng chạy tới, thấy tiếng của Niên Niên, thấy tiếng ha hả của tiểu gia hỏa, vô cùng vui vẻ, đến mức Khương Tú cũng nhịn theo.
Cô chạy đến lưng Lâm Văn Triều, bỗng nhiên từ vai Lâm Văn Triều thò đầu qua, : "Niên Niên gì mà vui thế?"
Khương Tú bỗng nhiên xuất hiện, bỗng nhiên áp sát Lâm Văn Triều, lọn tóc rủ xuống vắt vai đối phương quét qua cổ Lâm Văn Triều, sắc đỏ mặt thiếu niên trong nháy mắt lan đến tận mang tai, ngay cả hòn đá ném cũng mất độ chuẩn xác, ném b.ắ.n mặt nước, tạo một bọt nước chìm nghỉm.
Cao Học Thư đầu Khương Tú tới, cùi chỏ huých Lâm Văn Triều một cái, dùng ánh mắt hiệu cho : Cuối cùng cũng kết thúc .
Lâm Văn Triều rũ mắt tiểu gia hỏa lúc thấy Khương Tú càng vui vẻ hơn, lợi hồng hồng phấn phấn, đôi mắt tròn sáng.
Cậu bỗng nhiên kết thúc nữa, ôm tiểu gia hỏa tiếp tục chơi.
"Lại đây, bế."
Khương Tú vỗ vỗ tay, Niên Niên vui sướng vung tay đá chân, trong miệng kêu "a a", Lâm Văn Triều dậy xoay đưa Niên Niên qua. Khương Tú hai tay luồn qua cánh tay và bắp chân Niên Niên ôm lấy thằng bé, cánh tay thiếu niên thể tránh khỏi chạm bụng cô, khoảnh khắc đứa bé ôm lấy, Lâm Văn Triều nhanh ch.óng rút tay về lùi một bước, gốc tai đỏ đến mức thể rỉ m.á.u.
Khương Tú cúi đầu cọ cọ bụng Niên Niên: "Niên Niên nhà chúng thật vui vẻ nha."
Niên Niên Khương Tú cọ đến mức khanh khách, Khương Tú tò mò hỏi: "Lâm Văn Triều, dẫn thằng bé chơi cái gì ? Sao thằng bé vui thế ?"
Lâm Văn Triều ho một tiếng: "Ném đá."
Khương Tú nghĩ đến những hòn đá ném thia lia trong video, khỏi tò mò: "Là ném đá thia lia ?"
Lâm Văn Triều gật đầu: "Ừm."
Khương Tú cũng nổi hứng thú, bế Niên Niên đến bên bờ suối: " cũng xem, ném mấy cái xem thử."
Lâm Văn Triều thấy vẻ mặt khao khát xem của cô, mím môi một cái mới : " nhặt mấy hòn đá."
Thiếu niên nhặt mười hòn đá, nghiêng eo, vung tay, ném đá, liền mạch lưu loát. Hòn đá nảy từng nhịp từng nhịp mặt nước b.ắ.n lên từng vòng từng vòng gợn sóng, đến mức Khương Tú khiếp sợ trừng lớn hai mắt.
Mẹ kiếp!
Lợi hại thế ?!
Niên Niên đặc biệt vui vẻ, Khương Tú cũng lên, cô kích động : "Mau, bay thêm một cái nữa!"
Lâm Văn Triều bật , giọng thiếu niên trong trẻo, là êm tai: "Được."
Cậu liên tục ném bốn hòn đá, một hòn bay tiếp tục ném một hòn, mặt nước sóng sánh ánh sáng, đến mức Khương Tú chậc chậc tán thưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-197.html.]
Trâu bò!
Bên đang chơi đùa vui vẻ, Chu Bắc bên vặn từ văn phòng . Anh Khương Tú hôm nay đến đầu núi phía Đông hái lựu và nho, về nhà, sang bên đó tìm Khương Tú, đàn ông đến bên bờ suối liền thấy ba đang chơi đùa vui vẻ ở đầu .
Hai lớn một nhỏ, trong ánh mắt đều là ý rạng rỡ.
Sắc mặt Chu Bắc lập tức đen , trong lòng cũng giống như chặn một tảng đá, lên xuống khó chịu vô cùng. Người đàn ông sải bước chạy tới, thấy Lâm Văn Triều ném một hòn đá xuống mặt nước, hai con kích động vui vẻ .
Chu Bắc:...
"Cười vui vẻ thế?"
Người đàn ông ôm lấy vai Khương Tú, màng xung quanh đều là , ôm đến bên cạnh , tay đón lấy Niên Niên từ trong lòng Khương Tú ôm lòng. Niên Niên thấy Chu Bắc, vui sướng đạp chân ôm lấy , khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp cọ cọ cổ Chu Bắc, cọ đến mức sự bực bội trong lòng Chu Bắc cũng tan ít.
Không tồi, con trai vẫn với bố hơn.
Lâm Văn Triều thấy Chu Bắc, ý trong mắt nhạt vài phần, lên tiếng chào hỏi: "Anh Bắc."
Khương Tú : "Lâm Văn Triều dùng đá ném thia lia, ném giỏi lắm."
Chu Bắc nhướng mày: "Vậy ? Anh cũng thử xem."
Người đàn ông cúi nhặt mấy hòn đá nhỏ, một tay bế Niên Niên, cúi , vung cánh tay lên, động tác tương tự liền mạch lưu loát.
Khương Tú Chu Bắc cũng ném đá thia lia, khiếp sợ trừng lớn hai mắt: "Anh cũng ?!"
Chu Bắc: "Biết một chút."
Đây gọi là một chút, một chút thể ném giỏi thế ? Khương Tú : "Đây là đầu tiên em ném đấy."
Chu Bắc: "Em cũng hỏi ."
Khương Tú:...
Sao cô ngữ khí của Chu Bắc chút đúng vị ?
"Em chơi ?"
Chu Bắc hỏi cô.
Khương Tú bật : "Muốn!"
Chu Bắc đến lưng Khương Tú ôm nửa cô, nhét một hòn đá tay cô, bao bọc lấy mu bàn tay cô: "Ngón tay thả lỏng, theo lực đạo của , bảo ném thì em ném."
Khương Tú kích động gật đầu: "Vâng!"
Chu Bắc tay trái bế Niên Niên, Niên Niên thò đầu cũng đang , kích động kêu "a a".
Khương Tú Chu Bắc kéo theo nghiêng eo xuống, thấy Chu Bắc bỗng nhiên hô một tiếng: "Ném!"
Khương Tú nương theo lực đạo của Chu Bắc vung , hòn đá nảy nảy mặt nước, mặc dù nảy xa bằng Chu Bắc và Lâm Văn Triều, nhưng cũng nảy ba điểm. Khương Tú kích động thôi, cô chơi thêm mấy hòn đá nữa mới chịu thôi.