Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:28:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Bắc cửa, tùy tiện tìm một chỗ xuống: “Chuyện hôm nay cảm ơn . Tú Tú hôm nay ở bệnh viện thế nào?”

Tống Tranh: “Cũng tệ.” Dừng một chút, bổ sung: “Khẩu vị tệ.”

Chu Bắc một cái, về nhà đồ ăn hôm nay chuẩn cho Khương Tú, ăn hết một nửa, nhiều hơn so với ngày thường cô ăn.

“Cậu và Tú Tú buổi tối ăn cơm gặp Tề Tuấn ?”

Tống Tranh vắt khăn lên giá, cởi cúc áo sơ mi trắng dính nước : “Ừ, gặp .”

Anh cởi áo sơ mi, bên trong mặc áo ba lỗ công binh màu trắng, đàn ông ném áo sơ mi chậu, ngước mắt Chu Bắc: “Cậu cho vợ , Tề Tuấn và Thất ca là một ?”

Chu Bắc rũ mắt: “Quên mất.”

Tống Tranh:...

Nghĩ đến trạng thái tùy ý thoải mái của Khương Tú khi đối mặt với ‘Thất ca’, lông mày Tống Tranh nhíu , đến cửa sổ mở cửa sổ , nghiêng đầu châm điếu t.h.u.ố.c, rít mạnh một , hỏi Chu Bắc: “Vợ hiểu lầm gì với ?”

Chu Bắc: “Hả?”

Tống Tranh xoay , lưng dựa bệ cửa sổ, mặc cho gió đông lạnh lẽo thổi sống lưng: “Vợ sợ .” Anh gạt tàn t.h.u.ố.c: “Là sợ, nghiêm trọng hơn, cô sợ đến mức run chân.”

Chu Bắc:...

“Cậu chắc chứ?”

Tống Tranh:...

“Cậu ?”

Chu Bắc:...

“Không .”

Tống Tranh:...

Chu Bắc: “Để lát nữa hỏi cô .”

Nghĩ đến sáng nay đưa Khương Tú đến bệnh viện, cô tìm đủ cách từ chối , chỉ tưởng cô đơn thuần đến bệnh viện, nghĩ đến Tống Tranh.

Chu Bắc bỗng nhiên ngước mắt: “Có năm ngoái ở chỗ Lão thủ trưởng, dọa vợ sợ ?”

Tống Tranh dập tắt t.h.u.ố.c: “Không .”

Nói thì , nhưng Tống Tranh cảm thấy giống lắm.

Giấc ngủ của Khương Tú đặc biệt ngon, Chu Bắc về lúc nào cô cũng .

Ăn sáng xong, Chu Bắc bảo Khương Tú ở nhà một lát, ngoài một chuyến.

Người đàn ông khỏi khu gia thuộc liền đến đội vận tải trong thành phố, đặt một phong thư phòng bảo vệ của đại đội vận tải, nhờ ông chuyển cho Đại đội trưởng đội vận tải Tề Tuấn. Bác trực ban phong thư, đàn ông ăn mặc chỉnh tề đàng hoàng ngoài cửa sổ, gật đầu : “Biết .”

Đợi Chu Bắc , trực ban cầm phong thư lên văn phòng tầng ba của đội vận tải.

Trong văn phòng, Tề Tuấn dựa lưng ghế, chân dài vắt chéo gác lên mép bàn, nhận lấy lá thư trực ban đưa cho .

“Ai gửi?”

Người trực ban : “ cũng gặp bao giờ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-182.html.]

Tề Tuấn xé giấy phong bì, thấy bên trong kẹp năm tờ Đại đoàn kết, lông mày bỗng nhiên nhướng lên, lấy tờ giấy thư cứng mở .

Đại đội trưởng Tề, sô cô la mùi vị tệ.

Người ký tên: Chu Bắc.

Tề Tuấn:...

Thành phố Vân Mẫn hai ngày nay tuyết rơi, tuyết bên ngoài đều đóng băng, Khương Tú ngoài nữa, chỉ trong nhà.

Buổi tối khi ngủ, Chu Bắc đổ nước rửa chân cho Khương Tú, giúp Khương Tú xoa bóp lòng bàn chân, nắn bóp bắp chân.

“Cảm thấy chân và bàn chân căng , mỏi ?”

Khương Tú lắc đầu: “Không cảm giác.”

Cô cũng tò mò chính chẳng chút cảm giác nào, ngay cả chủ nhiệm khoa sản cũng cô, cô mắt thấy sắp sinh , chân tay cũng hiện tượng phù nề, hiện tượng cực ít cực ít, chủ nhiệm khoa sản Khương Tú là đầu tiên bà gặp.

Khương Tú nghiêng đầu chân , cô cũng thấy lạ.

Từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến giờ, ngoại trừ bụng ngày một lớn lên, cô bất kỳ phản ứng t.h.a.i nghén nào, thậm chí ngay cả khi m.a.n.g t.h.a.i ăn gì cũng , vẫn giống như bình thường gì khác biệt, ngoại trừ một điểm, giấc ngủ cực kỳ .

Chu Bắc đặt chân Khương Tú trong chăn, ngoài rửa mặt một chút, cởi quần áo lên giường, ôm Khương Tú lòng, cái cằm trơn bóng cọ cọ trán Khương Tú, tham lam hít hà mùi hương cô.

Người đàn ông bỗng nhiên một câu: “Tú Tú, phát hiện một chuyện.”

Khương Tú tò mò ngẩng đầu: “Chuyện gì?”

Trong lòng nhịn nổi lên linh hồn hóng hớt.

Chu Bắc rũ mắt quan sát thần sắc của Khương Tú: “Anh phát hiện hình như em sợ Tống Tranh.”

Thần sắc Khương Tú lóe lên một cái, vùi đầu dựa lòng Chu Bắc, lầm bầm : “Ai bảo đầu tiên gặp mặt hung dữ trừng mắt em, cái ánh mắt đó của , em nhớ một là sợ một , sợ đến mức sống lưng lạnh toát.”

Chu Bắc nhướng mày, nhéo nhéo gáy Khương Tú: “Chỉ vì cái ?”

Khương Tú ngẩng đầu, đôi mắt độ cong xinh trừng : “Nếu thì ? Anh một ánh mắt đáng sợ thể gây bóng ma tâm lý lớn thế nào cho một ?”

Chu Bắc buồn hôn lên ch.óp mũi Khương Tú: “Hôm nào em đ.á.n.h , bắt xin em.”

Mí mắt Khương Tú giật một cái: “Cái đó thì cần, xin em .”

Chu Bắc đem đáp án ngóng từ chỗ Khương Tú cho Tống Tranh.

Tống Tranh tin.

Ba ngày ngày dự sinh của Khương Tú, cô Chu Bắc đưa đến bệnh viện.

Tống Tranh dùng đặc quyền, xin riêng cho Khương Tú phòng bệnh đơn.

Phòng bệnh thập niên 70 tuy thể so với đời , nhưng cách bài trí và mùi vị bên trong giống , đầu giường dựng cây cột sắt, bên treo chai truyền dịch bằng thủy tinh. Khương Tú dựa đầu giường, thất thần cửa sổ sáu ô, bên ngoài cửa sổ bắt đầu tuyết rơi, cảm giác cũng giống như bốn năm cô giường bệnh, ngoài cửa sổ.

Khương Tú cảm thấy sắp thở nổi nữa.

Cô nhắm mắt , kéo chăn trùm lên đầu, kim tiêm mu bàn tay vẫn đang truyền đường glucose mạch m.á.u.

Cửa phòng bệnh đẩy , tiếng bước chân trầm đến gần mép giường, Khương Tú tưởng Chu Bắc mua cơm về , cô xốc chăn lên, thấy là Tống Tranh, đặc biệt là thấy Tống Tranh mặc áo blouse trắng, trong tay cầm tờ đơn, sống lưng Khương Tú đều cứng đờ, chút huyết sắc còn sót khuôn mặt nhỏ nhắn cũng còn.

 

 

Loading...